chất đầy ngô, gạo và các thổ sản khác đang ì ạch leo dốc. Trên nóc xe, một tấm biển chữ đen viết đậm nét:
“Công đức khách thập phương cúng chùa Đại Từ ở Nara” rung rinh theo nhịp bánh xe quay cút kít.
Giang theo sau xe, vừa đi vừa huýt sáo, thỉnh thoảng nhặt viên sỏi ném
vào bụi rậm hoặc cuốn lá làm kèn thổi te ... te ... Bỗng nhiên mắt nó
sáng lên như vừa tìm được điều gì thú vị. Nó chạy theo xe, bám lấy tấm
ván phía sau lấy đà đánh đu leo lên, nhẹ nhàng như một con mèo nhảy trên mái ngói.
Ngồi yên trên một bao gạo thấp, chân bỏ thõng đong đưa theo nhịp xe đi,
Giang sung sướng nhìn cây cối hai bên đường như chạy lùi trước mặt. Xa
xa, những giải đồi tròn trặn trồng toàn trà xanh uốn éo trải dài đến tận chân trời rồi lẩn vào màn sương mờ trắng đục. Vài cây anh đào nở muộn
còn hoa lấm tấm hồng, đây đó hai ba nông dân mặc áo chàm lúi húi làm
rẫy. Cảnh vùng Yamoto bấy giờ thật thanh bình và tươi đẹp.
Gió mát hây hây thổi, đôi mắt Giang nặng trĩu. Nó cố giữ cho khỏi buồn
ngủ nhưng thiếp đi lúc nào không hay. Chiếc xe va phải hòn đá lớn chao
mạnh làm Giang giật mình tỉnh giấc. Nó ước giá đường gồ ghề hơn chút nữa để đỡ buồn ngủ, sợ đến Nara không ai đánh thức.
Xe qua dưới một tàn cây, Giang đưa tay ra hái lá kẹp vào hai hàm răng
thổi một điệu nhạc nó vẫn thường nghe trong các đám hát dân dã. Tiếng
kèn làm gã xa phu chú ý, dừng xe lại. Ngó hai bên không có ai, gã làm lạ bèn vòng ra phía sau thấy Giang đang ngồi trên bao gạo. Tức giận, gã
túm lấy nó lớn giọng hỏi:
- Ranh con ! Mày làm gì trên đó ?
- Tôi có làm gì đâu !
- Ai cho mày trèo lên xe tao ?
- Tôi đi nhờ mà ! Mà ông có phải kéo xe đâu, bò nó kéo chứ !
- A thằng này hỗn.
Vừa nói gã vừa nắm cổ áo Giang xách lên ném xuống đất, thuận chân đá nó
một cái vào mông đau điếng. Giang ngã chúi vào gốc cây, nhưng biết phận
chẳng dám ta thán, chỉ lẩm bẩm nhìn gã xa phu vừa nguyền rủa vừa đánh xe đi khuất, tiếng lọc cọc của cỗ xe trên đường gồ ghề còn vọng lại như
chế giễu.
Ngồi một lúc, bỗng sực nhớ ra chuyện gì, Giang đứng bật dậy dáo dác tìm quanh.
Nó sờ lên cổ, lục trong tay áo, nét mặt càng lúc càng tỏ ra lo lắng. Nó
vừa nghĩ đến chiếc ống quyển đựng thư phúc đáp của võ đường Hoa Sơn bảo
nó mang về đưa sư phụ.
Nó nhớ rõ đã cẩn thận buộc ống quyển đó bằng một sợi dây gai đỏ, bây giờ không biết rơi đâu mất. Giang chạy ra chỗ chiếc xe bò dừng lại lúc nãy
rồi lại trở về bên gốc cây, vòng ra xa, lấy ta gạt những đám cỏ cao để
tìm cũng không thấy. Nó tỏ ra bối rồi thật sự.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của thằng bé, một thiếu nữ trang phục theo lối lữ hành đi qua chợt dừng lại:
- Em đánh mất vật gì phải không ?
Qua chiếc nón rộng vành, Giang ngước nhìn thiếu nữ, gật đầu.
- Tiền hả ?
Giang không nói, chỉ lắc đầu rồi lại cúi xuống tiếp tục tìm quanh quẩn.
- Vậy chắc là cái ống tre dài chừng ba tấc, buộc dây đỏ phải không ?
Giang giật mình cuống quít:
- Phải rồi ! Phải rồi ! Sao cô nương biết !
- Vậy em đúng là thằng bé đã chọc cho ngựa chạy ở gần trại Mã Phố rồi !
Em đánh rơi ống quyển ở đó, có người nhặt được gọi trả mà em cứ chạy
hoài !
- Em lại tưởng họ đuổi theo bắt ! Cô nương trông thấy ai nhặt được ?
- Một vị ăn mặc theo lối kiếm sĩ, người cao lớn.
- Cô nương chắc không ?
- Chắc.
- Vậy em phải trở lại.
Nhưng mới chạy được vài bước, Giang đã nghe tiếng thiếu nữ gọi:
- Thôi đừng trở lại nữa. Ông ấy kia kìa, ở phía cánh đồng, đang đi đến đây đấy !
Giang mở to mắt nhìn. Một tráng sĩ cao lớn trạc ba mươi lăm, bốn mươi
tuổi bước những bước dài vội vã đến gần chỗ nó đứng. Cái gì ở ông ta
cũng khác với người thường:
vai nở, lưng rộng, râu rậm và đen mọc gần kín cả mặt, tay để trần to
lớn, chân đi dép cỏ đã cũ nhưng y phục còn tươm tất lắm. Trông dáng dấp, Giang chắc đây phải là một kiếm sĩ có danh vọng, bổng lộc đến ngàn gia. lúa chứ không ít. Nó hơi ngại, giật lùi lại phía sau, không dám hỏi.
May sao tráng sĩ lên tiếng gọi nó trước:
- Bé con ! Có phải mày đánh rơi cái ống đựng thư này gần trại Mã Phố không ?
- Dạ phải.
Tráng sĩ đưa ống quyển, Giang vội vàng giật lấy.
- À há ...Không biết cám ơn à ?
Giang lí nhí:
- Dạ, cảm ơn ông.
- Thư quan trọng mà mày không giữ gìn cẩn thận để rớt dọc đường, thật đáng đánh đòn.
- Dạ.
Chợt nghĩ không biết sao ông này lại biết là thư quan trọng, Giang vội hỏi:
- Ông mở ống ra xem thư đấy à ?
- Dĩ nhiên ! Nhặt được cái gì thì phải mở chứ ! Nhưng ta không xem thư đâu, vẫn còn nguyên niêm đấy. Mày kiểm lại đi !
Giang mở ống quyển, ghé mắt nhìn vào thấy phong thư vẫn còn nguyên vẹn thì yên dạ, đậy nắp lại đeo lên cổ. Nó tự nhủ:
- Lần này mình phải cẩn thận hơn mới được !
Thiếu nữ thấy thằng bé lúng túng, vội đỡ lời:
- Cảm ơn tráng sĩ. Giá không có tráng sĩ thì cuốn thư chắc bị mất rồi.
Tráng sĩ cười:
- Thằng bé này đi với cô nương đấy à ?
- Không. Tiểu nữ mới gặp nó ở đây thôi.
- Nó đội cái nón gì lạ quá, lại có chữ viết “giường cho thuê” là thế nào ?
Thiếu nữ cũng cười:
- Tiểu nữ cũng không hiểu, nhưng thấy nó có vẻ lo lắng, tội nghiệp quá !
Quay sang Giang, nàng hỏi:
- Em
