thai phủi lá cây
rụng trên vai:
- Được lắm. Cứ giận, càng giận điên cuồng càng tốt. Hãy tỏ cho mọi người biết ngươi hãy còn sung sức ! Có người nói kềm chế được nóng giận là
cương nghị, khôn ngoan, nhưng ta, ta cho đó là ngu xuẩn. Ta không khen
những người biết tự kềm chế và có giáo dục như vậy. Thanh niên phải tỏ
ra có nhiều sức lực hơn bậc đàn anh chứ ! Giữ sức mà làm gì ! Dãy đi, cứ dãy cho khỏe, càng mạnh càng tốt.
- Ta giật đứt sợi dây này, xuống ăn thua đủ với ngươi !
- Dọa hay làm thật vậy ? Nếu thấy đủ sức thì cứ làm, ta đợi.
- Câm họng !
- Ngươi còn khỏe lắm ! Dãy rung cả cành đại bách, nhưng tiếc rằng đất
vẫn chưa chuyển. Khỏe nhưng vẫn yếu. Sự cuồng nộ của ngươi chỉ do lòng
hung bạo mà ra, vì xúc cảm nhất thời mà có, không phải là sự phẫn nộ của người vì thấy điều bất bình mà giận dữ. Sự phẫn nộ chỉ đáng kể khi nó
bắt nguồn từ một niềm bất mãn tinh thần. Giận những chuyện không đâu là
cái giận của đàn bà, không giải quyết được gì hết !
Thạch Kinh Tử không nghe, vừa chửi rủa vừa giẫy dụa. Càng dãy, sợi dây
càng thắt chặt. Hắn mệt phờ người, những chỗ dây thừng siết vào da thịt
rớm máu.
Đại Quán đứng nhìn một lúc, lắc đầu. Ông lấy giọng thân thiết khuyên nhủ:
- Thạch Kinh Tử ! Ngươi chẳng nên ngu ngốc như vậy. Dãy dụa bao nhiêu
cũng chẳng làm cây gẫy được mà thế gian này đâu có sứt mẻ đi chút nào ?
Thạch Kinh Tử rên khe khẽ. Cơn cuồng nộ của hắn đã qua, hắn thấy lời Đại Quán nói đúng.
- Ta khuyên ngươi mang sức mạnh dùng vào việc gì có ích cho nhà cho
nước. Hãy cố gắng làm một điều gì hữu ích cho những người chung quanh,
tuy bây giờ có hơi trễ.
Ngươi cứ thử cố gắng đi, Trời Phật sẽ độ trì cho. Cả những người dân tầm thường trong làng này cũng sẽ cảm động và đối xử với ngươi khác trước.
Giọng Đại Quán trở nên buồn và nhu hòa:
- Thật đáng tiếc ! Ngươi sinh ra làm người mà hành động như loài dã thú, không bằng giống sói lang. Thật buồn ! Một thanh niên đang tuổi hăng
hái như ngươi mà chết vô dụng, không có cơ hội nên người !
- Thế ngươi là người đấy hả ?
- Lúc nào ngươi cũng ỷ và sức mạnh vô địch. Bây giờ ai thắng, ai bại, ngươi đã thấy rõ.
- Ta không có gì phải xấu hổ. Cuộc đấu không ngay thẳng.
- Có gì khác đâu ? Ngươi bại không phải vì thiếu sức mạnh mà vì bất trí. Ta không dại gì đấu sức với một người khỏe như ngươi. Bạo hổ băng hà,
tử nhi vô hối ! Ai đưa tay không ra bắt cọp bao giờ ! Người khôn hơn cọp là vì thế. Trong cuộc giao đấu giữa người và cọp, nếu cọp thua, chẳng
ai bảo là cuộc đấu không ngay thẳng.
Thạch Kinh Tử không tỏ dấu hiệu gì nghe lời Đại Quán.
- Vũ dũng của ngươi cũng thế, không hơn gì sự hung tợn của một con vật.
Đấy không phải là cái dũng của người hiệp sĩ. Lòng dũng cảm thật phải
biết thế nào là sợ, sợ những điều đáng sợ. Người hiệp sĩ yêu cuộc sống,
coi cuộc sống là vật báu vô giá và chỉ chết khi cần, tự quyết định lúc
nào đáng chết và chết một cách đĩnh đạt ...
Vẫn không có tiếng đáp lại.
- Thạch Kinh Tử, tội nghiệp cho ngươi ! Ngươi dũng cảm và có sức mạnh,
nhưng thiếu kiến thức và không ngoan. Dũng cảm, sức mạnh chỉ là phương
tiện. Kiến thức, khôn ngoan mới thực sự là cốt tủy của người hiệp sĩ khi hành đạo. Hợp những điều ấy lại, ngươi sẽ chỉ thấy có một đường ! Ngươi rõ không, Thạch Kinh Tử ? Một đường thôi !
Cây đại bách vẫn yên lặng. Yên lặng như phiến đá Đại Quán ngồi, như bóng đêm vây quanh gốc đại thụ.
Lát sau, Đại Quán đứng dậy:
- Nghĩ kỹ đi, Thạch Kinh Tử ! Nghĩ thêm một đêm nữa rồi chết cũng không muộn !
Nói xong, ông bỏ đi, đầu cúi, lòng nặng trĩu ưu tư. Nhưng được vài bước, tiếng Thạch Kinh Tử đã gọi giật ông lại:
- Thầy Đại Quán !
- Gì vậy ? Ngươi đã nghĩ chín rồi hả ?
- Đại Quán ! Xin thầy cứu con !
Tiếng Thạch Kinh Tử vang lên trong đêm khuya yên tĩnh. Một cơn gió nhẹ
thoảng qua, lá cây xào xạc như than khóc càng làm tăng thêm nỗi bi thiết của lời kêu cứu.
- Con muốn trở nên người tốt. Sắp chết, con mới hiểu được giá trị của sự sống thì đã muộn, xin thầy giải thoát cho con.
- Lần đầu ta thấy con nói như một người. Con đã biết suy xét rồi đó !
- Con không muốn chết. Con muốn cố gắng làm lại tất cả.
Và hắn khóc:
- Đại Quán ! Xin thầy giúp con !
Nhưng nhà sư lắc đầu:
- Ta rất tiếc chẳng có quyền ấy. Đó là quyền của tạo hóa. Đầu chặt đi
rồi, không gắn lại được nữa, luật thiên nhiên như vậy. Ta thương con
nhưng không cởi trói cho con được, vì không phải ta đã trói con mà chính con đã tự trói con đấy ! Ta chỉ còn một điều khuyên:
Hãy anh dũng trước cái chết, và vì danh dự của ông cha, hãy cố giữ vẻ
bình thản. Đọc kinh đi, ta mong sẽ có người nghe thấy lời con sám hối.
Rồi Đại Quán bước đi hẳn, tiếng guốc gỗ xa dần về phía tăng phòng.
Thạch Kinh Tử không kêu nữa. Nghe lời khuyên của nhà sư, hắn nhắm mắt
lại lâm râm cầu nguyện và quên hết mọi sự, cả sự chết cũng như sự sống.
Tâm hồn hắn lâng lâng, siêu thoát. Đối với hắn giờ đây mọi việc đều là
hư ảo dưới bầu trời vằng vặc trăng sao, với gió đêm thì thào thổi qua
những tàn lá. Hắn thấy lạnh, lạnh lắm.
Thời gian trôi qua. Thạch Kinh Tử cảm thấy nh
