Duck hunt
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210825

Bình chọn: 8.5.00/10/1082 lượt.

ng bỏ đương tuổi xuân thì ?

Oa Tử say sưa với âm nhạc, chìm ngập trong niềm xúc cảm của chính mình.

Mặt nàng ửng đỏ và mồ hôi rịn ra quanh chân tóc. Nước mắt chảy ròng

ròng, nàng cố nén để không bật ra tiếng nức nở.

Đột nhiên, có tiếng động trong bụi cây gần đó, chỉ cách đống lửa chừng

năm, sáu thước, nghe như tiếng chân thú. Đại Quán ngẩng đầu lên nhìn

chăm chú rồi giơ cao tay lên như chào đón.

- Này anh kia ! Trong rừng lạnh lắm, hãy đến đây sưởi ấm và trò chuyện cho vui.

Oa Tử giật mình, đặt sáo xuống:

- Thầy Đại Quán, thầy nói lảm nhảm gì thế ?

Đại Quán chỉ bóng người đang bò tới:

- Thạch Kinh Tử đến từ lâu ngồi nghe con thổi sáo, thấy không ?

Oa Tử quay lại, kêu một tiếng khẽ. Thạch Kinh Tử giật mình nhỏm dậy,

chạy biến vào trong rừng. Đại Quán có cảm tưởng màng lưới ông khổ công

xếp đặt vừa bị đứt, con cá sắp bắt được tuột khỏi tầm tay. Ông đứng bật

dậy, gọi lớn:

- Thạch Kinh Tử ! Đứng lại !

Giọng ông có một cái gì uy mãnh khiến Thạch Kinh Tử đang chạy phải dừng

ngay lại, ngơ ngác. Hắn nhìn ông, nghi hoặc. Nhà sư khoanh tay trước

ngực, lặng yên. Cả hai nhìn nhau không chớp, tưởng cùng hòa chung một

nhịp thở. Dần dần mắt Đại Quán dịu xuống, những nét nhăn trên mặt báo

hiệu nụ cười thân thiện. Ông dang hai tay ra, hiền từ gọi:

- Nào, đến đây, con !

Nghe tiếng gọi, Thạch Kinh Tử chớp mắt, vẻ ngạc nhiên còn như đọng trên khuôn mặt đen sạm và sợ sệt của hắn.

- Đến đây, chúng ta ngồi nói chuyện cho vui.

Yên lặng, phân vân.

- Có cơm đây, có thức ăn ngon lại cả rượu nữa. Chúng ta là bạn con mà ! Đến bên lửa này sưởi ấm đi con.

Vẫn im lặng.

- Thạch Kinh Tử ! Con đã phạm vào một điều lầm lẫn quan trọng. Ở làng có lửa ấm, có cơm, có rượu và tình người. Sao lại dại dột cứ khăng khăng

vất vưởng trong cõi u minh con tự tạo ra như vậy ! Con nhìn mọi người

xung quanh sai lạc cả rồi ! Nhưng thôi, ta chẳng bàn luận thêm nữa. Tình trạng con bây giờ thật không phải là lúc để nghe lời phải trái. Lại đây con, ngồi nghỉ cho đỡ mệt. Oa Tử bỏ thêm khoai vào nồi cháo đi, ta cũng đói rồi.

Oa Tử gây cho lửa bốc cao hơn, thêm khoai vào cháo, còn Đại Quán lấy vò

rượu hâm nóng. Cảnh êm đềm, ấm cúng làm Thạch Kinh Tử yên lòng. Hắn

nhích lại gần từng tấc, từng tấc. Khi đến bên đống lửa, hắn dừng lại,

rụt rè chưa quyết.

Đại Quán thúc giục:

- Ngồi xuống đây con !

Thạch Kinh Tử sợ hãi, nhưng cũng ngồi xuống. Oa Tử tránh không nhìn

người bạn cũ của vị hôn phu của mình ; nàng có cảm tưởng như ngồi bên

một con thú.

