Polaroid
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211783

Bình chọn: 8.5.00/10/1178 lượt.

định đi đâu ?

Tìm lại được ống thư, Giang yên tâm vui vẻ đáp:

- Em đi Nara, đến Quang Minh hội. Cô nương cho em đi cùng nhé ?

Thiếu nữ gật đầu. Bước sau người con gái, Giang bỗng chú ý đến một cái

túi nàng giắt ngang lưng, đựng một vật dài như ống tre nó đương đeo trên cổ. Giang tò mò hỏi:

- Cô nương cũng mang thư đấy à ?

- Không. Sao em hỏi thế ?

- Thế cái gì cô nương giắt ở thắt lưng đó ?

Thiếu nữ mỉm cười:

- À, cái sáo !

- Cái sáo ?

Giang bước vội đến gần hơn, không ngần ngại ghé sát mắt vào lưng thiếu

nữ nhìn cây sáo. Đột nhiên nó có cảm giác là lạ. Tuy còn bé, nó cũng

biết thế nào là một người đẹp và bản năng của nó mơ hồ cho biết đây là

một thiếu nữ còn thanh khiết. Giang ngẩng lên nhìn thiếu nữ, xúc động

trước vẻ dịu dàng và cao quý của gương mặt nàng. Nó lùi lại, nửa e thẹn

nửa sợ hãi, không dám nhìn nữa, tự nhủ:

“Chà ! Cô nương này sao đẹp quá ! Mình có người bạn đồng hành như thế này từ đây đến Nara thật là may !” Nó ấp úng:

- Em thấy cái sáo rồi. Cô nương biết thổi sáo à ?

Tiếng “cô nương” nó dùng xưng hô với thiếu nữ làm nó liên tưởng đến phản ứng của người con gái giặt áo ven sông nó mới gặp chiều qua nên không

đợi trả lời, nó hỏi tiếp ngay:

- Cô nương tên gì thế ?

Thiếu nữ đưa mắt nhìn tráng sĩ đi cùng với mình, mỉm cười. Ông này cũng nhếch mép bảo Giang:

- Thằng này thật chẳng biết lễ độ gì ! Phàm lệ nếu muốn hỏi danh tính ai, phải xưng tên mình trước đã chứ !

- Tên cháu là Giang.

Thiếu nữ và tráng sĩ cùng cười. Giang phản đối:

- Các vị làm vậy không công bằng. Cháu đã nói tên rồi, sao các vị lại cười ?

Tráng sĩ hơi thẹn, lập nghiêm:

- Tên ta là Sử Đà.

- Chắc đó là tên họ. Thôi cũng được. Còn cô nương tên gì ? Nếu cô nương không nói thì vị này sẽ chê là vô lễ đó !

- Tên ta là Oa Tử.

- Oa Tử ! Oa Tử ! Nghe quen quá !

Nó lặng yên, đi một lúc, rồi lại liến thoắng:

- Cô nương mang sáo đi đâu vậy ?

- À, ta thổi sáo kiếm tiền độ nhật.

- Cô nương làm nghề thổi sáo à ?

Oa Tử cười:

- Ta không rõ có nghề nào là nghề thổi sáo không, nhưng nhờ ống sáo này ta mới có tiền chi dụng. Nếu em cho là nghề cũng được.

- Cô nương thổi sáo trong những cuộc lễ lạc ở chùa hay ở miếu phải không ?

- Không.

- Hay cho những ban nhạc rong diễn tuồng Kabuki ?

- Cũng không phải.

- Vậy cô nương thổi điệu gì ?

- Thì những khúc dân nhạc mọi người vẫn thường nghe ấy mà !

Riêng tráng sĩ rậm râu lại chú ý đến thanh kiếm gỗ của Giang:

- Chú bé đeo vật gì sau lưng thế ?

- Thanh kiếm gỗ. Ông không nhìn thấy thanh kiếm gỗ bao giờ à ? Cháu tưởng ông là kiếm sĩ chứ !

