Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212294

Bình chọn: 10.00/10/1229 lượt.

ười có khả năng, ông

thấy không có lý do gì mà không rửa tay treo kiếm.

oo Khi thầy trò Thạch Đạt Lang đến Trúc Lâm cốc, chuyện xảy ra tại đồng

cỏ Hannya đã qua được mười ngày. Trên đường đi, Thạch Đạt Lang có dịp

viếng thăm nhiều thắng tích, trong lòng rất lấy làm khoái hoạt. Hắn cùng tiểu đồ vào trọ trong quán Mãn Ý ngay đầu làng, với dự định nghỉ ngơi

ít bữa, đồng thời tìm cách liên lạc để được yết kiến Trúc Mộ tiên sinh.

Nhân lúc nhàn rỗi lại gặp tiết trời ấm áp, Thạch Đạt Lang mặc áo mỏng

cùng tiểu đồ đi dạo. Thầy trò đi một lúc, Thạch Đạt Lang quan sát cảnh

vật xung quanh, miệng lẩm bẩm:

- Lạ ! Lạ quá !

Hắn nhắc đi nhắc lại nhiều lần chữ “lạ quá” làm Giang chú ý, ngẩng lên nhìn sư phụ:

- Thầy nói cái gì lạ ?

Đối với Giang, làng này chẳng có gì lạ. Nó cũng như trăm nghìn làng khác mà thôi. Có điều thấy thầy nó lẩm bẩm một mình, nó cho rằng thầy nó lại sắp giở chứng. Ấn tượng một người tâm trí không bình thường vẫn chưa

thoát khỏi khối óc ngây thơ của nó.

- Hơn một năm nay ta đã đi nhiều nơi, Settsu, Kawachi, Izumi, Kyoto, Narạ..

nhưng chưa nơi nào ta thấy cảnh vật như ở đây.

- Cảnh vật ở đây thế nào, khác với nơi khác ra sao, thầy ?

- Ở đây nhiều cây hơn.

Giang cười như nắc nẻ:

- Nhiều cây hơn ? Cây thì chỗ nào gần rừng mà chả nhiều !

- Ờ, nhưng cây ở đây khác. Cây vùng này to, lại nhiều cổ thụ. Như vậy có nghĩa là từ lâu không ai đốt rừng, không có giặc giã, dân cũng không

đến nỗi nghèo phải chặt cây mang về làm củi sưởi.

Giang gật đầu, cho là sư phụ nói đúng.

- Đồng lúa xanh tốt, ruộng dâu mơn mởn, vậy là có người chăm sóc. Này !

Con có nghe tiếng xa quay tơ kêu cút kít không ? Hình như nhà nào cũng

có khung cửi thì phải !

Mọi người đều vui tươi, thấy khách lạ ăn mặc lành lặn đi qua không nhìn với đôi mắt ganh tị, vậy là tốt lắm !

- Dạ. Thầy còn thấy điều gì khác nữa không ?

- Có chứ ! Cứ thế mà suy ra thì dân vùng này phần nhiều đều no đủ. Ta

chắc xã trưởng phải là người sáng suốt, khôn khéo; hẳn ông ta có sẵn

dưới tay nhiều binh khí tốt, tráng đinh khỏe mạnh, giỏi chiến đấu ...

- Chắc thế. Nhưng chuyện đó can dự gì đến ta ?

- Hừ ! Thằng này chẳng biết gì !

- Sao thầy bảo đi học kiếm ? Thầy đến đây để ngắm cảnh đấy à ?

