Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211251

Bình chọn: 10.00/10/1125 lượt.

ai chị em bà thong thả qua cổng

đồn. Có người còn bắt loa tay gọi lớn:

- Nếu đau ốm, nhớ báo tin anh em chúng tôi biết !

- Nhớ giữ gìn sức khỏe !

Họ quay lại nói với nhau:

- Bà già thế mà còn gan dạ lắm !

Cậu Ngô sống về nghề thợ săn, lúc trẻ cũng là tay giang hồ tham dự nhiều trận chiến đẫm máu. Giờ có tuổi nhưng trông cậu vẫn còn trang kiện, tóc chưa bạc, da chưa mồi. Cậu là em bà Hồ Điểu, chính tên là Ngô Gia Kế,

dân làng gọi tắt là cậu Ngô. Trước những biến cố mới đây làm nhục gia

phong, cậu Ngô rất quan tâm nên hết lòng nghe theo những quyết định của

bà chị.

- Chị Hồ Điểu này !

- Gì thế cậu ?

- Chị đi xa đã sắp xếp trước, còn tôi chẳng có gì, vẫn đeo bộ quần áo thường ngày.

Phải dừng chân chỗ nào cho tôi kiếm đôi dép và cái nón đã chứ !

- Ờ, gần đây hình như có quán trà.

- Chắc quán của chú Mã Khôi. Quán khá lớn bán đủ đồ nhật dụng.

- Vậy ta tạt qua đấy, cần gì thì mua.

Gần đến quán, họ ngạc nhiên thấy trời đã về chiều. Trên núi, ánh sáng

vẫn còn thịnh, họ tưởng còn lâu mới tối, nhất là đương mùa hè, ngày dài

đêm ngắn.

Hai chị em rảo bước vào quán, gọi trà uống và nghỉ ngơi. Bà Hồ Điểu nói:

- Từ đây tới Takano còn xa, cứ mửng này đi hết đêm chưa chắc tới. Hay ta qua quán Thiên Phúc trọ tạm, cậu nghĩ thế nào ?

- Thì cứ đi được đến đâu hay đến đấy.

Nghỉ ngơi và mua đồ nhật dụng xong, cậu Ngô cầm nón đứng dậy, nhưng nghĩ sao lại để xuống.

- Chị đợi tôi một chút.

- Cậu đi đâu ?

- Tôi đi lấy nước mang theo phòng khi khát.

Cậu Ngô tháo ống tre đeo vai, lần theo sân ra suối. Dìm ống tre xuống

dòng nước đợi cho bong bóng không sủi lên nữa, cậu mới xách ống, men

theo phòng trọ trở về. Qua cửa sổ hé mở, tò mò nhìn vào, cậu ngạc nhiên

thấy có người nằm đắp chiếu trùm chăn.

Tuy không rõ mặt, nhưng nhìn mớ tóc đen dài xõa ra hai bên, cậu cũng

đoán chừng là phụ nữ. Mùi thuốc sắc hăng hăng cay từ trong phòng bay ra

đến tận cửa ngoài.

Tiếng bà Hồ Điểu sốt ruột gọi:

- Cậu Ngô ! Làm gì lâu thế ?

- Xong rồi đây.

- Mau lên còn đi chứ !

Cậu Ngô bước vội đến gần bà, rụt rè giải thích:

- Hình như có người ốm nằm trong phòng.

- Trong phòng có người thì có gì lạ ! Quán trà mà ! Cậu chỉ để ý những chuyện đâu đâu, chẳng khác gì trẻ nít !

Cậu Ngô cười bẽn lẽn. Cũng như mọi người, cậu thường bị bà Hồ Điểu nạt

nộ, nhưng khác với số đông, cậu biết tính bà nên tìm cách khôn khéo

tránh né không để bà giận dữ.

Hai người lầm lũi theo đường đồi dốc, hướng về phía thị trấn Harima. Vì

là con đường hàng ngày có nhiều người và lừa ngựa tới lui khu mỏ bạc nên mặt đường lồi lõm rất khó đi.

