XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211090

Bình chọn: 10.00/10/1109 lượt.

iều đau thương nhục nhã. Hắn quyết định thi hành kế

hoạch.

“Đợi đêm khuya, ta vòng ra sau núi. Ghềnh đá dốc như vậy mà lại hay,

chắc chúng ỷ vào địa thế thiên nhiên hiểm trở không canh gác kỹ. Chờ xem động tĩnh ra sao, ta sẽ trèo vào đồn sau”. Vừa nghĩ đến đó, một mũi tên bay đến cắm phập xuống đất, cạnh chỗ hắn ngồi chừng vài bước. Bên kia

thung lũng, lính canh lố nhố chỉ trỏ. Chắc chúng đã trông thấy hắn và

bắn thử một mũi tên xem phản ứng.

Hắn yên lặng, ngồi nguyên chỗ cũ.

Mặt trời sắp lặn. Từ sau những chỏm núi về phương tây, ánh nắng chiếu

lên các tầng mây hắt xuống tỏa ra thành những tia sáng như nan quạt vàng rực. Một con chim bay ngang, Thạch Kinh Tử cầm đá ném. Con vật bất hạnh rơi xuống cỏ, hắn nhặt lên vặt lông ăn bữa chiều. Cắn vào thịt chim bê

bết máu và nóng hổi, hắn lại thấy khơi dậy bản năng dã thú, lòng sôi sục đau thương và căm giận, hắn muốn giết.

Tiếng la hét từ chân núi theo chiều gió vang đến tai Thạch Kinh Tử. Một

toán chừng hai chục binh sĩ trong đồn cầm vũ khí ào ào leo đường mòn đến gần chỗ hắn đứng. Họ chỉ trỏ bao vây hắn.

- Nó đấy ! Nó đấy ! Bắt lấy nó !

- Thạch Kinh Tử ở Miyamoto đấy. Cẩn thận, nó khỏe lắm !

Thạch Kinh Tử chưa ăn hết con chim. Đưa mắt nhìn toán lính, ánh mắt hắn

đầy tức giận như mắt của loài dã thú nguy hiểm bị quấy rối lúc đang ăn.

Hắn ngồi xổm xuống, hai tay quơ hai hòn đá lớn.

- A ...á ...á Sau tiếng thét ghê hồn, hai hòn đá bung ra, thây người ngã xuống. Hàng rào binh sĩ dạt ra hỗn loạn. Bóng Thạch Kinh Tử như lằn

chớp phóng xuống chân đồi chạy thẳng đến cổng đồn.

Không ai kịp phản ứng, lúc sau mới ùa theo la hét. Thạch Kinh Tử đã như

con hổ bị thương, nhảy đến cổng đồn vượt qua lần cửa thứ nhất. Hắn say

máu không để ý đến toán binh sĩ đuổi phía sau, đấm một quả như trời

giáng vào đầu tên lính gần đó định nhảy lại cản hắn. Tiện tay hắn nhổ

luôn cây cột rào, vung loạn xạ, gặp gì đánh nấy.

Không cần biết là người hay vật, hắn đập liên hồi trong tiếng kêu thất

thanh của bọn lính, phá tung lần cổng gỗ thứ hai chạy vào các phòng

giam.

- Ô Nhiên ! Chị Ô Nhiên ! Em đây, Thạch Kinh Tử ! Em vào cứu chị ...

Mắt hắn đổ lửa, nhìn láo liên. Phòng nào cửa đóng, hắn lấy cây cột rào

đập tan nát. Trong bóng đêm chập choạng, những tiếng kêu đau đớn lẫn với tiếng chân sầm sập chạy tứ tán, điên cuồng như trong một trận hỗn

chiến.

- Ô Nhiên ! Ô Nhiên ... ! Ô Nhiên ... !

Không thấy Ô Nhiên, tiếng Thạch Kinh Tử kéo dài và lạc đi như tiếng hú.

