Polly po-cket
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211264

Bình chọn: 10.00/10/1126 lượt.

yện gì ?

- Thạch Kinh Tử trốn rồi !

- Trốn rồi ? Thật hay bỡn ?

Trong cơn thảng thốt, bà vô tình để cây quạt bị lửa cháy táp một miếng. Bà lấy chân dậm tắt, hỏi lại:

- Chắc không ? Mày bịa chuyện đấy chứ ?

- Thì ai cũng nói vậy. Trên chùa đương rối loạn cả kia kìa. Oa Tử và thầy Đại Quán cũng biến mất luôn.

Mặt bà Hồ Điểu tái mét, chân tay run lẩy bẩy như bị trúng gió. Thằng

cháu giương mắt ngạc nhiên nhìn bà và sợ hãi giật lùi ra cửa.

- Kỳ Ô Nô !

- Dạ.

- Chạy ba chân bốn cẳng tìm ba mày về đây. Rồi đến nhà cậu Ngô mời cậu

lại ngay bà bảo. Nhanh lên, không được la cà dọc đường, chết ...chết đòn đấy !

Giọng bà có vẻ luống cuống.

Nhưng thằng bé chưa bước ra khỏi cổng ngoài, bà Hồ Điểu đã thấy một đoàn người lũ lượt kéo đến, đi đầu là cậu Ngô cùng con rể bà và một số lực

điền trong xóm.

Họ xôn xao bàn tán:

- Oa Tử chắc theo thằng Thạch Kinh Tử rồi !

- Cả sư bác cũng không thấy đâu, lạ quá !

- Thì một đồng một cốt cả. Không biết bà già nghĩ sao đây ? Gia đình Hồ Điểu phen này cứ gọi là mất hết danh giá.

Cậu Ngô và rể bà Hồ Điểu mỗi người mang một ngọn giáo cũ, binh khí của

tổ phụ để lại. Bên ngoài họ làm bộ hung hăng lắm nhưng trong lòng bối

rối chưa có định kiến.

Họ kéo vào nhà báo tin bà Hồ Điểu hay để xem bà xử trí ra sao vì từ trước đến nay đối với họ, bà vẫn là tay cứng cỏi.

- Thạch Kinh Tử bỏ trốn rồi, bà biết chưa ?

- Biết rồi. Đợi đấy, ta ra ngay.

Hồ Điểu Anh thật không hổ là người cầm đầu đảng tộc. Khi biết chuyện

Thạch Kinh Tử bỏ trốn, sau phút chấn động ban đầu, bà lấy ngay được bình tĩnh. Bà vào nhà trong, yên lặng quỳ trước bàn thờ gia tiên cầu xin phù hộ rồi đến bên tủ đựng đồ gia bảo, mở ngăn kéo lấy thanh kiếm cũ. Kính

cẩn nâng ngang mày, bà lâm râm khấn vái và giắt kiếm vào thắt lưng. Rồi

thay áo chẽn, đi dép cỏ, buộc chặt quai dép vào cổ chân, bà điềm tĩnh mở cửa bước ra nhà khách. Mặt bà đanh lại.

Đám gia nhân yên lặng đứng nhìn, lòng ngưỡng phục lộ ra trên những khuôn mặt rám nắng. Họ đã hiểu và tin tưởng:

gia chủ nhà Hồ Điểu không làm họ thất vọng.

- Chuyện đâu còn có đấy. Ta sẽ thân hành đi bắt nó đem về xử tội xứng đáng.

Hồ Điểu Anh bước ra cửa giữa hai hàng người đứng dạt ra hai bên. Một kẻ lên tiếng:

- Nếu bà già đi thì chúng ta đâu ở nhà được !

Thế là đám đông cùng ùa ra cổng, gặp gì cầm nấy. Dao gậy không đủ, họ

chặt tre vót nhọn làm vũ khí, náo nhiệt ồn ào trong bầu không khí hỗn

loạn. Họ theo chân Hồ Điểu lên núi, hăng hái đi không nghỉ. Đến trưa tới đỉnh đồi. Mặt trời đã đứng bóng, chỉ thấy nắng chói chang đổ trên đồng

cỏ gianh xa tắp, không bóng người cũng như bóng vật.

