quay lại dĩ vãng mà cần hướng về tương lai. Con đường chập chững trên
đường đi tìm chính mình, không biết có đủ quyết tâm để cải thiện bản
thân hay không, chừng nào tiến bộ đôi chút, bấy giờ có lẽ nhìn về quá
khứ cũng không muộn, nhưng bây giờ thật chưa phải lúc.
- Ừ, con nghĩ thế cũng được.
- Con nói không được gãy gọn, mong thầy hiểu cho.
- Ta hiểu chứ. Ta rất vui lòng thấy con quyết tâm theo đuổi mục đích như vậy. Hãy cứ làm những gì con cho là đúng với lương tâm.
- Vậy xin giã biệt thầy. Một ngày nào đó, nếu còn hơi thở, con xin lại đến bái yết.
- Tốt lắm, nếu có cơ hội, con chớ bỏ qua.
Đại Quán quay lưng đi, nhưng được vài bước lại dừng lại.
- À, còn chuyện này nữa. Bà Hồ Điểu và cậu Ngô đương tìm con và Oa Tử
đấy. Họ nhiều tuổi rồi, nhưng nhất quyết đi tìm để trả hận. Có thể họ
cũng làm phiền con, nhưng không quan trọng lắm đâu, đừng để tâm. Lại còn Áo Đại Môn nữa. Con không biết hắn, hắn là viên đội trưởng chỉ huy toán binh sĩ lùng bắt con ngày trước, vì không làm tròn bổn phận, giờ bị
loại ra khỏi đám thuộc hạ của Tôn gia rồi. Chắc ngày nay hắn cũng chỉ là thảo mãng trong vùng mà thôi !
Đại Quán trở nên đăm chiêu:
- Thạch Điền Đạt Lang ! Đường con đi không phải là không có trở ngại. Phải cẩn thận mới được !
- Con sẽ cố gắng.
- Vậy ta yên tâm. Thôi, ta đi đây.
Đại Quán quay gót về hướng tây. Thạch Đạt Lang đứng nhìn theo cho đến
khi bóng nhà sư khuất hẳn, hắn mới cất bước. Để tay vào đốc kiếm, hắn
vừa đi vừa suy nghĩ:
“Bây giờ chỉ còn thanh kiếm này là vật duy nhất trên đời ta tin cậy”.
Hắn lẩm bẩm như nói với chính mình. “Ta sẽ tuân theo kỷ luật, coi thanh
kiếm này như chính hồn ta, tu tỉnh thành người khôn ngoan và lương
thiện. Đại Quán theo thiền đạo, còn ta theo kiếm đạo, chưa chắc ai đã
hơn ai. Ta còn trẻ, đâu đã lấy gì làm trễ !” Bước đi của Thạch Đạt Lang
vững vàng, mạnh mẽ. Hất vành nón lá lên cao, nhìn quãng đường tương lai
trước mặt, quãng đường vô định ai cũng phải qua, chẳng nhiều thì ít, hắn thấy lòng chứa chan tin cậy và hy vọng.
Thạch Đạt Lang chưa đi xa, mới ra khỏi ngoại ô thành Himeji được một
quãng thì một thiếu nữ ở trên cầu Hanada chạy tới. Hắn nheo mắt, lấy tay che cho khỏi chói, rồi ngạc nhiên kêu lớn:
- Oa Tử !
Oa Tử chạy đến nắm áo hắn:
- Thạch Kinh Tử ! Chàng nhớ cầu này là cầu gì không ? Chàng có nhớ Oa Tử hứa đợi chàng ở đây không ?
- Oa Tử đợi ta ba năm ở đây đấy ư ?
- Vâng. Bà Hồ Điểu và cậu Ngô suýt nữa bắt được thiếp khi thiếp nằm bệnh ở quán trà chân núi, nhưng may sao thiếp thoạt chạy được và trốn đến
đây. Oa Tử vẫn đợi chàng.
