Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212660

Bình chọn: 9.5.00/10/1266 lượt.

g làm căn bản cho thái độ của mình đối với thiên

nhiên và vạn vật thì thấy dễ dàng hòa đồng với mọi người, tránh được bao nhiêu là hệ lụy.

Từ đó, ông quý trọng bộ kiếm phổ như một bảo vật không gì thay thế được, lúc nào cũng để gần chỗ ngồi. Những lời luận trong sách giúp ông khắc

phục được bao nhiêu khó khăn về tinh thần, những khó khăn trước kia ông

tưởng không bao giờ qua nổi.

Những đồ hình vẽ trong kiếm phổ lại đầy đủ và chính xác đến độ nhiều khi ông không tin công phu ấy đã được thực hiện bởi một cá nhân trong thời

gian một kiếp. Ông nhớ ngày ra đi của sư phụ Tiết Dung Am, không năm nào không thành kính đốt hương tưởng niệm.

Vì bản tính ưa bình dị và khoáng đạt, Trúc Mộ Chính không thích ở trong Đại lâu.

Ông chọn gian nhà cỏ xuềnh xoàng bên rừng trúc để cư ngụ, có suối nước

trong thuận tiện cho ông pha trà hàng ngày và lấy biệt hiệu là Trúc Lâm

cư sĩ. Mặc dầu ưa cuộc sống đạm bạc, nhưng từ khi có Oa Tử đến ở, gian

nhà cỏ của ông cũng đỡ phần cô tịch. Trong tuần trà sớm, tiếng sáo của

nàng thêm đầm ấm, và buổi chiều, dáng nàng đi yểu điệu trong bộ y phục

màu nhạt tha thướt như điểm một nét tươi vui giữa màn sương mù xanh xám

bắt đầu tỏa xuống bao phủ căn thảo thất.

Sau khi cắm xong nhành mẫu đơn độc nhất vào chiếc bình sứ men gạo nếp sản xuất tại Iga, Trúc Mộ Chính quay sang hỏi Oa Tử:

- Sao ? Cô nương thấy được không ?

- Tiền bối quả thấu triệt nghệ thuật cắm hoa. Chắc tiền bối đã theo học kỹ thuật này từ khi còn trẻ ?

Trúc Mộ Chính cười:

- Cô nương lầm rồi ! Lão phu không phải xuất thân từ một gia đình quý

tộc, trong thời niên thiếu lại không có thì giờ học cách cắm hoa hay trà đạo.

- Thế mà trái lại, trông cách xếp đặt, ai bảo tiền bố không biết cắm hoa !

- Thế ư ! Lão phu đã cắm hoa như dùng kiếm vậy mà !

Oa Tử ngạc nhiên:

- Tiền bối nói thế là thế nào ?

- Lưỡi kiếm trong tay phải sinh động, nắm chặt quá tất không sử dụng

uyển chuyển được theo ý muốn, lơi quá nó bay đi mất. Cành hoa cũng thế,

khi ngắt khỏi thân, chớ làm cho hoa chết. Bất cứ ở vị thế nào, hoa cũng

phải sống động, hòa hợp với ngoại cảnh, thể hiện cảm xúc của mình. Cô

nương thấy bông mẫu đơn này có sống động không ?

Oa Tử khẽ gật đầu mỉm cười. Sau mấy tháng cư ngụ tại Trúc Lâm cốc, nàng

đã học được rất nhiều ở Trúc Mộ Chính và nhận thấy vị đại kiếm sĩ này

tuy sống khắc khổ nhưng có một nhân sinh quan rất phóng dật. Ông dạy

nàng làm thơ Đường tuy ông thích thơ hài cú hơn vì loại thơ này nhẹ

nhàng, không gò bó, gần với thiên nhiên. Ông dạy nàng những nghi lễ

phiền toái của trà đạo nhưng trong những buổi hầu trà, nàng hiểu rõ hơn

ai hết, ông không bao giờ câu nệ những nghi lễ ấy.

Cũng vì thế mà Oa Tử thoải mái ở cạnh Trúc Mộ lão, tiếng sáo của nàng tự do hơn, khi tha thiết, khi vui tươi, khi thương nhớ, nàng mặc cho lòng

mình phát hiện qua âm thanh, đôi lúc mê mãi quên cả ngoại cảnh làm Trúc

Mộ lão phải ngạc nhiên. Nàng đem tài khéo ra đan cho Trúc Mộ lão một

chiếc mũ lông cừu như mũ của những người ưa uống trà thường đội làm ông

rất thích thú.

Một già một trẻ ý hợp tâm đầu, nhiều khi Oa Tử quên cả những việc xảy ra bên ngoài thung lũng. Ngoài những lúc để lòng quay về dĩ vãng hoặc bâng khuâng tưởng nhớ mối tình vô vọng, nàng thấy nơi đây quả là thiên

đường, chỗ để nàng dung thân, yên tâm cả về tinh thần lẫn thể chất.

Có tiếng người gọi ở cổng ngoài. Oa Tử vội vàng chạy ra. Sử Đà Chu An

Môn đã đứng đó tươi cười thăm hỏi và nhờ nàng vào trình với Trúc Mộ cư

sĩ xin cho được tiếp kiến. Oa Tử vui vẻ:

- Đại huynh thật ngược đời ! Không thấy sao ?

- Chuyện gì mà ngược đời ?

- Trong nhà này, đại huynh là cánh tay phải của lão nhân gia, ra vào lúc nào mà chẳng được. Còn tiểu nữ chỉ là kẻ hầu thổi sáo, đại huynh nhờ

vậy chẳng hóa ra ngược đời lắm ư ?

Sử Đà mỉm cười gật đầu:

- Cô nương nói phải, nhưng địa vị cô nương trong nhà này rất đặc biệt.

Dù sao cũng cứ xin vào thưa trước với lão chủ cho, nói Sử Đà này muốn

được đến trình về việc gặp gỡ với đại diện Hoa Sơn.

Oa Tử lui gót. Sử Đà một mình đứng chờ bên cổng trúc, rất mãn ý vì đã

tiến dẫn Oa Tử. Con người mới xinh đẹp và khiêm cung làm sao ! Tài ấy,

đức ấy, chắc Trúc Mộ lão gia không thể không hài lòng được.

Oa Tử ra mời Sử Đà vào. Trúc Mộ Chính lên tiếng hỏi ngay, giọng sang sảng:

- Sử Đà đấy ư, sao về sớm thế ?

- Thừa lệnh lão tiền bối, vãn bối đã tới gặp họ, đưa thiếp và quà tặng.

- Thế họ đi cả rồi à ?

- Thưa chưa ! Họ có thư trình lên muốn xin được tham quan võ đường của

ta và mong được lão tiền bối chỉ giáo. Họ hiện ở nhà trọ đầu làng chờ ta phúc đáp.

Trúc Mộ Chính cau mặt:

- Hừ ! Phường vô hạnh ! Ta không muốn tiếp. Thế ngươi có nói rõ cho

chúng biết các con ta đều ở Edo, hiện nay trong cốc không còn ai không ?

- Dạ, vãn bối đã nói rõ.

- Thế mà chúng vẫn đòi đến ! Có phải chúng định ép ta chăng ?

Yên lặng một lúc, Trúc Mộ Chính tiếp:

- Hậu duệ phái Hoa Sơn xem ra toàn đồ vô dụng !

- Quả vậy ! Khi tiếp xúc, vãn bối thấy không có gì xuất sắc.

- Hừ ! Ta có biết Hoa Sơn Khổ Bích và trước đây đã uống rượu với ông một đôi