Polly po-cket
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211185

Bình chọn: 8.00/10/1118 lượt.

óc rồi bời xõa xuống hai vai.

- Chàng tha lỗi cho thiếp. Đáng lẽ thiếp chẳng nên nói những lời ấy. Thôi, chàng quên đi, thiếp chẳng làm ơn gì cho chàng cả.

Thạch Đạt Lang cúi xuống, vén mớ tóc để lộ khuôn mặt đẫm nước mắt của Oa Tử rồi nhìn thẳng vào mắt nàng, nói bằng một giọng dịu dàng đầy thương

cảm:

- Oa Tử ! Trong suốt thời gian Oa Tử chờ ta, ta đã bị giam trong thạch

thất ở lâu đài Himeji. Suốt ba năm trường ta không nhìn thấy ánh sáng

mặt trời.

- Thiếp biết.

- Oa Tử biết ? Ai nói cho Oa Tử biết ?

- Thầy Đại Quán.

- Vậy hả ? Thầy có nói rõ hết không ?

- Cũng đủ để thiếp hiểu. Khi thiếp bị ngất đi dưới đáy vực, thầy Đại

Quán đã cứu và dẫn đường cho về đây. Ba năm rồi, thầy vẫn thỉnh thoảng

đến thăm. Hôm trước thầy có ghé dùng trà, nói chuyện về chàng. Thầy nói

nếu gặp chàng “thì đấy là chuyện của hai người, ai biết rồi sau sẽ ra

sao ?”. Bấy giờ thiếp không hiểu, nhưng nay thiếp đã rõ.

Thạch Đạt Lang bỏ tay xuống. Hắn nhìn quãng đường về hướng tây, tự hỏi

chẳng biết rồi có còn gặp lại người đã cứu hắn không. Lòng bác ái của

nhà sư bao la như biển, thương vạn vật chúng sinh chứ không riêng gì

hắn. Ai đau khổ, hoạn nạn, Đại Quán đều ra tay cứu vớt, an ủi, khích lệ, dạy dỗ với một tinh thần vị tha tuyệt đối không mong đền đáp. So với

lòng từ bi ấy, hắn thấy mình nhỏ nhen, hẹp hòi quá đỗi. Bất giác, trong

lòng hắn dâng lên một niềm ao ước mạnh mẽ, muốn được trở nên người như

thế, dù phải hy sinh tất cả mọi lạc thú trên đời.

“Ấy là chuyện của hai người”, lời nói của Đại Quán do Oa Tử nhắc lại đè

nặng lên tâm hồn hắn làm hắn suy nghĩ. Qua hàng đống sách vở đã đọc,

không có chương nào, mục nào nói về tình trạng khó khăn như tình trạng

Oa Tử và hắn đương trải qua. Không biết ý Đại Quán muốn nói đó là chuyện riêng của hai người, chỉ hai người trong cuộc mới có thể giải quyết

được, hay đó là chuyện nhỏ không đáng nói, hay đó là một vấn đề quan

trọng, một thử thách lớn lao chính hắn và Oa Tử phải giải quyết.

Mãi suy nghĩ miên man, hắn cúi nhìn nước dưới chân cầu. Nước trôi mau, không trở lại.

- Thiếp đi với nhé !

Tiếng nàng cầu khẩn làm hắn tỉnh mộng.

- Chủ tiệm đã hứa cho thiếp thôi việc lúc nào cũng được. Để thiếp chạy về nói với chủ và thu xếp quần áo xong quay lại ngay.

Thạch Đạt Lang đặt tay hắn lên bàn tay nhỏ bé của Oa Tử trên thành cầu:

- Oa Tử nghe ta, hãy suy nghĩ một chút ...

- Suy nghĩ gì nữa ?

- Về điều ta mới nói với Oa Tử. Ta vừa trở nên một người khác. Đã ba năm nay bị giam trong thạch thất tối tăm, chỉ đọc sách, ta đã khóc cho thân thế, đã hối hận biết bao nhiêu nhưng cũng đã tìm thấy ánh sáng. Ta mang tên mới:

Thạch Điền Đạt Lang, tên là Đạt Lang mà chưa đạt nên phải cố. Ta muốn

dành tất cả thì giờ trong đời để tập nên người toàn thiện, không màng

lạc thú gì khác. Nếu nàng theo ta, nàng sẽ không bao giờ có hạnh phúc,

chỉ có thử thách và khổ đau. Rồi cùng với thời gian, tuổi tác, khổ đau

càng thêm chồng chất ...

- Chàng nói như vậy làm thiếp càng thấy gần chàng hơn. Bây giờ thiếp

biết chắc thiếp không lầm. Thiếp đã thấy nơi chàng một người lý tưởng có lẽ suốt đời tìm kiếm cũng không chắc đã gặp ...

Thạch Đạt Lang giật mình, hắn đi sai đường, kết quả trái với ý muốn !

- Oa Tử, ta rất tiếc không để Oa Tử cùng đi được.

- Để thiếp theo vậy. Thiếp không làm gì trở ngại đến công phu luyện tập

của chàng đâu. Chàng cũng sẽ không biết có thiếp đi theo nữa.

Thạch Đạt Lang không biết trả lời ra sao.

- Thiếp không làm phiền gì mà ! Thiếp hứa với chàng như vậy.

Hắn vẫn im lặng.

- Vậy đồng ý nhé ! Chàng đợi thiếp ở đây, thiếp trở ra ngay. Chàng đi là thiếp giận đấy !

Oa Tử hối hả trở về cửa hàng bán đồ tre. Được vài bước, nàng quay mặt lại dặn với:

- Nhớ không được bỏ đi đấy !

Và trong niềm vui sướng, nàng cười, để lộ đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp.

Thạch Đạt Lang vô tình khẽ gật. Bây giờ là lúc hắn có thể bỏ đi dễ dàng, nhưng sao chân hắn vẫn dính chặt xuống đất, lưu luyến như bị đôi má lúm đồng tiền và giọng nói van lơn giữ lại. Con người mới duyên dáng và dễ

mến làm sao ! Có lẽ ngoài chị hắn ra, nàng là người yêu thương hắn nhất

và hắn cũng dành cho nhiều cảm tình nhất. Hắn nhìn trời, nhìn nước, tay

nắm chặt thành cầu, lòng băn khoăn, bối rối. Rút thanh đoản kiếm trong

bọc ra, hắn vạch chữ lên thành gỗ.

Oa Tử trở lại cầu. Nàng mang dép cỏ mới, quấn xà-cạp vàng và đội nón lá

rộng vành dùng để đi đường xa, quai lụa đỏ buộc dưới cằm trông thật rực

rỡ, tươi tắn. Nhưng Thạch Đạt Lang đã không còn ở đấy nữa.

Oa Tử khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, rồi như vừa ý thức được sự việc

xảy ra, nàng òa lên khóc. Trên thành cầu, chỗ Thạch Đạt Lang đứng trước, một hàng chữ mới khắc, rõ ràng như đập vào mắt:

“Tha lỗi cho ta, tha lỗi cho ta !”. Năm mươi năm trọn kiếp

Hư ảo là cuộc đời

Cơn mê, đừng luyến tiếc

Hiu hắt lá phong rơi ...

Nhân sinh quan coi cuộc đời là phù du, tạm bợ do tướng Y Đằng thâu tóm

trong bốn câu thơ ngắn như trên rất được phổ biến trong xã hội Nhật vào

đầu thế kỷ mười bảy.

Tướng Y Đằng sau thất trận vì bị phản bội. Ông tự tử tại Kyoto n