Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211820

Bình chọn: 10.00/10/1182 lượt.

m đềm ấy, nó bỗng thấy vui lây và tuy chẳng hiểu gì cũng mỉm cười:

- Cô nương hát hay quá !

A Kế Mỹ giật mình quay lại, ngạc nhiên nhìn thằng bé, nhỏ và đen đủi,

đeo thanh kiếm gỗ dài hơn người và đội một cái nón lớn rộng vành trông

như cái nấm.

- Em là ai vậy ? Sao gọi chị bằng cô nương ?

Khi nói, A Kế Mỹ vô tình để một chiếc áo tuột tay trôi theo dòng nước. Bắt không kịp, nàng kêu lên:

- Trời ơi ! Trôi mất cái áo rồi !

- Để em vớt hộ.

Giang chạy trên bờ sông, cầm kiếm gỗ chận áo rồi khều lên. Nó cười vui vẻ:

- Ít ra thanh kiếm này cũng không đến nỗi vô dụng !

A Kế Mỹ cười theo, thấy thằng bé dễ thương và nhanh nhẹn.

- Tên em là gì ?

- Giang.

- Em ở đâu, muốn hỏi chị điều gì thế ?

- Chị biết gần đây có trà thất nào tên là Vân Nghê quán không ?

- Biết chứ ! Nhà chị đấy ! Ở ngay trong khu vườn đằng sau chỗ em đứng đó !

- Vậy hả ! Thật là may. Thế mà em đi tìm mãi.

- Em tìm làm gì ? Em ở đâu tới ?

- Ở đằng kia.

Nó lấy tay khua khua chỉ phía trước mặt, không rõ ràng nhất định vùng nào.

- Đằng kia là chỗ nào ?

- Em cũng không biết nữa.

A Kế Mỹ mỉm cười:

- Thôi khỏi cần. Thế em muốn tìm nhà chị làm gì ?

- Em muốn tìm một người tên Hồ Điểu Mãn Hà Chí. Em hỏi ở võ đường Hoa Sơn, người ta bảo cứ đến quán Vân Nghê thì thấy.

- Ông ấy không ở quán.

- Chị nói dối !

- Không, chị không nói dối đâu ! Trước kia ông ấy có ở quán nhưng nay đi rồi.

- Đi đâu ?

- Chị cũng không biết.

- Nhưng ở quán, chắc phải có người biết chứ ?

- Không. Mẹ chị cũng không biết. Ông ấy trốn đi chẳng để lại tin tức gì.

- Lạ quá nhỉ ? Sao lại thế được ?

Giang ngồi xuống cỏ, mắt đăm đăm nhìn dòng nước chảy, chẳng biết phải làm thế nào.

- Ai sai em đến đây ?

- Sư phụ.

- Sư phụ em là ai ?

- Thạch Điền Đạt Lang.

- Em có mang thư gì của thầy em không ?

Giang lắc đầu:

- Không.

- Thằng này thật kỳ ! Mang tin gì mà không biết ở đâu đến lại chẳng có thư từ gì cả là thế nào ?

- Sư phụ em chỉ dặn miệng thôi.

- Dặn điều gì cho chị biết được không ? Có thể ông ấy không trở lại nữa, nhưng nếu gặp, chị sẽ chuyển lời cho.

- Không biết em có nên nói cho chị biết không ? Chị nghĩ thế nào ?

- Tùy em, chị chẳng nghĩ gì cả.

Ngồi yên một lúc, Giang mới mở miệng:

- Sư phụ em muốn gặp ông Mãn Hà Chí nên bảo em tin cho ông ấy biết thầy

em sẽ đợi ông ở Đại Kiều đường Gojo trong vòng bảy ngày đầu năm tới. Sư

phụ em muốn gặp ông ấy lắm !

A Kế Mỹ che miệng cười ngặt nghẽo:

- Thật chưa bao giờ chị thấy chuyện lạ vậy ! Bây giờ thầy em sai đi tìm

một người, bảo đợi đến sang năm mới cho gặp. Thầy em cũng kỳ cục chẳng

kém gì em cả !