- Trốn rồi ! Chúng nó trốn xa rồi !

Họ giận dữ sục sạo khắp nơi ra đến tận ranh tỉnh gần đồn thương chánh.

Binh sĩ trong đồn cản lại không để số đông như vậy vượt ranh giới. Cậu

Ngô bước ra giải thích:

- Thạch Kinh Tử là một tên tội phạm nguy hiểm, Oa Tử là gái mất nết, nếu không cho chúng tôi đuổi theo bắt chúng thì còn mặt mũi nào nhìn ai

nữa. Gia đình chúng tôi mất hết thể diện, đến phải bỏ làng đi mất.

Viên đội trưởng thông cảm nhưng nhất quyết không để mọi người vượt ranh tỉnh.

Luật như vậy, muốn đi phải có giấy phép, mà xin được phép cũng lâu lắm. Hồ Điểu bàn cùng mọi người rồi quay lại nói:

- Thế ta và cậu Ngô, hai người đi được không ?

- Được ! Luật cho phép tới năm người.

Hồ Điểu Anh gật đầu vừa ý. Bà nói với gia nhân:

- Vậy mọi người hãy trở về. Không phải lo gì cả. Ta biết chuyện này

trước khi đi nên đã khấn tiền nhân và mang sẵn gươm đây. Ta thề phải làm xong hai việc, một là bắt Oa Tử, nó bôi tro trát trấu vào danh dự nhà

ta ; hai là tìm cho được thằng Mãn Hà Chí về để có người nối dõi, dù

phải buộc dây lôi cổ nó về cũng không ngại. Ta sẽ tìm cho nó một con vợ

đức hạnh gấp trăm lần con Oa Tử để bảo toàn danh giá nhà ta. Ta thề như

vậy !

Tiếng hoan hô vang dậy, nhưng con rể bà cúi mặt không nói. Hồ Điểu Anh chăm chú nhìn hắn, tiếp lời:

- Ta và cậu Ngô nhiều tuổi rồi, đáng lẽ được quyền nghỉ ngơi, nhưng ý ta đã quyết.

Dù đôi ba năm ta cũng phải đi khắp, tìm bằng được nó. Trong khi ta không có nhà, anh là con rể hãy thay ta quán xuyến mọi việc. Còn các ngươi

phải chịu khó chăm chỉ làm ăn, không được biếng nhác. Ai trễ nải việc

chăn tằm, nhổ cỏ, ta sẽ không để yên đâu !

Các ngươi nghe rõ cả chứ ?

Cậu Ngô đã gần năm mươi, bà Hồ Điểu hơn cậu mười tuổi. Đám gia nhân ngại không muốn để hai người xông pha chống cự với một địch thủ hiển nhiên

vừa khỏe, vừa trẻ hơn nhiều, lại có tiếng là hung bạo và khát máu như

Thạch Kinh Tử.

- Hay bà với cậu mang thêm vài người chúng tôi nữa đi cùng. Họ cho phép tới năm cơ mà !

Bà lão lắc đầu quầy quậy:

- Không cần ! Không cần ! Ta đâu đã yếu sức ! Ai cũng cho là Thạch Kinh

Tử khỏe nhưng ta không sợ. Nó là đứa con nít, ta biết từ khi còn ẵm

ngửa. Nó trẻ và có sức mạnh thật, nhưng mình dùng mưu chứ ! Vả lại cậu

Ngô cũng chưa già kia mà. Thế nào chúng ta cũng bắt được nó ! Giờ về đi, nhớ lời ta dặn đấy !

Hồ Điểu Anh làm hiệu xua mọi người trở lại rồi cùng cậu Ngô tiến qua

hàng rào ranh tỉnh. Không ai ra cản, h