pacman, rainbows, and roller s
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211051

Bình chọn: 9.00/10/1105 lượt.

ư có người ở dưới gốc cây

đang tìm cách trèo lên. Người đó ôm thân cây, cố gắng một cách vụng về

bám lấy cành thấp nhất nhưng hai ba lần đều trượt và tuột xuống. Hắn

nghe tiếng vỏ khô rào rạo mỗi khi người đó rướn mình lên và tiếng thở

hổn hển. Sự vụng về và yếu đuối của người trèo làm hắn mường tượng có lẽ tay chân người ấy bị xây xát nhiều hơn là lớp vỏ xù xì của cây đại

bách. Nhưng hình như người đó quyết tâm lắm, vì chẳng bao lâu sau đã

thấy một bóng đen bò đến gần chỗ cành cây treo hắn. Thạch Kinh Tử nhịn

thở, banh mắt ra nhìn. Có tiếng gọi đứt quãng, nhẹ như tơ lẫn trong hơi

thở hổn hển:

- Thạch Kinh Tử !

- Ai đấy ?

- Oa Tử. Oa Tử lên cứu chàng.

- ...

- Nghe chàng van xin, tiếng đau thương tự tâm khảm, Oa Tử không nỡ ...

- Nàng định cởi trói cho ta thoát sao ?

- Vâng, trốn đi ... Oa Tử cũng muốn rời khỏi chỗ tàn bạo và vô lý này. Oa Tử sẽ giúp chàng, chúng ta cùng nhau đi trốn.

Bấy giờ Thạch Kinh Tử mới nhận thấy Oa Tử đã sẵn sàng. Nàng mặc áo chẽn, một túi vải hành trang đeo sẵn trên vai.

- Vậy nhanh lên ! Cắt ngay dây đi, Oa Tử !

- Đây ! Cắt ngay đây !

Nàng rút trong lưng ra một con dao nhỏ, một tay ôm cành cây, một tay cứa vào sợi dây. Sợi chão đứt dần và sau một tiếng phựt, Thạch Kinh Tử rơi

xuống như hòn đá, kéo theo cả thiếu nữ. Một cành thấp gần gốc cây đập

vào lưng hai người làm nàng đau điếng rồi cả hai ngã lăn trên nền đất.

Thạch Kinh Tử ê ẩm cả người. Oa Tử ngất đi, nằm yên như khúc gỗ. Một lúc sau tỉnh lại nàng mới gượng đau, bò đến chỗ Thạch Kinh Tử nằm, cắt nốt

dây trói cho hắn.

- Nàng không sao chứ ?

- Cũng không biết nữa, nhưng chắc còn đi được.

- May mà có cái cành thấp này đỡ, nếu có việc gì cũng không đến nỗi nặng lắm !

- Còn chàng thì sao ? Có yếu quá không ?

- Ờ ...ờ ...ta ...ta ...

Hắn ngưng lại một chút, giơ tay định hét lớn, bỗng nhiên khựng lại, vui mừng ghé vào tai Oa Tử:

- Sống rồi ! Ta sống thật rồi !

- Dĩ nhiên là chàng sống.

- Sống ! Không dĩ nhiên gì cả ! Rõ ràng là ta sống rồi !

- Bây giờ phải trốn khỏi nơi này ngay. Chần chừ có người trông thấy, mình khó thoát lắm !

Rồi chống tay đứng dậy, Oa Tử khập khiễng bước đi, theo sau là Thạch

Kinh Tử, yên lặng và run rẩy như hai con sâu yếu ớt bị thương trong trận tuyết giá đầu mùa.

Họ lầm lũi đi như trong mơ, thất thểu trên con đường rừng rậm rạp cho

đến khi tiếng gà văng vẳng đằng xa làm họ thức tỉnh. Oa Tử dừng chân

trông về hướng đông, bảo Thạch Kinh Tử:

- Trời hửng sáng rồi đấy !

- Đây là đâu thế ?

- Đỉnh đồi Nakayama.

- Đã đến đỉnh đồi Nakayama rồi cơ à ? Nhanh quá nhỉ !

