Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210950

Bình chọn: 8.5.00/10/1095 lượt.

ừng ngay lại.

Người đứng ngoài là “Râu bàn chải”. Hắn thò tay qua cửa sổ nắm chặt lấy tay nàng.

- Oa Tử, nàng đối với ta rất tốt, nhưng đáng tiếc, ta phải đi Himeji ngay bây giờ !

Oa Tử không trả lời, cố rút tay ra, nhưng viên đội trưởng càng giữ chặt.

- Nghe đâu Himeji đang phái người đến điều tra chuyện Thạch Kinh Tử. Ta

hận không lấy được đầu nó. Giá ta giết được Thạch Kinh Tử thì cũng gọi

là làm tròn trách nhiệm, nhưng thằng trọc cản không cho ta làm theo ý

định. Ta biết nàng có cảm tình với ta nên đến đây đưa thư này, lúc nào

rỗi thì đọc, đừng cho ai biết. Ta đi đây !

Nói xong, hối hả dúi phong thư vào tay Oa Tử và đi vội, tiếng chân bước trên những bậc thang gỗ cọt kẹt nghe đến tận cửa ngoài.

Cuốn giấy không phải chỉ có bức thư mà còn một đồng tiền vàng nữa. Ý tứ thật rõ ràng:

“Râu bàn chải” yêu cầu Oa Tử chặt đầu tội nhân mang đến Himeji, hắn sẽ

kết hôn với nàng, Oa Tử sẽ là vợ hắn, suốt đời giàu sang, phú quý. Cuối

thư, hắn ký tên Hoa Kính Áo Đại Môn và xác nhận hắn là một trong những

hiệp sĩ thuộc dòng dõi thế phiệt nhất trong vùng.

Oa Tử phẫn nộ nhưng chỉ mỉm cười thương hại. Vừa lúc đó, Đại Quán đến.

- Oa Tử, chưa ăn cơm chiều à ?

- Chưa ! Con không đói mà nhức đầu quá !

- Ngươi cầm vật gì vậy ?

- À, bức thư.

- Lại thư !

- Vâng.

- Của ai vậy ?

- Thật là ... Thầy thóc mách quá !

- Không, tò mò tìm hiểu thôi, đâu có thóc mách !

- Thầy muốn xem không ?

- Nếu ngươi không thấy gì phiền ...

- Để thầy đọc chơi lúc rảnh thôi nhé !

- Thì cớ nào cũng là cớ, có gì quan trọng !

- Đây, thầy cứ đọc, chẳng sao.

Oa Tử chìa lá thư ra. Đại Quán đọc xong cười ha hả. Oa Tử cũng không nhịn được, nhìn nhà sư hỏi ý.

- Tội nghiệp ! Hắn thất vọng quá đấy mà ! Phải dùng cả tình lẫn tiền để dụ ngươi.

Bức thư này thật khôi hài, may mà xã hội ta lại có những hiệp sĩ kiêu

hùng như hắn, dám yêu cầu một thiếu nữ cắt đầu giặc thay mình và lại còn viết thư nữa mới đáng phục chứ !

- Con chẳng lưu tâm đến thư, nhưng tiền thì phải làm gì hả thầy ?

Oa Tử đưa đồng tiền vàng cho Đại Quán xem. Ông nhấc thử trong lòng bàn tay:

- Khá nặng đấy ! Có giá lắm !

- Thế mới phiền.

- Việc gì mà phiền ! Ta biết cách dùng, đừng lo.

Đại Quán đến bên thùng phước sương kê sát vách, định bỏ vào, nhưng nghĩ

sao lại đổi ý. Ông đến trước bàn thờ Phật, thắp hương và cúi đầu làm lễ. Một lúc sau, đứng dậy, ông nói:

- Con giữ lấy. Sau này sẽ có dịp dùng đến.

- Con chẳng giữ làm gì, chỉ gây thêm oan nghiệt. Lỡ có người hỏi đến thì biết nói sao. Con tưởng cứ coi như không có là hơn.

