o, phong tư thanh nhã,
nét mặt như hoa, dung nhan thật diễm lệ. Thạch Đạt Lang cúi chào, nhân
thể hỏi lý do vì sao bà nhận khách trọ. Nữ lang che miệng cười chúm
chím:
- Chẳng giấu gì quý khách, tiện thiếp là góa phụ. Tiên phu trước đây
diễn tuồng Nô, khi còn sinh thời cũng có đôi chút danh tiếng. Thiếp sống một mình, nhiều phen sợ hãi, nhất là vào lúc này ở Nara, quân cường
khấu dòm dỏ khắp nơi nên e ngại lắm.
Ngừng một chút, nữ lang lại tiếp:
- Như quý khách thấy đấy, trong vùng thiếu gì hồng lâu và quán rượu,
nhưng bọn chúng vẫn chưa vừa lòng, thường tụ tập đến quấy nhiễu những tư gia lương thiện, nhất là những nhà không có đàn ông. Chúng gọi như thế
là “đi thăm quả phụ”.
Thạch Đạt Lang mỉm cười:
- Thế ra phu nhân nhận khách trọ vì cần người bảo vệ đấy !
Nữ lang cười theo, cúi đầu e lệ:
- Quả vậy ! Trong nhà không có đàn ông, quý khách cứ tùy tiện ở bao lâu cũng được.
- Cảm ơn phu nhân. Xin cứ yên tâm, tại hạ còn ở đây ngày nào, sẽ cố gắng giữ an toàn cho phu nhân ngày ấy. Duy có điều, tại hạ đang đợi người
thân, phiền phu nhân cho treo bảng ngoài cửa đề tên tại hạ để người quen dễ kiếm.
Nữ lang hớn hở sai nữ tỳ viết tên khách vào mảnh giấy dán ra cổng ngoài.
Thằng Giang cả ngày hôm đó không tới, nhưng trưa hôm sau có ba người ăn
mặc theo kiểu kiếm sĩ giang hồ đến thăm. Nữ tỳ ra mở cổng. Bọn này chẳng hỏi han gì, gạt phắt sang bên xăm xăm bước thẳng lên lầu. Thạch Đạt
Lang trông bọn họ phảng phất quen mặt, mãi sau mới nhớ ra là những người hắn đã gặp tại võ sảnh đền Quang Minh khi tỉ đấu với Cổ Bất Úy.
Phân ngôi chủ khách xong, ba kiếm sĩ tranh nhau tâng bốc Thạch Đạt Lang:
- Đại ca thật là vô địch ! Tiểu đệ chưa bao giờ thấy ai giỏi như thế !
Không phải nịnh đại ca, chứ chuyện vừa rồi lọt ra giang hồ thì Quang
Minh chỉ còn nước đeo mo vào mặt.
- Phải ! Phải ! Đại ca là khách phương xa mà chỉ một nhát kiếm đã hạ đệ nhất cao thủ của thất trụ Quang Minh hội. Chà chà ...
Hắn vừa nói vừa múa tay diễn lại thế kiếm của Thạch Đạt Lang.
- Đại ca biểu diễn chiêu đó vô song, không tiền khoáng hậu.
- Đúng là thánh kiếm !
- Lại còn trẻ nữa chứ ! Nhất ! Nhất !
- Phái lạc thảo võ lâm chúng đệ mới được biết đến phương danh lần này là lần đầu, rất lấy làm bội phục !
Thạch Đạt Lang nghe mà đỏ mặt. Hắn ngượng nghịu không biết đáp ra sao và cũng không biết đáp vào lúc nào nữa vì cả ba người kia tranh nhau tán
tụng không ngớt miệng. Kẻ nói, người ăn bánh uống trà xì xụp, vụn bánh
vãi tung tóe quanh chỗ ngồi.
