ại hạ có chuyện cần.
- Qúy khách lưu lại nơi đây thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng cũng làm cho
cảnh nhà đỡ lạnh lẽo, nên có món quà mọn này tặng quý khách. Xin đừng từ chối.
Góa phụ mở hộp lấy ra một chiếc kimono lụa và một áo khoác ngoài bằng
gấm, nét vẽ đơn sơ nhưng trang nhã. Thạch Đạt Lang ngạc nhiên trố mắt
nhìn không hiểu.
- Những món này là của tiên phu, trong nhà còn nhiều lắm. Thiếp đã sửa
lại cho vừa, nếu quý khách không nhận, thiếp cũng chẳng biết làm gì. Để
vô dụng uổng lắm.
Trước sự thành tâm của thiếu phụ, Thạch Đạt Lang không tiện từ chối,
đành cảm ơn và líu ríu vâng lời như đứa trẻ khi mẹ bảo thử áo. Nữ lang
vòng ra phía sau, cầm áo cho hắn xỏ tay. Hắn bẽn lẽn, mặt đỏ rừ.
- Khéo như in, vừa lắm rồi !
Giang đứng bên, hai tay chắp sau lưng, ngắm nghía:
- Thế còn cháu, phu nhân cho cháu cái gì ?
Nữ lang cười vui vẻ:
- Cháu đi theo sư phụ tài ba này, đẹp trai này, còn đòi gì nữa ?
Nó dỗi:
- Áo cũ mèm, đẹp nỗi gì ?
- Thế cháu muốn thứ gì ?
Giang chạy ngay ra hành lang, gỡ chiếc mặt nạ tuồng Nô treo trên vách rồi nói:
- Cháu muốn cái này !
Giang đã để ý chiếc mặt nạ ngay từ sáng sớm, thích lắm. Nó cầm chiếc mặt nạ trong tay, áp vào má để thấy cảm giác mát rượi của thớ gỗ. Thạch Đạt Lang ngạc nhiên vì trình độ thẩm mỹ của thằng bé. Hắn cũng đã để ý đến
chiếc mặt nạ ngay từ khi mới đến trọ, khen công trình điêu khắc của
người làm ra nó tinh vi và sống động. Mặt nạ không biết làm từ thời nào
nhưng chắc là xưa và đã được dùng nhiều trong những màn vũ long trọng.
Không giống như những chiếc khác sơn vẽ lòe loẹt, mặt nạ này để mộc, có
những nét thanh nhã của gương mặt một thiếu nữ nhan sắc. Duy một điều
mép bên trái nhếch cao lên phô hàm răng trông dễ sợ với những sợi tóc
thưa rủ xuống dài và đỏ quạch. Không phải mặt một người thường mà là mặt của một thiếu nữ điên dại.
- Không được ! Cái đó không được đâu !
Nhưng Giang đã đeo mặt nạ lên đầu, tránh né bà chủ vừa cười vừa đuổi theo nó chạy quanh phòng.
- Phu nhân cho cháu ! Bây giờ phu nhân còn dùng cái này làm gì ?
Thạch Đạt Lang bối rối vì cử chỉ của tên đồ đệ, quát:
- Giang !
Rồi giơ tay định túm lấy nó. Giang nhanh nhẹn luồn qua tay sư phụ, chạy
xuống lầu. Nữ lang đuổi theo, tuy không tỏ vẻ gì phật ý, nhưng rõ ràng
không muốn để mất chiếc mặt nạ.
Thạch Đạt Lang thu dọn xong, ngồi trên bực gỗ định đợi tên tiểu đồ về sẽ trách mắng. Bỗng Giang ở đâu chạy ra “òa” một tiếng. Hắn giật bắn mình
đứng phắt dậy.
Trong cảnh tranh tối tranh sáng của căn phòng, thằng bé trông như con
quỷ, mép nhếch lên, tóc buông dài xõa ra sau gáy. Thì ra nó đeo cái mặt
nạ dữ tợn và sinh động đến nỗi Thạch Đạt Lang không ngăn nổi hồi hộp.
- Giang ! Sao chưa trả lại cho bà chủ ?
- Bà chủ cho con rồi mà !
- Nói bậy ! Cho lúc nào ?
- Mới đây, ở ngoài vườn. Con đã trả cho bà, nhưng bà nghĩ lại, lại cho
con. Bà bảo nếu con thích thì cứ giữ, nhưng phải giữ cẩn thận. Con đã
hứa với bà rồi !
- Thật cái thằng này ! Ta chẳng biết phải xử trí ra sao nữa !
Thạch Đạt Lang chưa giúp được nữ lang điều gì mà đã nhận áo, nay học trò lại lấy chiếc mặt nạ mà bà ưa thích. Hắn ngượng, muốn trả ơn nhưng thấy bà chẳng cần tiền, món tiền nhỏ của hắn chỉ tổ mua cười, mà trong hành
trang hắn chẳng có vật gì đáng giá.
Hắn xuống lầu gặp bà chủ, ngượng ngùng xin lỗi về hành động vô lễ của
học trò và cầm chiếc mặt nạ hoàn lại. Nhưng nữ lang cười, nói:
- Không ! Qúy khách chẳng nên quản ngại. Nghĩ cho cùng, thiếp chẳng dùng nó làm gì mà thằng bé có vẻ thích lắm. Cái đẹp nhất và đẹp mãi là cái
đẹp mình dành cho người khác thưởng ngoạn, có phải không quý khách ?
Thạch Đạt Lang cảm động cúi xuống buộc lại quai dép.
Từ giã căn nhà trọ, mới đi được vài bước, hai thầy trò thấy vợ người chủ quán bán bánh bao hớt hải chạy đến:
- Khách quan ! Khách quan ! Dừng lại đã ...
Bà ta thở hổn hển, giọng lạc đi:
- Quang Minh hội biết tin khách quan ra đi nên cho người phục kích ngoài cách đồng Hannya. Đông lắm ...
- ...
- Có cả vị thủ tòa nữa. Trượng phu ta biết chuyện, bảo đến báo khách quan hay.
- Thật ư ? Sao lại có chuyện đó ?
- Không biết, nhưng rất nguy hiểm. Khách quan nghĩ lại, tránh voi chẳng
xấu mặt nào, hãy lưu lại đây vài ngày, chờ tối trời lẻn đi đừng để ai
biết ...
Thạch Đạt Lang bình tĩnh:
- Phải chăng đại nương nói họ đợi tại hạ Ở đồng Hannya ?
- Không rõ địa điểm có đúng không nhưng thấy đi về hướng ấy. Ngoài chư
tăng ra còn nhiều tay kiếm giang hồ khác nữa. Khách quan có nói xấu gì
đền Quang Minh hay làm điều gì xúc phạm đến các vị ấy không ?
- Không.
- Hình như tăng chúng trong đền giận dữ về việc khách quan sai người yết bảng khắp nơi làm nhục họ, vẽ hình một vị tăng bị chém chết.
- Họ lầm. Tại hạ đâu có thuê ai yết bảng bao giờ.
- Vậy thì khách quan lại càng không nên chết vì việc người khác làm bậy.
Thạch Đạt Lang ngước nhìn trời, tư lự. Hắn nghĩ tới ba tên du đãng tới
thăm hắn bữa trước, có thể chính chúng đã đồn đại và phao vu cho hắn
thuê chúng làm nhục Quang Minh hội. Chí đã quyết, Thạch Đạt Lang nói:
- Tại hạ cám ơn, nhưng k