Trong bóng tối một gian phòng giam bẩn thỉu, có người đương tìm cách

chui ra ngoài. Thạch Kinh Tử nhảy bổ tới, lấy chân chặn cổ. Hình thù nhỏ thó ấy kêu thất thanh, lạy van rối rít. Thạch Kinh Tử nắm cổ áo gã xách lên, gầm như rống:

- Chị tao đâu ? Ô Nhiên đâu ? Không nói tao đập chết !

- Dạ ...dạ ...Ô Nhiên không ở đây nữa, bị giải đi nơi khác rồi.

- Bao giờ ? Ở đâu ?

- Dạ ... hôm kia, đi Himeji.

- Himeji ?

- Dạ phải.

- Mày nói láo tao giết.

Thạch Kinh Tử nắm tóc hắn. Hắn rên rỉ:

- Dạ dạ ... tôi không nói láo ... Tôi thề ...

- Vậy được. Mong mày nói đúng, nếu không ...

Toán lính ập tới cửa. Thạch Kinh Tử tung người đó ra như một võ khĩ, ném vào đầu bọn lính rồi lẩn vào bóng tối nhà giam, thoát ra cửa sau chạy

trốn.

Hàng chục mũi tên bắn theo veo véo. Một mũi tên trúng vào vạt áo hắn như một cây kim khâu lớn. Thạch Kinh Tử vụt qua sân, nhảy lên hàng rào rồi

nhanh như chớp, vượt ra khỏi đồn. Đằng sau hắn, tiếng súng nổ hồi vang

dội trong đêm tối.

Thạch Kinh Tử tụt nhanh xuống ghềnh đá. Hắn nghe văng vẳng lời khuyên của Đại Quán:

“Người hiệp sĩ yêu cuộc sống ... Hung tợn là sức mạnh của loài thú ... Phải sợ những điều đáng sợ ...”. Thạch Kinh Tử đợi ở vùng ngoại ô

thành Himeji, lúc đứng trên cầu Hanada kín đáo ngó người qua lại, lúc ẩn dưới chân cầu, lần theo những đường phố nhỏ hẹp ra vào thị trấn hay đi

lẫn trong đám đông. Chiếc nón sụp xuống tận mắt, manh chiếu cũ quấn

quanh mình đến cằm, trông hắn chẳng khác gì một tên ăn mày nghèo khó.

Hắn ngạc nhiên không thấy Oa Tử đâu. Nàng hứa đợi trăm ngày hay ngàn

ngày cũng đợi mà sao mới có một tuần đã không thấy bóng dáng. Thạch Kinh Tử rất sợ khi hứa với ai điều gì không giữ được lời. Đã nhiều lần hắn

muốn bỏ đi, nhưng còn nấn ná, một phần vì chưa gặp Oa Tử, một phần muốn

nhân cơ hội tìm chỗ giam chị.

Theo dòng người tiến sâu vào thị trấn, đương miên man suy nghĩ, đột nhiên hắn nghe tiếng gọi phía sau:

- Thạch Kinh Tử !

Giật mình quay lại, thấy Đại Quán rảo bước đi tới. Hắn ngạc nhiên bực

bội, không ngờ nhà sư này đã nhận ra hắn trong bộ cải trang rách rưới.

Đại Quán nắm tay Thạch Kinh Tử, giọng gọn và sắc:

- Theo ta !

Giữa đường phố chẳng biết phản ứng ra sao, hắn lúng túng. Nhìn ánh mắt

hiền hòa nhưng nghiêm nghị của Đại Quán, Thạch Kinh Tử như bị thôi miên.

- Đừng làm bậy ! Ta mất công tìm ngươi đã lâu.

Thạch Kinh Tử líu ríu theo nhà sư. Hắn không mảy may biết Đại Quán dẫn

mình đi đâu, nhưng một lần nữa, không thể nào chống lại ý muốn của vị

tăng kỳ lạ này. Không hiểu sao, hắn linh cảm mình sẽ bị dẫn về cây đại

bách sau chùa