XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211100

Bình chọn: 7.5.00/10/1110 lượt.

Kinh Tử nữa. Tùy đại sư định liệu.

- Bần tăng đã có dụng ý.

- Ta đoán không sai. Vậy đại sư cho nghe cao kiến.

- Bần tăng thiển nghĩ nên giữ tội nhân lại một thời gian để huấn phục.

- Nữa ?

- Bần tăng nghe nói phía nam lâu đài có một căn thạch thất bỏ phế lâu ngày, không ai dám lai vãng vì nhiều ma quỷ ...

- Đúng ! Thạch thất đó ở riêng một khu, không dùng được việc gì nên tối tăm ẩm thấp lắm. Đã lâu không ai mở cửa.

- Vậy đại gia không phiền lòng khi trong lâu đài của một lãnh tụ có

nhiệm vụ soi sáng muôn dân lại có một căn phòng không ánh sáng hay sao ?

- Ờ, ta chẳng bao giờ nghĩ đến điều đó đấy !

- Bá tánh có thể nghĩ như vậy và có hại đến uy tín đại gia. Bần tăng đề nghị xin được soi sáng ngôi thạch thất ấy !

- Hừ ...

- Nếu đại gia cho phép, bần tăng sẽ sử dụng nó làm nơi giam giữ Thạch

Kinh Tử cho đến khi nào hắn đủ sáng suốt. Hắn sống tối tăm đã lâu rồi,

bây giờ là lúc cần chỉ cho hắn một con đường quang đãng. Thạch Kinh Tử,

ngươi nghe ta nói không ?

Thạch Kinh Tử không đáp, nhưng Tôn đầu lãnh cười ha hả. Ông gật đầu vừa ý:

- Được lắm ! Được lắm ! Thật hợp ý ta !

Đại Quán và Tôn Điền tuy không cùng địa vị trong xã hội nhưng thông cảm

nhau thật dễ. Cả hai đều là thiền hữu và coi nhau thân thiết tựa anh em. Ông tiếp:

- Sau khi dẫn hắn đến thạch thất, xin đại sư trở lại dùng trà. Ta đợi.

Nói xong, ông khoan thai trở vào nội sảnh. Hình dáng Tôn đầu lãnh tuy

thấp lùn nhưng sự hiện diện của ông như bao trùm khắp tòa lâu đài to

lớn.

oo Đêm đã khuya lắm. Trong căn nhà đá trên đỉnh vọng lâu, Thạch Kinh Tử

vẫn còn ngồi suy nghĩ. Ở đây, thời gian như ngưng hẳn, không đồng hồ,

không lịch, không xuân hạ thu đông, bốn mùa qua đi chẳng ai hay biết.

Trong phòng tối âm u, chỉ còn ngọn đèn dầu leo lét tỏa ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt xanh xao của Thạch Kinh Tử ngồi yên lặng trước tập Tôn Tử binh pháp đặt trên chiếc kỷ thấp. Cuốn sách mở tới thiên “Địa hình”:

“Tôn Tử nói:

Hình đất có chỗ thông, chỗ vướng, chỗ trống, chỗ hẹp, chỗ hiểm, chỗ xa.

Hình thông, chiếm trước chỗ cao sáng, giữ đường lương thuận thì lợi.

Hình vướng, quân địch không phòng, ra quân sẽ thắng. Quân địch có phòng, ra quân không thắng, rút về khó, ắt không lợi ...”.

Mỗi khi đọc đoạn nào không hiểu, Thạch Kinh Tử lại ngồi thừ người suy

nghĩ, đọc đi đọc lại. Đoạn nào hay, hắn lẩm nhẩm thuộc lòng tựa người

tụng kinh. “Cho nên kẻ biết việc binh, công không lầm, thủ không quẫn.

Biết mình biết người, phần thắng đã đành ; biết đất biết trời, trăm trận trăm được ...”.

Khi mỏi mệt hoặc buồn ngủ, hắn với tay lấy bát nước để sẵn bên vã lên

mặt cho tỉnh táo. Hết dầu, hắn rót ở hũ ra. Góc phòng, sách xếp hàng

đống:

binh thư, kiếm pháp, kinh điển, chữ Nhật có, chữ Hán có, nhiều vô số kể. Suốt ngày, hắn vùi đầu vào đọc theo những thư chỉ dẫn của Đại Quán gửi

vào, cùng với các bộ sách tham khảo mượn trong thư các của Tôn đầu lãnh.

Trước khi tự nguyện giam mình vào thạch thất, Thạch Kinh Tử đã nghe lời Đại Quán:

- Ta sẽ gửi sách vào cho ngươi đọc. Hãy trau dồi kiến thức trước khi trau dồi võ công. Một danh tăng đã nói:

“Vùi đầu trong kinh điển, ta đọc thiên thư, vạn quyển. Đọc xong, thấy

lòng thông suốt”. Ngươi hãy coi căn thạch thất này như bụng mẹ và hãy

chuẩn bị tái sinh. Nếu ngươi coi nó bằng mắt thì đây chỉ là một căn

phòng tầm thường, trống rỗng, tối tăm ; nhưng nếu ngươi coi nó bằng trí

óc rồi để tâm phán đoán, suy xét thì phòng này chính là con thuyền đại

giác đưa ngươi tới ánh chân quang. Tùy ngươi quyết định.

Thạch Kinh Tử từ lâu đã không còn đếm ngày tháng. Trời lạnh là mùa đông, trời nóng là mùa hè, hắn không cần biết thêm mà bốn mùa cũng không ảnh

hưởng gì đến hắn. Không khí trong phòng lúc nào cũng ẩm thấp. Nhưng có

điều chắc chắn là lần này nếu chim én lại bay đến làm tổ dưới mái vọng

lâu thì là lần thứ ba, kể từ khi hắn đến ở căn thạch thất. Mùa xuân thứ

ba trong bụng mẹ !

Hắn tự nhủ:

“Sắp hăm mốt rồi ! Ta đã làm gì đời ta trong suốt hăm mốt năm ấy?”.

Nghĩ đến những điều đã làm, nhiều khi hối hận khóc rưng rức lên như đứa

trẻ. Cơn đau đến dằn vặt làm hắn mệt mỏi, ê chề có khi cả ngày, lòng đau như cắt.

Cho đến một hôm, khi đàn én đầu xuân đã bắt đầu bay đến chao đi chao lại trên mái vọng lâu, hắn bỗng nghe tiếng ai gọi tên ngoài cửa sắt. Âm

thanh quen thuộc, nhưng tiếng nói dường như lạ tai. Đã lâu lắm, hắn

không được nghe tiếng đồng loại.

- Thạch Kinh Tử, ngươi vẫn mạnh chứ ?

Sau tiếng mở khóa lách cách, dáng quen thuộc của Đại Quán hiện ra trên

khung cửa. Thạch Kinh Tử quá xúc động, không nói nên lời, giơ tay vụng

về nắm áo nhà sư kéo vào phòng. Mấy năm nay, những gia nhân mang cơm

nước vào cho hắn đều như câm điếc, bây giờ nghe lại giọng và trông mặt

người quen cũ, hắn không thể nào không mừng rỡ.

- Ta mới đi xa về. Ba năm rồi đấy nhỉ, chắc giờ ngươi đã giác ngộ hơn trước.

- Thầy Đại Quán ! Con biết thầy hết lòng thương con. Con thành thật cảm ơn thầy.

Đại Quán ngạc nhiên, mỉm cười vỗ vai Thạch Kinh Tử:

- Trong căn thạch thất vắng vẻ này, mấy năm nay không có ai trò chuyện,

vậy