Chờ cho cả bọn nói đã chán, Thạch Đạt Lang mới từ tốn hỏi danh tính. Một người xem chừng là đàn anh trong đám vội lên tiếng:
- Ấy quên ! Tiểu đệ tên là Thang Mộc, phục thị dưới trướng quan đầu xứ Nhiễm Chúc. Tên này là Châu Toàn Thông.
Rồi hất hàm về phía người thứ ba - Còn tên kia là Hoàng Dung Am, ba đời lạc thảo, bây giờ vẫn đói rách. Anh em cả mà, đại ca !
Thạch Đạt Lang tự hỏi không biết bọn này có mục đích gì, sao không nói ra mà cứ quanh co mãi. Hắn hỏi thẳng:
- Tại hạ đoán các vị đến đây chắc phải có chủ ý. Vậy xin cho biết cao kiến.
- Cao kiến mẹ gì ! Muốn mời đại ca nhập đảng mà.
Nhưng người có dáng đàn anh tên Thang Mộc trừng mắt nhìn, gạt đi và nói:
- Thật ra bọn tiểu đệ phải có mục đích chứ ! Chả là anh em tiểu đệ có dự tính tổ chức một màn thí võ dưới chân đồi Kasuga để mời bách tính đến
coi, trước mua vui đánh cuộc, sau để tìm danh thủ võ lâm. Võ đài đã dựng xong rồi, nhưng bọn đệ tự thấy tài còn kém cỏi, nếu chẳng may bị thua
thì bao nhiêu tiền bạc thành nước lã ra sông hết.
Thấy Thạch Đạt Lang vẫn ngồi im, hắn tiếp tục:
- Bọn đệ muốn mời đại ca hợp tác. Nếu đại ca bằng lòng thì sẽ chia tiền
lời đánh cá, ngoài ra bao nhiêu phí khoản ăn uống, cư trú, bọn đệ sẵn
sàng bao biện hết. Đại ca thử nghĩ coi, với tài sức của đại ca thì có
lợi cho cả đôi bên, bọn đệ có tiền uống rượu mà đại ca cũng không phải
lo độ nhật.
Thạch Đạt Lang cười khẩy:
- Nếu đó là những điều các vị tính toán thì chẳng nên bàn thêm nữa làm gì. Tại hạ không lưu tâm.
- Sao vậy ?
Thang Mộc ngạc nhiên hỏi:
Sự phẫn nộ của Thạch Đạt Lang thình lình nổ tung ra như tiếng sét. Hào khí bừng bừng, hắn quát lớn:
- Tại sao hả ? Tại vì ta không phải là thảo khấu ! Ta ăn cơm bằng đũa chứ không phải bằng gươm !
Bọn kia ngạc nhiên há hốc mồm:
- Thế nghĩa là thế nào ?
- Chúng bay không hiểu ư, đồ ngu ! Ta là kiếm sĩ, suốt đời sẽ giữ danh
dự kiếm sĩ, dù có phải chết đói cũng không theo chúng bay, hiểu chưa ?
Bây giờ thì cút đi !
Một tên trong bọn nhép miệng định nói gì lại thôi. Thang Mộc mặt đỏ như gấc, lắp bắp:
- Được rồi ! Ngươi sẽ biết tay !
Chúng nhất tề đứng dậy nhưng biết dù cả ba hợp lực lại cũng khó mà địch
nổi Thạch Đạt Lang nên hỗn độn rút ra cửa. Rời khỏi phòng, rầm rập xuống lầu, chúng vẫn còn day tay mắm miệng làm ra vẻ đe dọa.
Tối hôm đó trời sáng trăng suông. Sương đêm mờ mờ, cả khu vườn như tắm
trong một màn khói mơ hồ trắng đục. Chủ nhân mời Thạch Đạt Lang xuống
dùng cơm chiều, đãi hắn một vài món đặc biệt do chính tay bà nấu và rượu sa-kê hảo hạng. Men rượu thấm dần vào da
