Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211314

Bình chọn: 8.5.00/10/1131 lượt.

ao, mặc ! Con ta ... nó chẳng phải là đứa xấu !

Nhưng cơn giận kéo đến lại làm cho bà đột nhiên khác hẳn, liều lĩnh và ương ngạnh. Bà trỏ Thạch Kinh Tử:

- Mày làm hư nó ! Nó trở nên vô lại cũng vì mày. Tao có quyền băm vằm mày rạ..

Rồi quay lại đám đông, bà năn nỉ:

- Bà con cô bác để cho lão quyết định. Lão xin xử nó xứng đáng ...

Một tiếng thét giận dữ cắt ngang lời Hồ Điểu. Đám đông quay lại nhìn về

phía sau, rồi không ai bảo ai, đứng giạt sang hai bên, nhường chỗ cho

một người ăn mặc theo lối binh gia, hùng hổ tiến vào. Đội trưởng “râu

bàn chải” nghênh ngang trước mặt Đại Quán, quay một vòng nhìn đám đông

và lên giọng hách dịch:

- Có chuyện gì vậy ? Đây không phải là trò chơi ! Mọi người hãy giải tán, ai về nhà nấy lập tức.

Đám đông yên lặng, ngần ngừ nhưng không ai chịu bỏ đi.

- Các ngươi nghe ta nói không ? Giải tán ngay, không được tụ họp nữa !

“Râu bàn chải” tay nắm đốc kiếm, nét mặt gườm gườm, dọa nạt, nhìn những

người đứng ở hàng đầu làm cho họ sợ hãi, mắt mở lớn, lùi xa thêm vài

bước.

- Không ! Đại Quán lên tiếng. Họ không có lý do gì phải dời khỏi nơi

đây. Chính bần tăng đã mời họ đến để định đoạt số phận Thạch Kinh Tử !

- A ! Thầy mời họ lại ? Nhưng thầy lấy quyền gì can thiệp vào chuyện này ?

Rồi tay nắm đốc kiếm, ưỡn ngực, viên đội nhìn Đại Quán, lão bà Hồ Điểu Anh và đám đông bằng đôi mắt hống hách. Hắn cao giọng:

- Tên Yết Mân Thạch Kinh Tử này không những đã phạm trọng tội đối với

luật pháp hàng tỉnh, hắn lại còn là đào binh trong trận Sekigahara nữa.

Dân chúng không được làm tội hắn mà phải để nhà cầm quyền xét xử !

Đại Quán lắc đầu:

- Nhảm ! Vọng ngôn !

Thấy viên đội trưởng định nói thêm, nhà sư giơ tay chận lại:

- Đấy không phải là những điều đội trưởng đã hứa với ta !

Thấy tình hình nghiêm trọng có thể làm hại đến uy tín của mình, “Râu bàn chải” bèn dịu giọng:

- Chắc chắn thầy Đại Quán sẽ được trọng thưởng. Nhưng ở đây, ta là đại

diện chính thức của Tôn gia, ta có bổn phận phải giữ phạm nhân lại. Bà

con không cần phải lo lắng !

Đại Quán không trả lời, bật lên cười ha hả. “Râu bàn chải” quay lại, nghiêm trọng:

- Thầy hãy giữ thái độ đứng đắn. Ta không đùa và chẳng có chuyện gì đáng cười !

- Thái độ đứng đắn ? Đại Quán vẫn không thể nén cười. Thế nào là thái độ đứng đắn ? Này “Râu bàn chải”, nhà ngươi quên lời hứa với ta rồi chăng ? Nếu thật vậy thì cứ nói, ta sẵn lòng và lập tức thả ngay Thạch Kinh Tử !

Mọi người giật mình lùi ra xa, lấm lét nhìn Đại Quán và viên đội trưởng ?

- Sẵn sàng chưa ?

Đại Quán vừa hỏi vừa kề dao gần dây trói.

“Râu bàn chải” ngẩn người, luống cuống. Đại Quán trỏ viên đội trưởng:

- Ta sẽ cho hắn xông đến ngươi trước để hắn tự xử. Ta không trách nhiệm. Để xem ngươi có khả năng đối phó với hắn không !

- Khoan ! ... Khoan ! ... “Râu bàn chải” hối hả xua tay.

- Ta đã giữ lời hứa ! Bây giờ ... tùy ngươi.

Mồ hôi đổ lấm tấm trên trán, “Râu bàn chải” vội nói:

- Khoan ...khoan ... Đừng cắt !

- Vì sao ?

Hắn lắp bắp:

- Bắt ... bắt ... bắt được nó rồi thì đừng thả. Nguy hiểm lắm. Bây giờ thế này:

Thầy giết nó đi. Đây gươm đây, nhưng để ta mang đầu về. Thế là công bằng. Thầy nghĩ sao ?

- Hà ...hà ...Để ngươi lấy đầu nó hả ? Không đời nào ! Chùa chỉ nhận làm tang lễ, đâu có bao giờ giết người, giao xác hay giao một phần nhục thể cho người khác ! Vậy còn ra thể thống gì nữa ? Hà ... hà ... ngươi nghĩ xem, làm thế còn ai dám lên chùa tụng niệm mà chư tăng còn ai được đồng xu nào nữa ?

Ngay cả trong tình trạng như vậy mà Đại Quán vẫn không ngớt trêu trọc

“Râu bàn chải”. Nhưng nói xong, ông vội vã quay lại trước mặt dân làng

và nghiêm giong:

- Xin quý thí chủ xét cho kỹ, bây giờ ta phải làm gì ? Hay ta treo nó

trên cây đại bách vài ngày, mặc cho gió mưa vùi dập, quạ sẽ đến mổ mắt

nó. Qúy thí chủ nghĩ sao ?

Trước ý kiến quá tàn bạo, ai cũng rùng mình, nhưng chẳng ai dám phản đối. Chỉ có Hồ Điểu Anh lên tiếng:

- Ý thầy Đại Quán rất hay, nhưng lão cho vài ngày chưa đủ. Phải lâu hơn thế nữa.

Treo nó chừng nửa tháng cho nó thật đói khát để rồi chính tay lão đưa nó về âm phủ !

Đại Quán gật đầu:

- Cũng được ! Vậy cứ y thế mà làm !

Rồi Đại Quán cởi dây buộc Thạch Kinh Tử khỏi lan can, lôi hắn đi như lôi một con vật ra sau chùa, đến bên cây đại bách. Tội nhân đầu cúi gầm,

lầm lũi đi không nói, những vết roi hằn trên da thịt còn rướm máu làm

mọi người động lòng thương hại. Tuy nhiên, trong lúc say sưa vừa mới bắt được tên tội nhân nguy hiểm, họ vẫn tiếp tay nối thêm dây và hè nhau

kéo hắn lên cao buộc vào cành đại bách lớn nhất.

Bị trói chặt chân tay, treo lủng lẳng trên cây, Thạch Kinh Tử trông chẳng khác gì một hình nhân bằng dạ ướt.

Từ trên núi về chùa, một mình trong gian phòng lạnh lẽo, Oa Tử cảm thấy

mỏi mệt và buồn vô hạn. Niềm trống trải đối với Oa Tử không phải là một

điều mới lạ, nhưng sao bữa nay nàng thấy cô đơn hết sức. Chùa đông gia

nhân, tương đối đủ tiện nghi, Oa Tử vẫn không cảm thấy bình yên như khi

chỉ có nàng và Đại Quán ở trên núi. Ngồi một mình bên chiếc bàn thấp,

ngó mông lung ra cửa sổ, nàng suy nghĩ


XtGem Forum catalog