Oa Tử mỉm cười yếu ớt. Nàng gắng gượng đáp lời Thạch Kinh Tử mà như nói với chính mình:

- Ờ, nhanh thật ! Nếu quyết tâm, ta có thể làm những việc không ai ngờ được !

Rồi bỗng sực nghĩ ra điều gì, nàng vội vã thêm:

- Chết ! Quên mất. Chắc anh đói lắm. Mấy ngày nay có được ăn gì đâu !

Nghe nói đến ăn, Thạch Kinh Tử thấy bụng cồn cào, đau quặn, nước rãi ứa

đầy miệng. Oa Tử ngồi xuốn vệ đường, mở đẫy lấy ra bốn chiếc bánh nếp.

Ngồi trông nàng mở đẫy, hắn thấy sao chậm quá, tưởng có đến hàng giờ mới xong. Tay run run bóc bánh, mùi thơm của lá gói đưa lên mũi khiến hắn

choáng váng. Hắn nhai trệu trạo vài cái đã nuốt ngay, nhưng vẫn tận

hưởng được hương vị ngọt ngào của đậu xanh quyện với bột nếp nhuyễn tan

trong miệng.

“Ta sống thật rồi !”, hắn nguyện thầm sẽ khôn ngoan hơn và quyết tâm sống một cuộc đời khác.

Trên trời, mây hồng lên rực rỡ. Thạch Kinh Tử nhìn nét mặt người bạn

đồng hành đã rõ hơn. Hắn no bụng, yêu đời và không còn lo sợ nữa.

- Trời sáng rồi ! Oa Tử nói. Chúng ta phải hết sức cẩn thận. Đây là ranh tỉnh rồi đó!

Thạch Kinh Tử ngạc nhiên:

- Ranh tỉnh ... Ta phải đi Hinagura kia mà !

- Đi Hinagura làm gì ?

- Cứu Ô Nhiên. Ô Nhiên bị giam ở đó. Nàng với ta chia tay tại đây thôi !

Oa Tử nhìn hắn, kinh ngạc:

- Chàng muốn đi một mình à ? Nhưng nếu biết thế, Oa Tử đã không bỏ Miyamoto.

- Làm sao được ? Chẳng lẽ cứ để Ô Nhiên bị giam ở đấy mãi !

Oa Tử cầm tay Thạch Kinh Tử nhìn vào mắt hắn, chứa chan thông cảm và say đắm:

- Thạch Kinh Tử, khi nào thuận tiện, Oa Tử sẽ nói rõ chàng nghe cảm tình của Oa Tử đối với chàng, nhưng bây giờ chàng đừng bỏ Oa Tử ở đây. Đi

đâu cho Oa Tử theo với!

- Không được đâu.

- Chàng nên nhớ - Nàng nắm chặt tay Thạch Kinh Tử - lúc nào Oa Tử cũng

muốn ở bên chàng. Đi cứu Ô Nhiên, nếu thấy Oa Tử theo làm phiền thì Oa

Tử sẽ đến Himeji đợi chàng vậy !

- Cũng được ! Như thế tiện hơn !

- Thế nào chàng cũng trở lại nhé.

- Dĩ nhiên.

- Oa Tử đợi chàng ở cầu Hanada ngoại ô thành Himeji đấy ! Dù lâu một trăm hay một ngàn ngày, Oa Tử cũng đợi !

Thạch Kinh Tử gật đầu, rảo bước lên núi. Oa Tử đứng lặng trông theo cho đến khi bóng hắn khuất dần trong những lùm cây rậm rạp. Mặt trời mới lên khỏi con sào, cháu ngoại bà Hồ Điểu đã hốt hoảng chạy tới, tay xách dép, tay quệt mũi, thở hổn hển:

- Bà ơi, bà ! Trên chùa có chuyện !

Bà Hồ Điểu mãi quạt lò, tiếng quạt giấy phành phạch. Bà không lưu ý mà cũng hầu như không nghe tiếng thằng bé.

- Bà ! Có chuyện trên chùa !

- Chu