Quán ngồi thu lu ở góc
phòng, đầu cúi xuống đọc mãi miết một cuốn sách đặt trên đùi.
Cho đó chỉ là một chú tiểu vô danh trong chùa, viên đội trưởng hất hàm, sẵng giọng:
- Này chú kia !
Đại Quán vẫn chăm chú đọc. Oa Tử phải lấy khuỷu tay hích làm hiệu, nhà sư mới chậm rãi nhướng mắt:
- Đội trưởng gọi bần tăng ?
- Ừ, ta không cần ngươi. Đi chỗ khác.
Đại Quán làm bộ ngớ ngẩn:
- Bần tăng ngồi đây không phiền gì mà !
- Vậy hả ? Ngươi không cho là phiền hà ?
- Không ! Không phiền gì ! Nói xong, Đại Quán lại cúi xuống đọc sách.
- Nhưng ta, ta thấy phiền ! Hắn cao giọng. Có người đọc sách ngồi bên, ta uống rượu mất ngon !
- Mô Phật ! Vậy xin gấp sách lại.
- Ta không muốn ...
- Hay để Oa Tử cất sách đi.
- Ta không nói sách ! Đồ ngu, ta nói mày. Thấy mày ta khó chịu.
Đại Quán nghiêm giọng:
- Rất tiếc bần tăng không làm được như Trang Chu, hóa thành bướm đậu lên mâm rượu của đội trưởng.
Bị chế nhạo, viên đội trưởng căm giận, cổ bạnh ra đỏ gay, mắt lồi trông như con cá nóc:
- Cút ngay ! Cút khỏi đây tức khắc !
Đại Quán điềm nhiên cúi đầu:
- Xin tuân lệnh.
Rồi cầm tay Oa Tử, nhà sư nói:
- Qúy khách đây muốn độc ẩm. Bậc hiền giả vốn ưa tĩnh mịch, ta chẳng nên làm rộn.
- Sao ? Sao ? Mày định ...
- Đội trưởng bất bình chuyện gì vậy ?
- Ai cho phép mày dẫn Oa Tử đi, thằng ăn xin khốn nạn kia ?
Khoanh tay trước ngực, Đại Quán nhìn hắn khinh bỉ.
- Càng sống lâu ta càng thấy phái tăng lữ chẳng mấy ai coi được. Phái kiếm sĩ thì lại tệ quá ! Như nhà ngươi chẳng hạn !
Mắt viên đội trưởng tóe lửa:
- Mày nói gì vậy ?
- Ngươi có soi gương bao giờ không ? Có tự hỏi xem bộ râu ngươi có trông được không ?
Viên đội trưởng với tay ra phía sau, cầm thanh kiếm dựa bên vách:
- Mày liệu hồn !
Đại Quán liếc mắt nhìn hắn chống tay đứng dậy:
- Liệu hồn sao ?
Viên đội trưởng nắm đốc kiếm, hét:
- Rồi mày biết !
Đại Quán cười ngất trước cơn cuồng nộ của tên vũ biền, thong thả đáp:
- Nhà ngươi định chặt đầu ta chứ gì ? Ha ha ! Thật vô ích !
- Hả ? Mày nói gì ?
- Ta nói:
Thật vô ích. Vì không có gì phi lý hơn là chém đầu thầy chùa. Nếu ta có
rơi đầu thì ta cũng vẫn cười, nhà ngươi chẳng giải quyết được gì mà võ
công ấy có gì là oanh liệt ? Thật vô ích !
- Ít ra ta cũng khóa được cái mõm hỗn láo của nhà ngươi lại.
Hắn cười khành khạch, đầy vẻ tự mãn và kiêu căng của hạng người ỷ có vũ
khí trong tay, lăm lăm cầm kiếm tiến đến trước mặt Đại Quán:
- Thôi chứ, đội trưởng !
Thái độ điềm tĩnh của nhà sư làm hắn càng uất, kiếm trên tay run lẩy
bẩy. Oa Tử sợ hắn không dằn được cơn giận, chạy vội ra đứng giữa hai
người mong dàn hòa và tìm cách che chở cho Đại Quán:
- Sao thầy lại nói với một kiếm sĩ như thế ? Nàng khẩn khoản. Thầy xin lỗi đội trưởng đi.
Nhưng Đại Quán vẫn tiếp tục:
- Tránh ra, Oa Tử, ta không hề gì đâu ! Ngươi tưởng cái thằng ngu xuẩn
này có thể chém đầu ta được hay sao ? Chỉ huy cả hàng mấy chục người có
vũ khí trong tay mà ròng rã gần tháng trời không bắt được tên phạm nhân
kiệt lực sắp chết đói thì làm sao gạt ta nổi !
- Thằng kia ! Có giỏi cứ đứng đó ! Oa Tử tránh ra để ta xả thằng to mồm này ra làm hai mảnh.
Oa Tử quỳ xuống chân viên đội trưởng, van lạy:
- Xin đội trưởng bớt nóng, tha cho thầy Đại Quán. Thầy tâm trí không
được bình thường, gặp ai cũng nói thế nhưng chẳng có tâm địa gì đâu !
Và nàng khóc nức nở.
Đại Quán vội chữa:
- Oa Tử lầm rồi. Ta hoàn toàn bình thường, ta chỉ nói sự thật mà sự thật thì khó làm cho người nghe lọt tai. Thằng này ngu thì ta gọi nó là đồ
ngu, sao có thể gọi khác được. Như vậy chẳng hóa ra ta dối trá à ?
- Mày nhắc lại câu nói ấy là ta giết ngay, đừng hỗn !
- Ta thích nói thì cứ nói, đâu sợ ! Đối với tụi lính tráng như ngươi,
bắt được Thạch Kinh Tử hay không cũng chẳng hề gì, nhưng đối với những
nông dân ở đây, chúng bây là một gánh nặng cho họ. Nếu cứ tiếp tục như
thế này, ta đoan chắc vụ mùa này sẽ thất thu và rồi đói cả làng ! Ngươi
là cấp chỉ huy mà không nghĩ gì đến chuyện họ phải bỏ tất cả công việc
để đi “săn vịt trời” cho nhà ngươi. Thật xấu hổ !
- Câm mồm lại ! Mày muốn phỉ báng chính quyền Tôn gia hả ?
- Ta không chỉ trích chính quyền Tôn gia, ta chỉ chê những tên vô dụng
như ngươi, ăn cơm của Tùng Tôn gia để bảo vệ dân mà làm không được việc. Ngươi không xứng đáng với đồng lương được lãnh. Thứ nhất, lấy danh
nghĩa gì mà ngươi la cà trong chùa, ăn ngon mặc đẹp, đòi phải có gái tơ
hầu rượu trong khi quân sĩ của ngươi vất vả ngoài rừng. Như vậy là phục
vụ chủ soái đó sao ?
Viên đội trưởng đứng yên lặng không nói.
- Bổn phận của một kiếm sĩ phải chăng là trung thành và tích cực phụng
sự chủ soái, lo bảo vệ dân đang khốn khổ nai lưng ra làm lụng để đón góp giữ vững quyền lực Tôn gia ? Ngươi bắt họ bỏ bê công việc, những công
việc mà nếu không làm họ sẽ không có ăn. Ngươi làm ngơ trước sự vật vả
của thuộc cấp, lợi dụng địa vị để có phì mã với khinh cừu, ở nhà tốt,
uống rượu ngon. Ta nói thẳng:
ngươi chỉ là hạng tồi bại, thối nát, vị kỷ, mượn danh thượng cấp để mưu cầu tư lợi mà thôi !
- ...
- Bây giờ hãy chặt đầu t