Polly po-cket
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211192

Bình chọn: 8.00/10/1119 lượt.

hoặc đem đi nhôt ở một căn hầm tối tăm nào đó trong lâu

đài, có thể cùng một chỗ với chị hắn. Tự nhiên hắn mong được gặp mặt

chị. Bây giờ nếu có phải chết thì Ô Nhiên, người mà hắn thương yêu nhất, sẽ là người cùng hắn chia sẻ những giây phút cuối cùng trên dương thế.

Đại Quán dẫn Thạch Kinh Tử đi một lúc thì thấy lâu đài Himeji sừng sững

hiện ra trước mặt. Nhìn tòa nhà đồ sộ, hắn hiểu tại sao người ta lại gọi nó là Bạch Hạc lâu. Lâu đài trắng toát, uy nghi đứng trên thành đá hoa

cương cao vút không khác gì một loài kỳ điểu từ trên trời đậu xuống ngạo nghễ.

Thạch Kinh Tử theo Đại Quán qua chiếc cầu lớn bắc ngang chiến hào bên ngoài.

Toán lính mặc giáp sắt, nghiêm chỉnh canh phòng trước cổng thành, gươm

giáo loang loáng dưới nắng hè làm hắn chột dạ. Đại Quán không quay đầu

nhìn lại nhưng cũng biết ý, nắm chặt tay hắn để trấn an và khích lệ. Hai người qua cổng thành thứ nhất, đến cổng trong, thấy binh sĩ còn đông và nghiêm túc hơn như sẵn sàng đối phó với mọi bất trắc. Đây là nội điện,

nơi quan đầu lãnh cư trú. Những cảnh này, dân chúng không khỏi sợ hãi.

Sống trong cảnh tranh chấp hỗn loạn đã lâu, cũng như tại nhiều lâu đài ở các địa phương khác, sự thanh bình là một nếp sống xa xỉ làm họ bỡ ngỡ

không quen.

Đại Quán đến gần toán lính canh, nói với viên đội trưởng:

- Hắn đây !

Rồi yêu cầu làm theo những điều ông dặn:

- Đội trưởng cẩn thận ! Mãnh sư chưa thuần, đừng có khinh lờn, nguy hiểm lắm !

Và tiếp tục đi qua cổng lớn tiến vào nội điện. Mọi người để ông tự do, dường như đã quen với sự lui tới của vị thiền sư này.

Viên đội trưởng yên lặng nhìn Thạch Kinh Tử, giơ tay ra hiệu mời hắn

theo mình đến một dãy nhà thấp và bảo hắn vào tắm cho sạch sẽ. Thạch

Kinh Tử ngần ngại. Hắn nghĩ đến lần tắm trước ở nhà bà Hồ Điểu và cái

bẫy hắn đã ngu dại chui đầu vào để suýt nữa thì mất mạng. Đứng giáp vào

tường, khoanh tay trước mặt, hắn đưa mắt nhìn quanh.

Nơi đây thật yên tĩnh. Đúng là cảnh thái bình, an lạc ; cây cỏ xanh

mướt, tươi tốt như ở một hoang đảo, xa mọi chuyện thị phi. Chắc Tùng Tôn gia dùng nơi này để hưởng mọi lạc thú sau khi trận mạc vất vả.

Một gia nhân bước vào mang bộ kimono đã gấp sẵn, cung kính để trên ghế cùng với các đồ trang phục khác.

- Để ngài dùng khi tắm xong. Cần gì, đại nhân cứ truyền, tiểu tốt túc trực ngoài kia.

Rồi lặng lẽ cúi đầu lui bước.

Những đồ trang phục để trên ghế, ngoài bộ kimono đen, còn có một cây

quạt, vài chiếc khăn lụa với một cặp kiếm, một trường, một đoản. Tất cả

đều giản dị, không đắt tiền nhưng đủ dùng cho một kiếm sĩ. Thấy được đãi ngộ một cách quý trọng, hắn cảm động, muốn cúi xuống cầm khăn lên áp

vào má để hưởng mùi thơm và hơi ấm của lụa mới. Hắn yên tâm, mở cửa bước vào phòng tắm.

Tôn Điền Tùng Cương đứng tì tay trên lan can trước hàng hiên tư dinh,

nhìn ra vườn. Ông lùn và mập, nửa đầu phía trước cạo trọc theo kiểu các

kiếm sĩ đã được thụ phong, mặt lấm tấm rỗ hoa. Tuy không mặc triều phục

nhưng dáng điệu rõ ra phong cách đại gia, nghiêm trang và đĩnh đạt.

Thấy Thạch Kinh Tử từ đằng xa, ông cầm quạt chỉ và hỏi Đại Quán:

- Phải hắn đấy không ?

- Dạ phải.

Nhà sư cung kính cúi đầu.

- Trông được đấy chứ. Đại sư cứu hắn là phải lắm !

- Đó là nhờ ơn đại gia, không phải do bần tăng.

- Đại sư quá khiêm tốn ! Nếu ta được vài người như đại sư giúp đỡ thì

biết bao kẻ hữu ích đã không uổng mạng và toàn dân miền này cũng khá hơn !

Nói xong, ông ta thở dài:

- Điều làm ta đau lòng là hầu như tất cả thủ hạ của ta đều chỉ biết có việc bắt trói và chặt đầu bách tính.

Lát sau, Thạch Kinh Tử được dẫn đến trình diện Tôn gia. Ngồi trong vườn, đầu hơi cúi, hay tay kính cẩn để trên đùi, hắn nghe tiếng Tôn Điền Tùng Cương hỏi, giọng trầm và ấm:

- Ngươi tên Yết Mân Thạch Kinh Tử phải không ?

Thạch Kinh Tử ngước mắt nhìn khuôn mặt của nhân vật đệ nhất quyền uy hắn mới chỉ nghe danh nhưng lần đầu diện kiến, rồi tỏ vẻ tôn kính đáp:

- Dạ, thưa phải.

- Họ Yết Mân là một chi trong đảng tộc Khải Mân Tử và Khải Mân Mã Song,

chắc ngươi biết, trước đây là lãnh chúa cư ngụ tại lâu đài này.

Thạch Kinh Tử thấy cổ họng như thắt lại. Hắn chẳng biết trả lời sao. Là

đứa nghịch tử của dòng họ, từ nhỏ hắn đã làm nhiều chuyện động trời,

không kiêng nể gì các lãnh chúa nhưng không ngờ đồi trụy đến mức làm mất cả danh giá tổ tông như thế ! Bây giờ có người nhắc lại quá khứ, hắn

xấu hổ mặt đỏ bừng.

- Những điều ngươi làm không tha thứ được !

Lời Tôn gia trở nên nghiêm khắc như những lời buộc tội:

- Ta buộc lòng phải trừng phạt ngươi.

Quay sang Đại Quán, Tôn Điền Tùng Cương hỏi:

- Thủ hạ của ta, Hoa Kính Áo Đại Môn, đã tự tiện hứa nếu đại sư bắt được tên này thì có toàn quyền muốn trừng phạt ra sao mặc ý, đúng không ?

- Xin đại gia hỏi thẳng Áo Đại Môn.

- Ta hỏi hắn rồi.

- Vậy đại gia cho rằng bần tăng đã dối gạt đại gia chăng ?

- Dĩ nhiên là không. Áo Đại Môn đã thú nhận, nhưng ta muốn đại sư xác quyết.

Mặc dầu không được phép, nhưng hắn là thủ hạ của ta. Lời hắn đã hứa, ta phải trọng.

Cho nên tuy là đầu lãnh vùng này, ta không có quyền phạt Thạch