Polaroid
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211210

Bình chọn: 7.5.00/10/1121 lượt.

mà bây giờ con đã biết xử sự như một người. Tốt lắm ! Hôm nay ta dẫn con ra khỏi nơi đây.

Hãy giữ lấy những kiến thức đã thu thập được sau nhiều năm tháng khổ

luyện. Ra đời, tiếp xúc với xã hội, vốn đó quý lắm đấy con ạ !

Đại Quán dẫn Thạch Kinh Tử đến ra mắt Tôn Điền, lần này trong đại sảnh

chứ không ở ngoài vườn như trước. Sau phần nghi lễ thường lệ, Tôn đầu

lãnh ngỏ ý muốn thu hắn làm thuộc hạ, Thạch Kinh Tử từ chối:

- Tiểu nhân rất cảm kích, nhưng tự xét bây giờ chưa phải lúc. Vả lại

vong hồn người đã khuất hẳn sẽ ngăn cản không cho tiểu nhân nhận ân sủng ấy.

- Sao vậy ? Ngươi đã gặp những hồn ma trong căn thạch thất chăng ?

- Thưa không. Khi còn ở căn nhà đá, tiểu nhân có thấy trên xà nhà và

vách tường nhiều vết đen lấm tấm. Mới trông tưởng là sơn, nhưng cầm đèn

soi kỹ thì không phải.

Đó là những vệt máu người, máu tổ tiên của tiểu nhân còn lưu lại trước khi chết để bảo vệ dòng họ.

- Hừ ... có thể lắm !

- Nhìn những vết máu ấy, tiểu nhân đau đớn và xấu hổ. Ông cha tiểu nhân

đã có một thời oanh liệt, rồi vì lầm lỗi đã thất bại và chết thảm, oan

hồn vật vờ như lá thu trước gió. Nhưng những giọt máu hào hùng ấy vẫn

còn luân lưu trong huyết quản của tiểu nhân đây ...

Thạch Kinh Tử nói đến đấy, mắt quắc lên, sáng như đổ lửa:

- Một ngày nào đó, giòng máu ấy sẽ khôi phục lại khí thế xưa. Tuy bất

xứng, nhưng tiểu nhân vẫn thuộc dòng họ của tổ tiên. Anh linh các Người

sẽ đưa đường chỉ nẻo để tiểu nhân trả mối cừu hận, bấy giờ e rằng tiểu

nhân không thể không nghe lời ... Thưa đại gia, thời này chưa phải thời

thái bình. Vì dân và vi ơn đức của đại gia, tiểu nhân có bổn phận không

nên để mối thù ấy khơi dậy.

Đại Quán gật đầu:

- Ta hiểu ý. Đi là phải, nhưng đi đâu ? Con định trở về Miyamoto, sống cả đời ở đó chăng ?

Thạch Kinh Tử mỉm cười buồn bã:

- Con muốn một mình trở lại Miyamoto một lần thôi.

Tôn đầu lãnh quay lại nói với Đại Quán:

- Ta hiểu. Vậy xin đại sư bảo với thuộc hạ lo tiền bạc và quần áo chu tất cho hắn.

Đại Quán cúi đầu:

- Đa ta đại gia đã quan tâm.

Tôn đầu lãnh mỉm cười:

- Đại Quán ! Lần đầu tiên ta thấy đại sư cám ơn ta đấy !

Thiền sư cũng cười:

- Quả có thế. Bần tăng sẽ không tái phạm nữa.

- Hắn còn trẻ, đi cho biết đó biết đây là tốt. Tái sinh, có phải đại sư

dùng chữ tái sinh không, thì phải có tên mới chứ. Hắn sinh tại vùng đất

sỏi đá, đặt tên là “Thạch Điền” để không quên cái gốc. Đại sư nghĩ thế

nào ?

- Đại gia nói rất phải. Thạch Điền còn nghĩa là đồ vô dụng, nhưng bây

giờ hắn không còn vô dụng nữa, ta mong hắn đạt được chí hướng, vậy bần

tăng xin thêm vào hai chữ “Đạt Lang” cho hợp với tình ý và khai triển ý

tái sinh ...

- Hay lắm ! Hay lắm ! Tôn Điền gật đầu. Thạch Kinh Tử ! Kể từ nay, tên

ngươi là “Thạch Điền Đạt Lang”. Gắng giữ lấy cái chí để trở nên người

hữu ích !

Thạch Kinh Tử cúi rạp đầu, kính cẩn:

- Tiểu nhân xin tuân mệnh !

- Thạch Điền Đạt Lang ! Cái tên thật hay ! Nào chúng ta hãy uống rượu mừng tên mới !

Tôn đầu lãnh đứng dậy, theo sau là Đại Quán và Thạch Kinh Tử. Ba người

kéo nhau sang phòng bên, khay rượu bày ra, chén thù chén tạc cho đến

tối. Thân hữu và bộ tướng của Tôn gia cũng được mời đến. Trong bữa tiệc, Đại Quán cao hứng đứng dậy, biểu diễn một vũ điệu xưa.

Thạch Kinh Tử, bây giờ là Thạch Điền Đạt Lang, ngạc nhiên không ngờ ân

nhân của mình không những là một học giả uyên bác mà còn là một nghệ sĩ

tài hoa làm hắn càng thêm cảm phục.

Cuộc vui kéo dài đến khuya mới dứt.

Hôm sau, Thạch Điền Đạt Lang và Đại Quán cùng rời khỏi lâu đài.

Thạch Đạt Lang chập chững những bước đầu tiên trong nếp sống mới, một

nếp sống khắt khe hắn tự nguyện tuân theo để rèn luyện kiếm pháp mà

trong ba năm khổ hạnh hắn đã phần nào lãnh hội được lý thuyết.

Còn Đại Quán có những dự tính riêng:

ông tiếp tục cuộc hành hương thăm các chùa chiền để trau dồi thêm về thiền đạo.

Bây giờ đã đến lúc hai người phải chia tay. Ra khỏi thị trấn, Thạch Đạt Lang quay lại giã từ ân nhân. Đại Quán nắm tay hỏi:

- Con muốn gặp ai nữa không ?

- Ai ?

- Ô Nhiên.

- Chị con còn sống hả thầy ?

Hắn không ngờ người chị thương yêu đã nhiều lần săn sóc hắn như một

người mẹ vẫn còn trên dương thế, nhưng hắn không dám hỏi. Đại Quán cho

biết ba năm trước đây, Ô Nhiên bị giải đến lâu đài, nhưng vì không chứng cớ nên đã được tha. Chị hắn không muốn trở về làng cũ, hiện ở cùng với

người bà con xa tại trấn Sayo, cuộc sống bình yên và sung túc.

- Con muốn gặp chị con không ? Nàng mong lắm. Ba năm trước ta đã nói với nàng là con chết rồi, nhưng ta có hứa sẽ dẫn đến thế cho nàng một người em mới, khác với Thạch Kinh Tử xưa kia.

Thạch Đạt Lang giơ hai tay chắp ngang trán, tỏ vẻ kính trọng như đứng trước Phật đài, giọng run run cảm động:

- Không những thầy đã hết lòng thương con mà còn quan tâm đến chị con như thế, lòng từ bi ấy con biết lấy gì báo đáp !

- Vậy để ta dẫn con đến thăm Ô Nhiên, đấy là cách con cảm ơn ta đó.

- Không, con nghĩ không cần thiết. Thầy cho con biết tin là đủ. Để chị

con coi con như chết, và con cũng tin như thế. Bây giờ không phải lúc