- Vàng này không còn là của Áo Đại Môn nữa, ta đã đem cúng đường tam bảo và đức Phật cho lại con đấy. Con cứ giữ lấy.

Oa Tử ngần ngại, nhưng cũng nghe lời Đại Quán, giắt đồng tiền vào thắt lưng, đoạn nghiêng đầu nhìn trời qua khe cửa, lẩm bẩm:

- Trời nổi gió. Chắc đêm nay mưa mất. Đã lâu lắm không thấy mưa.

- Đầu tháng ba rồi còn gì ! Đêm nay hẳn mưa to. Càng tốt, mưa lớn làm rụng bớt hoa úa và làm lòng người thêm mát mẻ.

- Bạch thầy, nếu mưa to thì Thạch Kinh Tử ra sao ?

- Hừ ...Thạch Kinh Tử ...

Đại Quán nhìn ra phía cây đại bách, không nói.

Ngoài kia, đột nhiên có tiếng tội nhân gọi vọng vào:

- Đại Quán ! Đại Quán !

- Á à ! Thạch Kinh Tử còn sống hả ?

Tiếng Thạch Kinh Tử gay gắt, tục tằn:

- Thằng trọc chó lợn kia ! Đồ sư hổ mang ! Đến đây ta nói câu chuyện !

Gió thổi qua cành cây rào rào, tiếng hắn chửi rủa nghe khi được khi mất. Những lá úa bắt đầu rụng tơi tả, quay cuồng quanh gốc cây rồi tản mát

trên những ngọn cỏ đã chớm vàng vì thiếu nước.

Nhà sư bật cười, bước ra sân, nhìn lên tàng cây cao:

- Khá lắm ! Ngươi còn khỏe lắm ! Hy vọng sinh lực ấy không phải như ngọn đèn dầu phựt sáng trước khi sắp tắt.

- Câm mồm ! Nếu sợ chết, ta đâu có để cho nhà ngươi trói dễ như vậy !

- Ngươi bị trói vì ta khỏe, ngươi yếu !

- Láo ! Nói láo ! Ngươi phải biết là ngươi đang nói láo !

- Vậy ta nói khác đi:

Ta khôn, ngươi dại. Dại hết sức !

- Ừ, dại thật ! Tự nhiên chui vào bẫy ! Thật là dại !

- Đừng dãy dụa như vậy, mất sức vô ích !

- Ở trên núi, nếu ta muốn thoát thân thì dễ quá. Ta có thể giết ngươi dễ dàng như dẫm chết con giun vậy !

Đại Quán cười khà khà:

- Sự so sánh làm ta chẳng hài lòng chút nào. Nhưng việc đã rồi, có hối cũng không kịp nữa. Bây giờ phân bua làm gì !

- Đồ khẩu Phật tâm xà ! Tại ta nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của ngươi nên

tin tưởng, giờ bị lừa. Ta tưởng ngươi là một thầy tu khác với những

người khác chứ !

- Thôi đừng khùng nữa, muốn gì nói đi !

- Tại sao ngươi đối với ta tàn nhẫn vậy ? Sao không giết ngay đi ? Ngươi muốn giết thì cứ giết, sao để chúng hành hạ ta thế này ? Ngươi là người tu hành, tất biết thế nào là hiệp sĩ đạo ...

- Dĩ nhiên biết chứ, biết hơn ngươi chứ !

- Giá ta để cho dân làng bắt lại hơn ! Họ còn ít ác độc hơn ngươi.

- Đấy là lỗi lầm độc nhất của ngươi đấy ư, Thạch Kinh Tử ? Chuyện gì

ngươi làm cũng lầm lỗi, không nhiều thì ít. Ở trên đó sao ngươi không

suy nghĩ về những việc ngươi đã làm đôi chút ?

- Đồ giả nhân giả nghĩa ! Ta chẳng làm điều gì đáng phải xấu hổ. Mẹ Mãn

Hà Ch


Polaroid