lần.
Sinh thời, Khổ Bích là tay kiếm sĩ khôn ngoan, tính tình hào sảng, sao
từ khi ông ta chết đi, lũ con chẳng ra gì. Chúng tưởng cứ mang danh Hoa
Sơn phái là qua được cửa nhà ta sao ?
- Qua nhận xét của vãn bối, Hoa Sơn Điền Chính có dáng cao ngạo, coi
thường mọi người. Thiết tưởng hay cứ để hắn tới, vãn bối sẽ dạy cho hắn
một bài học !
Trúc Mộ Chính không nói gì, ông lặng lẽ nhấp trà, một lúc sau mới lên tiếng:
- Thôi, chẳng nên quan tâm. Lũ thanh niên ỷ vào tiền bạc và danh tiếng
ông cha để lại thường không có tại lại hay kiêu. Ngươi đánh chúng thua,
sẽ sinh ra thù oán, chúng lại tìm cách phao vu nói xấu, dây dưa tới giới quan lại tại kinh thành, phiền lắm !
- Vậy xin lão tiền bối chỉ bảo.
- Có cách này ta thấy tiện hơn cả. Chúng tự coi là con nhà đại gia thì
ta cứ xử với chúng như con nhà đại gia. Ngươi không khéo mồm miệng, cử
ngươi đi lần này sợ không được việc.
Quay nhìn Oa Tử, Trúc Mộ lão tiếp:
- Ta nghĩ đàn bà chắc là khéo léo hơn. Oa Tử, cô nương giúp ta việc này được chăng ?
- Tiền bối đã dạy, tiểu nữ đâu dám từ chối. Đi ngay bây giờ sao ?
- Chẳng vội gì ! Cứ thong thả. Ngày mai ta muốn nhờ cô nương mang giùm
cho một lá thư và một nhành mẫu đơn đến xem họ xử trí ra sao.
Sáng hôm sau, Oa Tử dậy sớm đến quán Mãn Ý. Nàng trùm tấm khăn dài mỏng.
Mặc dầu bấy giờ ở Kyoto, trùm khăn không còn hợp thời trang nữa, nhưng
những thiếu nữ trung lưu tại các thị trấn nhỏ vẫn còn giữ cách ăn mặc
như vậy mỗi khi có việc phải ra ngoài. Nàng đến chuồng ngựa dắt một con. Người mã phu già đương bận chải lông ngựa, ngưng tay hỏi:
- Cô nương đi đâu đấy ?
- Lão nhân gia sai tiểu nữ ra đầu làng có chút việc.
- Lão bộc có cần phải đi theo không ?
- Thôi chả cần. Tiểu nữ đi một mình cũng được.
- Cô nương phải cẩn thận. Con ngựa này hay giở chứng lắm !
Oa Tử cười:
- Không sao ! Tiểu nữ cưỡi ngựa đã quen. Hồi nhỏ, cưỡi voi còn được mà !
Nàng nhờ người mã phu thắng yên rồi vỗ khẽ vào lưng con vật, nhảy thoắt
lên, gọn gàng như một tay kỵ mã lành nghề. Buông cương để ngựa đi bước
một, Oa Tử hít một hơi dài làn không khí trong lành và tươi mát buổi
sáng, tấm khăn mỏng che mặt theo gió bay phơ phất. Những nông dân đi làm đồng sớm, thấy nàng, tránh sang một bên, vui vẻ chào hỏi. Lòng kính mến Trúc Mộ lão như lan cả sang Oa Tử, người thiếu nữ xinh đẹp và nhu hòa
họ biết đang được cốc chủ rất mực trọng đãi. Oa Tử cúi đầu đáp lễ từng
người, miệng cười tươi như hoa nở.
Đến trước quán Mãn Ý, Oa Tử buộc ngựa vào gốc hòe, khoan thai tiến qua cổng. Ả thị tỳ chạy ra đon đả:
- Kìa, cô nương ở Trúc Mộ thất ! Mời cô nương quá bộ vào nhà trong, Cô nương đi đâu sớm thế ?
Rồi không đợi trả lời, ả liến thoắng:
- Em đi lấy điểm tâm. Cô nương có định ở lại dùng bữa trưa không ?
- Không, cám ơn em. Ta có chút việc cần gặp một khách quan trọng trong
quán rồi phải về ngay. Em vào nói với chủ nhân cho ta hỏi câu chuyện.
- Vậy mời cô nương dùng trà, chờ em một lát.
Hai khách trọ, dáng cao lớn, mặc áo chàm vải thô, đang buộc quai dép và
sửa soạn hành tranh ở hiên ngoài, thấy Oa Tử vội ngẩng lên nhìn. Họ ngạc nhiên không ngờ ở chốn sơn dã hẻo lánh lại có người thanh tú đến thế,
đưa mắt nhìn nhau hỏi khẽ:
- Ai đấy nhỉ ?
- Chẳng biết tìm ai ? Hay là tìm chúng ta đấy ?
Người vừa nói câu ấy cho là có duyên lắm, phá lên cười ha hả.
Một lúc sau, chủ quán bước ra, lau tay ướt vào vạt áo. Oa Tử tỏ ý định
muốn gặp Hoa Sơn Điền Chính đến trọ Ở quán từ mấy bữa trước.
- Các vị đó không biết đã dậy chưa, hôm qua thấy uống rượu khuya lắm. Để thiểm quán vào báo.
Trong phòng, bọn Điền Chính cũng vừa dậy, nghe chủ quán trình tự sự, bèn cho mời khách vào. Cửa lùa vừa mở, bọn họ cùng ồ lên một lượt ngạc
nhiên. Ai cũng tưởng khách là vị đại hán tên Sử Đà ở Trúc Mộ thất trở
lại, không ngờ lại là một nữ lang xinh đẹp, tay cầm một phong thư buộc
lụa đỏ và một cành mẫu đơn trắng muốt. Vẻ bối rối hiện trên nét mặt, họ
luống cuống xếp dọn lại chăn gối, sửa áo buộc tóc, miệng không ngớt xin
lỗi:
- Tệ quá ! Tệ quá ! Chủ quán chẳng nói rõ khách là ai nên không kịp chuẩn bị nghênh tiếp, xin giai nhân tha lỗi !
Oa Tử cười thầm trong bụng. Nàng thấy những lời văn hoa ấy vừa sáo vừa
rẻ tiền nhưng cũng áy náy đã làm cho ba ông khách phải bối rối:
- Tiểu nữ thành thật xin lỗi đã làm phiền các vị sớm như thế này, nhưng
Trúc Mộ lão nhân gia có sai tiểu nữ đến trình các vị phong thư này và
một món quà nhỏ. Xin các vị vui lòng để mắt đến cho, tiểu nữ chờ phúc
đáp.
Điền Chính liếc nhìn cuốn thư và bông mẫu đơn để trên kỷ, đưa tay cầm
cởi giải lụa đỏ kéo ra đọc. Những hàng chữ nhỏ viết trên giấy hoa tiên
màu nước trà nhạt mang một vẻ thanh thoát tựa như những cánh bướm trên
thảm cỏ xanh non lúc xuân vừa chớm.
“Thâm tạ quý phái nghĩ tình cố cựu sai người thăm hỏi, nhưng rất tiếc
hiện nay lão phu trong mình không được khỏe nên không thể đích thân thù
tiếp được. Vả lại lão phu bây giờ không còn quan tâm đến thế sự, vậy có
chút quà mọn, một bông hoa trong tệ viên, lão phu cậy tay một bông hoa
mang tới, mong quý bằng hữu thu n