- Con còn bé, chưa hiểu, nhưng ta cũng nói để con rõ, sau này biết đâu

con chẳng còn được gần ta nữa. Mang kiếm không phải để bon chen, tìm

miếng đỉnh chung. Kẻ nào chỉ biết ban ngày ăn cho nó, tối ngủ cho yên, ỷ có võ khí hăm dọa người khác, kẻ đó chỉ là phường cường khấu. Muốn theo kiếm đạo, con phải quyết tâm giữ cho lòng trong sạch, nghiêm khắc với

chính mình, quan sát và luôn học hỏi để thăng tiến, đồng thời nắm vững

kỹ thuật khi giao đấu. Cho nên con cần đi nhiều hiểu rộng để biết suy

xét mọi người mọi việc chung quanh, tìm hiểu các căn nguyên của sự việc

trước khi dùng kiếm.

Lưỡi kiếm của con sẽ là lưỡi kiếm để bảo vệ lẽ phải ...

Nói đến đây Thạch Đạt Lang khựng lại. Trong cơn cao hứng, hắn đã đi quá

xa, nói những điều chắc thằng bé không thể hiểu được, nhưng hắn không

hối hận. Trong lúc nói, hắn đã thật lòng giải tỏ cả tâm can, phơi bày

những ước mong, chí hướng của mình.

Giang lắng nghe sư phụ, hỏi nhiều câu ngây ngô, Thạch Đạt Lang vẫn nhẫn

nại giải đáp bằng tất cả tấm lòng thành, chỗ nào không biết thì bảo là

không biết, tuyệt nhiên chẳng hề giấu diếm.

Hết cả ngày hôm ấy, hai thầy trò thơ thẩn rong chơi, vừa đi vừa trò chuyện, đến khi mặt trời xế bóng mới trở lại quán.

Một ả nữ tỳ trạc mười ba, mười bốn tuổi, thấy khách về đon đả chạy ra đón:

- Khách quan vãn cảnh có được đẹp ý không ?

- Cảnh trí làng này thật đẹp, ta rất ưa.

- Tiểu nữ đã sắp sẵn nước nóng, để mời khách quan vào tắm.

Thạch Đạt Lang theo ả nữ tỳ qua hàng hiên đến trước phòng tắm công cộng. Trên ghế dài có vài bộ quần áo gấp sẵn, hắn độ chừng trong phòng có

người, bèn cởi bỏ áo ngoài để lên ghế rồi mở cửa bước vào.

Hơi nước nóng cùng với tiếng cười nói theo cửa mở tỏa ra phà vào mặt.

Thấy khách lạ, ba người đàn ông đang tắm chung trong bồn gỗ vội quay mặt nhìn ra, bỏ dở chuyện đang nói.

Thạch Đạt Lang kín đáo đi đến góc phòng, bước vào bồn tắm. Vóc dáng to

lớn của hắn làm trào cả nước ra sàn gỗ. Những người kia đưa mắt nhìn

nhau, nhưng Thạch Đạt Lang không để ý, dựa lưng vào thành bồn khoan

khoái thở phào nhẹ nhõm và nhắm mắt lại, làm như chỉ chú tâm tận hưởng

lạc thú của làn nước ấm ôm ấp quanh mình.

Sau một lúc yên lặng, tiếng nói chuyện lại rì rầm nổi lên, nhỏ hơn, nhưng cũng đủ để Thạch Đạt Lang nghe rõ:

- Quản gia nhà Trúc Mộ tên là gì nhỉ ?

- Hình như là Sử Đà.

- Trúc Mộ cốc chủ phái hắn đến khước từ không tiếp chúng ta, chắc có điều gì e ngại.

- Biết đâu lão chỉ có hư danh, thực tài thì chưa chắc ...

- Có thể lắm. Nghe Sử Đà nói bây giờ lão quy ẩn, chẳng biết hư thực ra sao !

- Hoa Sơn cho người đến lãnh giáo kiếm thuật mà lão làm như thế thì mười phần chắc bảy là sợ.

- Nhưng phái người đến tặng quà và đưa thiếp thì cũng tế nhị đấy chứ !

Đang lim dim, nghe nói đến Hoa Sơn, Thạch Đạt Lang lắng tai chú ý, mở hé mắt ra nhìn. Khi còn ở


Insane