Polly po-cket
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211904

Bình chọn: 8.5.00/10/1190 lượt.

Lang đi cho khuất mắt. Nhưng không lẽ dụng công tới

đây, hắn lại để bị đuổi dễ dàng như thế ! Bèn khẩn khoản:

- Tại hạ cũng có nghe nói đến Vô Niệm đại sư, nhưng được biết vị thủ tòa hiện nay là Vô Tướng cũng là tay cao thủ. Người tuy chưa phải là chưởng môn nhưng đã thấu triệt mọi nguyên tắc căn bản và bộ pháp của tôn phái. Tuy đã thâu nhận nhiều đồ đệ nhưng người không bao giờ từ chối chỉ dẫn

cho bất cứ ai đến bái kiến ...

- Hừ ! Vô Tướng ... - Nhà sư nói với giọng khinh thường - Người ta đồn

vậy chứ chưa chắc đã đúng. Thực ra Vô Tướng còn là đồ tử của viện chủ tệ tự, Ngộ Không thiền sư. Khi Vô Niệm tỏ ra có những triệu chứng tinh

thần không được mẫn duệ, bản viện chủ thấy cần phải duy trì nên võ học

mà người đã khổ công nghiên cứu với Vô Niệm trước kia, nên chọn Vô Tướng để truyền thụ và vận động đặt lên chức thủ tòa.

Thạch Đạt Lang gật đầu:

- À ra thế !

- Vậy thí chủ còn muốn thí võ nữa chăng ?

- Mô Phật ! Tại hạ cất bao nhiêu công lao tới đây ...

- Vậy tùy thí chủ.

- Xin đại sư cho biết phải đi đường nào mới tới đền, rẽ phải hay trái ?

- Không cần rẽ bên nào cả, cứ xuyên qua tệ tự là nhanh nhất. Nhưng bây

giờ sắp tối rồi, thí chủ nên vào hậu liêu nghỉ, ngày mai đến cũng không

muộn.

Thạch Đạt Lang cảm ơn, theo nhà sư vào hiên chùa ngồi, giở cơm nắm và thức ăn nguội ra dùng bữa tối.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Thạch Đạt Lang đã sẵn sàng. Đi qua

sân chùa nhìn nhà kho, củi chất ngổn ngang, khói bếp bốc cao, một gia

nhân đang quảy nước tưới cây, hắn thấy khung cảnh chẳng khác gì một

trang trại nhỏ vùng quê. Sau sân là mảnh vườn rộng chừng hai ba sào,

giồng đủ thứ rau đậu.

Bước xuống vườn, men theo những luống cải tươi tốt, sương đêm còn đọng

lóng lánh trên những tàu lá xanh non, Thạch Đạt Lang thấy lòng lâng lâng khoái hoạt, sức sống dạt dào luân lưu trong cơ thể. Cuối vườn, một ông

lão cắm cúi cào cỏ, vuông khăn vải sô quấn quanh đầu giữ cho tóc khỏi

xõa. Ông lão chăm chú làm việc, Thạch Đạt Lang trông không rõ mặt, chỉ

thấy đôi lông mày dài rủ trắng như tuyết. Ngoài tiếng răng cào thỉnh

thoảng chạm phải hòn đá kêu “cạch” khô khan, cảnh vật yên lặng như tờ,

không nghe tiếng động gì khác.

Thạch Đạt Lang định hỏi thăm, nhưng thấy ông lão mãi việc quá lại thôi.

Khi đi ngang, hắn đột nhiên thấy ông liếc mắt nhìn chân mình, tuy đầu

vẫn cúi và tay vấn đều đều cào cỏ. Một sức mạnh vô hình toát ra từ tia

mắt khiến hắn giật mình nhảy tránh sang bên. Tia mắt bất ngờ có uy lực

dũng mãnh tựa tiếng sét xé mây đen trong những đêm giông bão. Hắn cảm

thấy nhột nhạt khó thở, thân thể nóng ran như vừa thoát khỏi một ngọn

lửa táp tới hay như vừa tránh kịp một thế kiếm giết người phạt ngang hạ

chỉ.

Phản ứng tự nhiên khiến hắn để tay lên đốc kiếm. Nhìn quanh chẳng có ai, chỉ có lão làm vườn vẫn yên lặng đưa cây cào đều đều bên luống rau, hắn ngạc nhiên kinh sợ. Thế này là thế nào ? Hắn không mơ ngủ, sau một đêm

nghỉ ngơi, đang thoải mái dễ chịu, công lực tràn trề, tự nhiên trong một sát na, kinh mạch như đảo lộn. Lạ ! Lạ quá !

Thạch Đạt Lang yên lặng bỏ đi, trong lòng phân vân không biết sao giải đáp.

Tiếp tục đi về hướng nam, một lúc sau quả nhiên thấy đền Quang Minh hiện ra trước mặt. Trước cổng đền, hắn đứng suy nghĩ:

“Theo lời vị tăng thì tất Vô Tướng phải còn trẻ. Vô Niệm đã già và lẫn,

không quan tâm gì đến võ công nữa. Nhưng xem ra lão già làm vườn là tay

ghê gớm lắm chứ không vừa. Hay là ... hay là ...” Kinh nghiệm quý báu

vừa qua bảo hắn phải thức tỉnh đề phòng mọi bất trắc.

Thạch Đạt Lang giơ tay đập cửa hai lần không ai trả lời. Ngó quanh thấy

chiếc khánh treo trong góc, hắn cầm dùi gióng lên mấy tiếng.

Một lát có tiếng chân người ra mở cổng. Đấy là một tăng nhân còn trẻ, áo màu vỏ dà vắt trên vai để lộ cánh tay trần lực lưỡng, bắp thịt cuồn

cuộn. Nếu là võ sĩ dưới trướng một lãnh chúa nào đó, nhà sư này tất phải làm đến chức đoàn trưởng.

Chắc đã quen tiếp xúc với những người như Thạch Đạt Lang hàng ngày đến ghi danh xin thí võ, nhà sư thản nhiên hỏi:

- Thí chủ là võ sĩ ?

- Phải.

- Thí chủ muốn điều gì ?

- Tại hạ muốn được bái kiến vị thủ tòa.

- Vậy vào đi.

Tăng nhân đứng tránh sang bên, đưa tay chỉ về phía khạp nước, ngầm bảo

phải rửa chân trước khi lên đại sảnh. Một ống tre dẫn nước chảy lanh

tanh không ngớt xuống khạp. Bên cạnh để cái gáo cũng làm bằng tre vàng

óng. Xung quanh la liệt dép cỏ, cũ có mới có, nhiều đôi đã mòn vẹt và

bám đầy bùn đất.

Rửa chân xong, tăng nhân đưa Thạch Đạt Lang qua dãy hành lang mờ mờ đến

một căn phòng nhỏ bảo ngồi đợi. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, vài tàu tiêu in bóng mờ ảo lên nền giấy tàu bạch phất khung cửa sổ gió thổi kêu phần phật. Ngoài cách ăn nói hơi khiếm nhã của tăng nhân

trẻ tuổi, cảnh đền thật tịch mịch chẳng có gì khác thường.

Tăng nhân trở lại, mang theo một quyển sổ, một cây bút và nghiên mực, hách dịch nói như người lớn bảo trẻ con:

- Ghi danh tính, sinh quán và môn phái vào đây !

Thạch Đạt Lang nhìn bìa sổ thấy ở trên đề “Danh sách võ sinh”, ở dưới là tên cùng chữ ký của vị tăn