Và nàng lại che miệng cười như nắc nẻ. Giang tức giận:

- Ô hay ! Sao chị cười hoài vậy ? Chuyện có gì đáng cười đâu !

- Em giận chị đấy hả ?

- Chứ gì nữa ! Em hỏi chị tử tế, nhờ chị giúp em một việc mà chị lại cười chế giễu!

A Kế Mỹ bình tĩnh lại:

- Thôi chị không cười nữa. Ừ, để khi nào gặp chị sẽ nói cho ông Mãn Hà Chí biết.

- Thật nhé.

- Thật.

Nhưng A Kế Mỹ vẫn không nhịn được cười. Nàng cắn môi một lát mới hỏi:

- À, thế em nói lúc nãy tên sư phụ em là gì ?

- Thạch Điền Đạt Lang, chị chóng quên quá !

- Viết thế nào ?

Giang nhặt một cành tre khô viết chứ Thạch Điền lên cát.

- Ô, đấy là họ Thạch, họ của Thạch Kinh Tử mà !

- Sư phụ là Thạch Điền, không phải Thạch Kinh Tử !

- Họ Thạch cũng viết thế.

- Nhưng không phải là Thạch Kinh Tử.

A Kế Mỹ lặng thinh, không cãi. Nàng nhìn chữ Thạch viết trên cát, tâm

hồn như để tận đâu đâu. Một lúc sau mới ngẩng lên nhìn Giang, ngắm nghía nó từ đầu đến chân và dịu dàng hỏi:

- Sư phụ em có phải ở vùng Mimasaka không ?

- Phải. Chị biết à ? Em ở Harima còn sư phụ em người làng Miyamoto, cũng gần đấy.

- Ông người cao lớn khỏe mạnh, tóc trên đầu không cạo hết như kiểu các kiếm sĩ phải không ?

- Đúng rồi ! Vậy chị có biết ông ấy ?

- Chị nhớ có lần sư phụ em nói vì cái sẹo lớn ở đỉnh đầu nên không muốn cạo hết tóc.

- Sư phụ nói với chị như vậy à ? Lúc nào thế ?

- Năm năm rồi còn gì, bấy giờ chị mới mười sáu.

- Chị biết sư phụ em lâu thế kia à ?

A Kế Mỹ không đáp. Những kỷ niệm ngày xưa ấy nay lại hiện lên, rõ ràng

và thân thiết như mới xảy ra hôm qua làm nàng bồn chồn không yên. Nghe

thằng bé nói, không còn hồ nghi gì nữa, sư phụ nó chính là Thạch Kinh

Tử. Nàng không lạ gì nếp sống phóng đãng của mẹ, lại chứng kiến tận mắt

sự trụy lạc của Mãn Hà Chí nên khi chọn Thạch Kinh Tử, nàng càng vững

tin ở sự chọn lựa của mình. Tư cách Thạch Kinh Tử khác tư cách Mãn Hà

Chí bao nhiêu ! Rất may nàng chưa lấy ai, mặc dầu ở trà thất đã có nhiều người lui tới xin cưới nàng làm vợ. Đối với những khách làng chơi say

sưa và khả ố ấy, nàng thường tỏ vẻ khinh bỉ. Bên cạnh họ, Thạch Kinh Tử

thật là con người lý tưởng, thường hiện ra trong những giấc mơ êm ái

nhất của nàng và trong những lúc nàng hát những bài diễm tình cố ý dâng

cho người trong mộng.

Thấy A Kế Mỹ không trả lời, Giang nói:

- Nhé ...Chị đừng quên đấy ! Nếu gặp ông Mãn Hà Chí, chị nói hộ em.

Và bỏ cô thiếu nữ ngồi mơ mộng bên dòng sông, nó nhanh nhẹn chạy vào trong xóm.

oo Chiếc xa bò


Ring ring