The Soda Pop
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212713

Bình chọn: 7.00/10/1271 lượt.

cây gậy lúc thường thì cứng nhưng

đụng vào vật gì lại mềm. Tuy không nguy hiểm bằng kiếm gỗ, nhưng chém

trúng có thể gây thương tích trầm trọng.

Sử Đà chăm chú lược trận, thỉnh thoảng ghi điểm vào một cuốn sổ nhỏ đặt trên đùi hay nói vài câu khuyến khích hoặc chỉ dẫn.

- Nhẹ thôi ! Đừng chú mục vào mũi kiếm, giữ tâm cho ngay, tấn công bằng lòng mình chứ không phải chỉ bằng kiếm !

Hai võ sinh hăng say quần thảo, mồ hôi ướt đầm cả lưng áo. Bên trong mặt nạ, bốn mắt quắc lên như đổ lửa. Tiếng hét xung trận, tiếng kiếm tre

đập vào nhau chan chát cả võ sảnh.

Bỗng Sử Đà giơ tay làm hiệu:

- Ngưng !

Rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy người lính tuần dẫn một đứa nhỏ vào, hắn cất cao giọng:

- Tuần vệ ! Đi đâu thế ?

Trông đứa nhỏ hơi quen, mới ngờ ngợ thằng bé đã nhanh nhảu:

- Kính chào đại hiệp, cháu là Giang.

Sử Đà sực nhớ ra, gật gù thấy thằng bé đã học được bài học trên đường Yamoto tháng trước. Hắn hỏi:

- Ngươi vào đây làm gì ?

- Cháu đã xin phép ông này.

Giang vừa nói vừa chỉ người lính.

Sử Đà quay sang tên túc vệ:

- Ngươi dẫn thằng bé này vào đây làm gì ?

- Thưa Sử quản gia, nó muốn xin gặp đại nhân.

- Xin gặp ta ? Ai muốn gặp ta, ngươi cũng dẫn vào hay sao ? Này bé con !

- Dạ.

- Đây không phải là chỗ chơi, đi nơi khác.

- Cháu có đến chơi đâu, cháu mang thư của sư phụ mà.

- Sư phụ ngươi là giang hồ lạc thảo đang tìm thầy học đạo như ngươi nói trước đây phải không ?

Nghe lời khinh miệt, Giang có ý giận. Nó đáp:

- Thì đại hiệp cứ đọc thư khắc biết.

- Ta không đọc.

- Sao vậy ? Đại hiệp không biết chữ à ? Chỉ có không biết chữ mới không đọc được thư.

- Thằng bé này lém miệng quá ! Ta không đọc không phải vì không biết chữ mà vì thấy vô ích.

- Đại hiệp cho là vô ích thì đừng trả lời. Nhưng ít nhất người có lễ độ cũng phải đọc thư người khác gửi cho mình chứ.

- Thời nay bọn lạc thảo nhiều như ruồi, nếu ta phải giữ lễ với tất cả

bọn đó thì thời giờ đâu ta làm việc khác ! Ta không cần đọc thư cũng

thừa biết trong đó nói cái gì, đại khái thầy ngươi ca tụng Trúc Mộ gia

là kiếm sĩ siêu phàm, muốn tiếp kiến để mở rộng tầm mắt hoặc xin tá túc

ít lâu chứ gì ! Có đúng thế không ?

Giang đỏ mặt:

- Cháu không biết.

- Theo tục lệ Ở đây, ai đến Trúc Mộ gia xin việc gì cũng đều được đãi ngộ tử tế.

Ngươi đi theo người lính này xuống nhà ngang, đưa thư cho ông đội

trưởng. Ông sẽ tìm một chỗ cho thầy trò ngươi ở tạm và khi nào đi sẽ

giúp thầy ngươi một số tiền nhỏ làm lộ phí.

