Duck hunt
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210812

Bình chọn: 8.5.00/10/1081 lượt.

phân vân không biết nên

tiến hay lùi. Ta đoan chắc với con rằng giờ phút này, hắn đương nấp ở

đâu đó trong bóng tối để nhìn trộm chúng ta đấy. À, nghĩ ra rồi. Con đưa ta mượn cây sáo.

- Cây sáo trúc của con ?

- Ừ, cho ta mượn thổi một bài.

- Không được. Không bao giờ con cho ai mượn.

- Sao vậy ?

Oa Tử lắc đầu:

- Con không nói lý do được !

- Để ta thổi một bài, có sao đâu ? Sáo càng dùng nhiều càng tốt, ta không làm hỏng đâu !

- Không !

Và nàng đưa tay giữ chặt chiếc túi đựng cây sáo giắt ở thắt lưng.

Đại Quán ngạc nhiên. Ông biết Oa Tử quý cây sáo lắm, đi đâu cũng mang

theo, nhưng không ngờ nàng lại nhất định không cho ông mượn. Nhà sư phải năn nỉ:

- Ta không làm hỏng sáo của con đâu. Trước đây ta đã dùng qua hàng chục chiếc; ta chỉ mượn một lúc thôi.

- Không.

- Nhất định ?

- Nhất định.

- Cô này bướng quá !

- Thì con bướng thế đấy !

Đại Quán đành chịu thua:

- Vậy con thổi ta nghe một bản. Chỉ một bản thôi.

- Cũng không được.

- Tại sao thế ?

- Vì ... vì cứ thổi sáo thì con lại xúc động phát khóc. Con không thể nào khóc mà thổi sáo được !

Đại Quán ngồi yên, dáng đăm chiêu suy nghĩ.

- Hừ ...

Cảm thông sự trống trải vô cùng trong tâm hồn những đứa trẻ côi cút, nhà sư càng thêm thương xót Oa Tử. Những đứa con côi như thế suốt đời bị đà y đọa trong một ước mơ không bao giờ đạt:

tình yêu thương của cha mẹ chúng hằng thiếu thốn. Tuy không biết cha mẹ

là ai nhưng Oa Tử không lúc nào là không nghĩ đến. Cây sáo trúc là kỷ

vật độc nhất cha mẹ nàng để lại, hình ảnh của những người thân nàng chưa từng biết mặt.

Khi mới mở mắt chào đời, Oa Tử đã như con mèo hoang, bị bỏ rơi trước

thềm chùa Tiểu Sơn với một cây sáo trúc đặt nằm cạnh. Cây sáo là sợi dây liên lạc duy nhất giúp nàng nhận diện được người thân, hơn thế nữa,

nhận được tiếng của song thân mà nàng không hề biết.

“Thảo nào mỗi khi thổi sáo, Oa Tử lại khóc. Thảo nào nàng không cho ai mượn sáo!”. Và Đại Quán lại càng thêm thương cảm.

Đêm thứ ba trong rừng, lần đầu tiên, vầng trăng trong như ngọc hiện ra,

rực rỡ trên nền trời cao. Đàn ngỗng trời thiên di về phương nam trong

mùa thu, nay thấy tiết xuân ấm áp, đã bắt đầu trở lại, tiếng kêu đồng

vọng trên những tầng mây xa.

Đại Quán chợt tỉnh giấc mơ. Ông khẽ gọi Oa Tử:

- Lửa sắp tàn rồi, con bỏ thêm củi vào ! Kìa, con sao thế ?

Oa Tử không đáp.

- Con khóc đấy ư ?

Vẫn không có tiếng trả lời.

- Ta rất ân hận đã gợi lại quá khứ làm con đau lòng. Ta không có ý ấy.

- Không sao đâu thầy. Đáng lẽ con chẳng nên bướng như thế mới phải. Đây, thầy cầm lấy sáo mà thổi.

Nàng lấy cây sáo trong bọc ra, đưa cho Đại Quán. Cây sáo được gói trong

một cái bao gấm cũ, đường chỉ và dây đeo đã sờn nhiều chỗ, nhưng tất cả

vẫn còn mang một vẻ thanh lịch tàn tạ.

Đại Quán hỏi:

- Ta mở được không ?

- Vâng, thầy cứ mở. Bây giờ chẳng còn gì quan trọng nữa.

- Con thổi đi. Để con thổi ta ngồi đây nghe có lẽ hơn.

Nhà sư cúi đầu, tay bó gối, yên lặng. Oa Tử khiêm tốn:

- Con thổi không hay lắm, nhưng xin cố gắng, thầy đừng cười.

Nàng trịnh trọng quỳ xuống cỏ, xốc lại cổ áo, đặt cây sáo trước mặt rồi

kính cẩn cúi đầu. Đại Quán ngồi yên như tượng, tâm hồn ông để tận đâu

đâu, như tan biến vào không gian cô tịch. Trong cái hun hút của đêm sâu, hình ông ngồi đó mà thật chẳng khác gì phiến đá ở sườn non.

Đầu hơn nghiêng, Oa Tử đưa cây sáo trúc lên môi. Bây giờ nàng là hiện

thân của nghệ thuật, quyền uy và chững chạc. Nàng khẽ thấm ướt miệng sáo rồi quay lại Đại Quán nghiêng đầu xin lỗi một lần nữa. Nhà sư trang

trọng đáp lễ theo nghi thức.

Trong bầu không khí tĩnh mịch của đêm khuya, tiếng sáo bắt đầu nổi lên,

trong vắt. Những ngón tay búp măng thoăn thoắt nhẹ nhàng nhảy múa trên

ống trúc. Đại Quán thấy tâm hồn phiêu diêu theo điệu sáo bay vút tận

trời xanh, vương vấ n cùng mây ngàn trên những đỉnh cao sơn thanh khiết. Khi trầm, tiếng sáo tựa nước chảy qua khe, khoan như gió thoảng rừng

thông, mau như chim ca ríu rít, tiếng nọ theo tiếng kia cùng nhau hòa

hợp gây thành một âm hưởng mê hồn, vừa như ca ngợi niềm hoan lạc, vừa

như than thở nỗi phù du của cuộc sống.

Đại Quán ngồi yên nghe sáo, ngơ ngẩn xuất thần. Ông mường tượng sống

trong huyền thoại về hoàng tử Hiromasa đương thổi sáo dưới trăng trước

một cổng chùa ở Kyoto bỗng nghe tiếng địch đâu đâu họa lại. Hoàng tử lần theo điệu nhạc tìm đến thì thấy một người cũng đang say mê đắm chìm

trong tiếng nhạc. Hai người đổi sáo cho nhau và cùng hợp tấu đến khi

trời sáng. Sau biết ra thì tri âm của ông chính là một ngạ quỷ biến

thành người.

“Đến giống quỷ xấu xa còn cảm thông được với âm nhạc huống chi con người có thất tình, làm sao mà cưỡng lại được tiếng sáo của Oa Tử”. Ông muốn

khóc nhưng mắt vẫn khô.

Lửa lụi dần, chẳng ai để ý. Người thổi sáo cũng như người nghe đều thả

hồn theo âm thanh réo rắt, thể xác đó mà lòng tận đâu đâu, hòa đồng cùng với cỏ cây trời đất.

Đêm càng khuya, tiếng sáo càng tha thiết. Nàng gọi ai trong đêm tối ? Cha nàng ?

Mẹ nàng ? hay đã xen lẫn trong tiếng sao bi thương, nỗi lòng cay đắng của một thiếu nữ bị ruồ