Đại Quán mở vung nồi cháo:

- Có lẽ được rồi đấy !

Rồi lấy đũa gắp khoai, thổi ngược bỏ vào miệng.

- Chà ! Ngon quá, vừa chín tới. Thạch Kinh Tử “làm” một miếng không ?

Thạch Kinh Tử gật đầu. Lần đầu tiên hắn cười, nhe hàm răng trắng nhởn.

Oa Tử múc khoai ra bát đưa hắn. Hắn vừa thổi vừa húp xì xụp, tay run

rẩy, răng đánh vào thành bát lập cập. Hắn đói quá rồi, không sao kềm chế được lòng ham muốn, trông thật tội nghiệp. Đại Quán để đũa xuống.

- Ngon đấy chứ, con ? Uống chút sa-kê nhé ?

- Không, không uống.

- Con không thích rượu à ?

- Có, nhưng bây giờ con chưa muốn uống.

Bao nhiêu lâu ở trong rừng, chịu đói khát, hắn sợ rượu làm hắn bệnh. Một lúc sau, hắn lễ phép hỏi:

- Cám ơn thầy và Oa Tử.

- Con ăn đủ chưa ?

- Thưa đủ.

Thạch Kinh Tử đưa trả bát cho Oa Tử và hỏi:

- Cô lên đây làm gì ? Đêm trước tôi cũng thấy cô đốt lửa.

Câu hỏi đột nhiên làm Oa Tử ngẩn người, chẳng biết đáp ra sao. Mau mắn, Đại Quán đỡ ngay:

- Thật ra bọn ta đến bắt ngươi đấy !

Thạch Kinh Tử không tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng hơi lo lắng, hết nhìn Đại

Quán lại nhìn Oa Tử. Nhà sư thấy đã đến lúc phải hành động. Ông nhìn

thẳng vào mặt Thạch Kinh Tử, nghiêm giọng:

- Con nghĩ cho kỹ, sớm muộn gì rồi con cũng bị bắt. Luật của Tôn gia là

luật, mà luật của Phật gia cũng là luật, nhưng Phật pháp nhân ái, từ bi

...

- Không, không ... Thạch Kinh Tử lắc đầu.

Đại Quán vẫn dịu dàng tiếp tục:

- Con hãy nghe ta. Ta biết con nhất định kháng cự đến cùng, nhưng vấn đề là con có thắng được hay không ...

- Thầy nói sao ?

- Ta muốn nói liệu con có kháng cự được luật lệ của cả làng, cả tỉnh, và điều này quan trọng, liệu có thắng được chính lòng con không ?

Nước mắt lưng tròng, Thạch Kinh Tử nhăn mặt, đau đớn:

- Con biết sẽ thua, sẽ bị giết như một con vật, nhưng con thề trước khi

chết, sẽ hạ cho bằng được con mẹ Hồ Điểu và tụi lính. Giết càng nhiều

càng tốt, con thù chúng nó.

- Thế còn chị con thì sao ?

- Ơ ...a..a ...

- Ô Nhiên đấy ! Chắc con biết chị con hiện giờ đang bị giam tại đồn Hinagura ?

Nghe nhắc đến Ô Nhiên, Thạch Kinh Tử thấy bao nhiêu hào khí như tiêu tan hết.

- Con phải biết Ô Nhiên đã hết lòng với con như thế nào ! Lại còn bổn

phận con phải giữ thanh danh và nối dõi giòng Yết Mân nữa chứ. Con quên

rằng con thuộc hệ phái Hirato trong đảng tộc Yết Mân, một đảng tộc danh

giá hay sao ?

Thạch Kinh Tử lấy tay che mặt, đầu gục xuống. Hắn khóc, hai vai gầy guộc rung động. Bị khích động vì quá khứ vinh hiển của giòng họ, hắn tự giận mình, nhưng không biết làm sao, chỉ khóc. Những giòng nước mắt cay đắ