Giang lắc đầu. Mặt nó trở nên nghiêm nghị:

- Đại hiệp đừng trông bề ngoài mà xét người. Cháu không phải ăn mày mà sư phụ cháu chắc cũng không xin xỏ gì đại hiệp.

Sử Đà hơi bẽ, hắn nhìn Giang, tuy tức nhưng thấy thằng bé có hào khí cũng nể.

- Vậy sao ? Ngươi muốn gì ?

- Cháu chỉ xin đại hiệp đọc thư. Sư phụ cháu không như những người khác. Mà đại hiệp đọc thư thì có ai cắt cổ đại hiệp đâu !

Sử Đà bật cười. Ừ, thằng bé nói có lý. Qua hàm râu quai nón rậm, tiếng

cười của hắn vang vang làm mọi người trong phòng cũng cười theo. Hắn giơ tay:

- Đưa đây. Ngươi thật là đứa bất trị.

Giang cầm cuốn thư đưa cho Sử Đà. Hắn cởi dây, bật niêm, yên lặng ngồi đọc.

Mặt hắn dần trở nên nghiêm trang. Khi đọc xong, Sử Đà ngẩng lên hỏi Giang:

- Ngươi có mang theo cái gì cùng với thư này không ?

- Ấy quên, có. Còn cái này nữa.

Và Giang lật đật lấy trong tay áo kimono ra một đoạn cuống hoa đưa cho Sử Đà.

Sử Đà ngồi đăm chiêu nhìn lá thư rồi lại nhìn đoạn cuống hoa. Hắn gãi râu không hiểu ý của người viết:

“Tại hạ không biết ai đã cắt nhành mẫu đơn này. Có một cái gì kỳ lạ làm

tại hạ vô cùng ngưỡng phục toát ra từ vết cắt, thúc đẩy tại hạ tìm hiểu

bậc cao nhân nào đã ra tay tinh mật đến thế. Chuyện không có gì, nhưng

nếu các hạ không cho đó là phiền, xin cho biết danh tính của bậc cao

nhân ấy, tại hạ hết lòng đa tạ”.

Thư không đả động gì đến chuyện xin tá túc hoặc muốn vào nhập môn nhà Trúc Mộ hay đòi tỷ kiếm với bất cứ ai trong cốc.

- Hừ, lạ thật !

Sử Đà lại cầm đoạn cuống hoa lên ngắm nghía thật kỹ, vẫn không phân biệt được sự khác nha giữa hai vết cắt.

- Mạnh Đạt ! Hắn gọi. Vào đây xem cái này. Lạ lắm !

Mạnh Đạt vào. Sử Đà đưa cho xem lá thư và cuống hoa, nhưng Mạnh Đạt cũng không phân biệt được.

- Theo trong thư thì vết cắt hai đầu có khác. Tiểu đệ không nhận ra. Thử hỏi Quách Mục xem !

Hai người bèn mang thư và cuống hoa lên văn phòng Quách Mục. Quách Mục

cũng là tay kiếm sĩ tinh thục, nhiều kinh nghiệm bôn tẩu giang hồ, hiện

giúp việc quản trị sổ sách và chi thu trong nhà Trúc Mộ. Sử Đà và Mạnh

Đạt đem thư đến thì Quách Mục cũng vừa định xuống võ sảnh.

Nghe chuyện, xem thư và cuống hoa, Quách Mục tỏ ra băn khoăn chẳng kém gì hai bạn đồng bối. Nhưng hắn nói:

- Hôm qua, đệ có thấy lão nhân gia cắm bông mẫu đơn trắng trong phòng

rồi sai Oa Tử mang một bông hoa y như thế ra quán Mãn Ý. Chắc chỉ có lão nhân gia cắt hoa chứ không ai ! Bấy giờ hình như có Sử huynh ở đó mà !

- Có, đệ có thấy nhưng không rõ có phải lão nhân gia cắt không !

Đột nhiên Sử Đà giật mình, lấy tay đập vào bức thư:

- Á ! Chúng ta có mắt mà như k