Nàng chỉ một cửa hàng nhỏ, làm những vật kỷ niệm bằng tre đan bán cho khách qua đường gần đó:
- Oa Tử kể tình cảnh họ nghe. Họ thương tình nhận cho vào giúp việc, nên mới có chỗ trú đợi chàng đấy chứ. Hôm nay là ngày thứ chín trăm bảy
mươi, Oa Tử đâu có quên lời hứa !
Nàng nhìn mặt Thạch Đạt Lang như dò xét:
- Thạch Kinh Tử ! Chàng dẫn thiếp theo chứ ?
Thạch Đạt Lang thật chẳng có chút ý định gì mang theo Oa Tử hay bất cứ
ai. Lúc này hắn vội đi, trong lòng đã quyết muốn tìm chỗ tự mình luyện
kiếm. Đến chị hắn, người hắn thương yêu và muốn gặp mặt nhất, hắn cũng
phải cố quên, nói gì đến Oa Tử hắn vẫn coi là vị hôn thê của Mãn Hà Chí, bạn hắn. Vả lại, làm sao đủ sáng suốt tự buộc mình vào kỷ luật khi luôn luôn có người đi kèm làm rộn. Những ý tưởng này mặc nhiên hiện lên nét
mặt không dấu được. Hắn hỏi, giọng hơi sẵng:
- Dẫn Oa Tử đi ? Nhưng đi đâu mới được chứ ?
- Thì chàng đi đâu, thiếp theo đó.
- Cuộc hành trình của ta dài và gian khổ, không phải là một cuộc du ngoạn.
- Oa Tử sẽ không làm rộn chàng. Oa Tử chịu được chút ít cực khổ.
- Chút ít thôi ư ?
- Không. Gian khổ thế nào Oa Tử cũng chịu.
- Oa Tử ! Không phải chuyện ấy đâu. Làm sao một người muốn quyết tâm trở thành kiếm sĩ, lại để phụ nữ đi theo được ? Kỳ lắm. Người ta sẽ bảo:
“Kìa trông Thạch Đạt Lang, hắn là kiếm sĩ mà phải có vú nuôi đi theo chăm sóc !”.
Oa Tử vẫn giữ chặt lấy vạt áo hắn.
- Oa Tử ! Bỏ ta ra !
- Không ! Không bỏ ! Chàng đã lừa dối thiếp !
- Lừa dối lúc nào ?
- Ở trên đồi, chàng đã hứa mang Oa Tử theo mà.
- Chuyện xảy ra đã lâu rồi. Bấy giờ ta vội nên không nghĩ. Vả lại tại nàng đưa ra ý đó, ta gật vì không có cách gì chọn lựa !
- Không ! Không phải ! Nhất định không phải ! Chàng không nói thật phải không ?
Oa Tử tức giận đẩy Thạch Đạt Lang vào thành cầu.
- Ô hay ! Oa Tử làm gì thế ? Người ta nhìn kìa !
- Không cần. Ai nhìn mặc kệ ! Bấy giờ chàng bị trói trên cây, hỏi có
muốn Oa Tử giúp không, chàng mong quá mà. Chàng bảo tôi cắt dây rồi đi
trốn, còn chối nữa không?
Giọng Oa Tử run run, cố nói gãy gọn, nhưng nước mắt cứ trào ra, chảy dài trên má.
Khi nhỏ đã chịu cảnh côi cút, không cha không mẹ, lớn lên, vị hôn phu bỏ đi, bây giờ lại gặp cảnh này, nàng uất hận nấc lên tức tưởi. Thạch Đạt
Lang xúc động, nhưng chẳng biết làm sao. Hắn lắp bắp:
- Kìa Oa Tử, đừng làm thế, người ta trông kìa. Ban ngày ban mặt, mua cười cho khách qua đường ư ?
Oa Tử buông áo Thạch Đạt Lang, gục đầu trên thành cầu thổn thức, t