- Ta chính là kiếm sĩ, nhưng thấy mày còn bé lại mang thanh kiếm quá dài nên hỏi cho biết.

- Cháu học kiếm thuật.

- Chà ! Vậy mày có sư phụ chưa ?

- Có rồi !

- Người mày mang thư hộ đấy hả ?

- Vâng.

- Chắc sư phụ mày giỏi lắm nhỉ !

- Cũng chẳng giỏi lắm đâu ông.

- Sao ? Mày nói gì ?

- Sư phụ cháu đánh kiếm xoàng lắm, ai cũng chê.

- Thế sao mày theo ông ấy ? Sư phụ kém, mày không buồn à ?

- Không. Cháu đánh kiếm cũng không ra gì nên chẳng cần.

Tráng sĩ nghe thằng bé nói muốn phì cười nhưng giữ ngay được, mặt tuy lập nghiêm mà khóe mắt không dấu nổi vẻ khoái trá.

- Thế mày đã học được chút gì về kiếm thuật chưa ?

- Chưa. Thật ra chưa học được gì !

Lần này thì tráng sĩ không giữ nổi nữa, phá lên cười ha hả. Thiếu nữ nghe chuyện cũng lấy tay che miệng.

- Hà hà ... Đi đường chung với thằng bé này cũng đỡ buồn. Đường ngắn được chút!

Quay sang Oa Tử, trung niên tráng sĩ lại hỏi:

- Còn cô nương đi đâu ?

- Tiểu nữ đi Nara, nhưng chưa định trọ Ở chỗ nào cả. Tiểu nữ muốn tìm

một người quen cũ là kiếm sĩ. Nghe nói dạo này kiếm khách giang hồ lạc

thảo đến tụ Ở Nara đông lắm, may ra nhờ ơn trời Phật ...

Qúa trưa, cả ba người tới chân cầu Uji. Dưới mái hiên quán trà nhỏ ven

đường, một ông lão râu tóc bạc như cước ngồi giữa chiếu, dùng gáo tre

chuyên trà từ ấm lớn sang các bát sành cho khách đứng ngồi lố nhố xung

quanh. Thấy Sử Đà, ông lão ngừng tay gọi lớn:

- Sử đại nhân, vào đây đã ! Lâu lắm lão phu chẳng thấy ai ở Trúc Lâm cốc đi qua.

Nhớ quá ! Nhớ quá !

- Bọn tại hạ chỉ muốn nghỉ chân một lát. Xin lão trượng cho tự nhiên.

Cả ba người cùng bước vào quán:

- Xin lão trượng cho vài cái bánh, thằng nhỏ này chắc đói rồi.

Bánh mang ra, Giang nhót lấy hai chiếc, vòng cửa sau mang lên đồi ăn.

Với những trẻ hiếu động như nó, ngồi yên chuyện vãn thật chẳng hứng thú

gì. Oa Tử nhấp trà, hỏi lão quán:

- Từ đây đến Nara còn xa không lão trượng ?

- Còn xa. Nếu đi nhanh thì chỉ quá Kizu trước khi trời tối. Sức cô nương, chắc là phải nghỉ ở Taja hay Ide.

Sử Đà đỡ lời:

- Cô nương đây muốn đến Nara tìm người quen nhưng không rõ địa chỉ.

Rồi ngập ngừng, hắn gãi râu:

- Nghĩ chẳng nên phải không lão trượng ? Nara bây giờ không như trước. Thân gái dặm trường đến Nara một mình e không tiện.

Lão quán nhìn Oa Tử, gật gù:

- Phải, đại nhân nói phải lắm ! Thật không nên !

Khách hàng nghe chuyện cũng phụ họa:

- Đúng vậy. Nara bây giờ nguy hiểm lắm ! Khách phương xa cứ tưởng nơi đó là thị trấn cổ kính, đền đài lăng tẩm mỹ lệ,