- Chị cẩn thận kẻo ngã !

- Chà ! Giờ trứng lại khôn hơn vịt đấy ! Đường này ta nhắm mắt đi cũng được. Có cậu phải dè chừng thì có !

Đột nhiên có tiếng vó ngựa và tiếng nói sau lưng:

- Hai bác đi nhanh gớm nhỉ !

Quay lại, bà Hồ Điểu thấy chủ quán trà cưỡi ngựa gần tới.

- Phải ! Chúng tôi mới nghỉ ở quán xong nên khỏe thêm được chút. Còn bác đi đâu đấy ?

- Đi Tatsumo.

- Đi Tatsumo giờ này hả ?

- Ở đó mới có thầy lang. Đi ngựa thì chừng nửa đêm sẽ tới.

- Bác gái đau hả ?

- Không. Chủ quán hơi cau mặt. Nếu vợ con thì còn nói gì. Đây là khách qua đường đấy chứ !

- À, người đàn bà nằm trong phòng ấy phải không ? Lúc lấy nước ở suối về tôi có thấy.

Cậu Ngô đỡ lời chị. Lần này đến lượt bà lão cau mặt.

- Phải đấy. Cô ta tạt qua quán nghỉ chân nhưng trông có vẻ sốt nặng. Tôi mời vào phòng trong nằm, đến bây giờ cũng không đỡ. Tôi sợ còn nặng

thêm !

Hồ Điểu Anh cắt ngang:

- Có phải cô bé khoảng mười sáu mười bảy tuổi, người mảnh dẻ không ?

- Dạ phải, cỡ tuổi ấy. Cô ấy bảo từ Miyamoto đến.

Bà lão đưa mắt nhìn cậu Ngô rồi lấy tay sờ vào thắt lưng như muốn tìm vật gì. Lúng túng một lát, bà thất vọng kêu lên:

- Thôi rồi ! Lại quên rồi !

- Chị quên gì ?

- Chuỗi tràng hạt. Tuổi già lú lấp quá, bây giờ mới nhớ ra, hình như ta để trên ghế đẩu ở quán trà. Lúc đi vội, quên khuấy mất !

Chủ quán nhanh nhẩu đỡ lời:

- Thế để tôi quay ngựa lại lấy giúp.

- Không sao, không dám phiền bác. Bác đương đi tìm thầy thuốc kia mà.

Cứu bệnh như cứu hỏa, chớ nên trì hoãn. Để chúng tôi trở lại lấy cũng

được.

Dứt lời, Hồ Điểu Anh liếc nhìn cậu Ngô, rồi bước vội theo đường cũ trở lại quán nước.

Hai người hối hả đi trong bóng chiều bắt đầu đổ xuống nhanh trên thung

lũng. Họ thở hổn hển, không ai nói với ai lời nào. Trong thâm tâm, cả

hai đã biết chắc đó là Oa Tử.

Sau khi bị nhiễm lạnh vì trận mưa ngoài sân chùa mấy hôm trước, Oa Tử

vẫn chưa bình phục. Nàng đã cố gắng rất nhiều để cứu Thạch Kinh Tử và

trên đường đi trốn, bản năng sinh tồn đã làm nàng quên hết mệt mỏi.

Nhưng từ khi Thạch Kinh Tử bỏ đi, sự chán nản về tinh thần và đau đớn về thể chất đã làm nàng không chịu đựng được nữa.

Cơn sốt hừng hực kéo đến, nàng thất thểu đến gần quán trà, đầu nhức như muốn vỡ, chân tay rời rã.

Oa Tử chỉ nhớ mang máng đã vào trong quán, nhưng không biết tại sao lại

nằm đây và nằm đây từ bao giờ. Trong cơn mê sảng, nàng chỉ thấy khát,

xin nước uống luôn miệng. Hình như chủ quán có nói gì và cho nàng uống

thuốc nhưng Oa Tử không n


XtGem Forum catalog