XtGem Forum catalog
1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324852

Bình chọn: 7.5.00/10/485 lượt.

a. Xảy

rachuyện này, cô nghĩ rằng người mình thấy có lỗi nhất chính là Tiêu Ức Sơn,

trước mắt chỉ hi vọng có thể giải quyết chuyện này một cách thỏa đáng. Cô cười

và nói: “Vì sao chị phải đố kị với em? Chị đâu muốn làm ngôi sao! Chị thấy công

ti mà em kí hợp đồng cũng chẳng ra gì, nghĩ ra cái cách tạo scandal ngu ngốc

này. Đây cơ bản không phải là nâng đỡ em mà là hủy hoại em. Nếu em thông minh

thì nhanh chóng phá hợp đồng với họ đi”.

Văn Tây vẫn già mồm cãi cố: “Công ti nói sẽ sắp xếp

phỏng vấn em...”.

Thuần Khiết cười khẩy: “Phỏng vấn cái gì?”.

Văn Tây há miệng mắc quai.

“Người khác muốn phỏng vấn em hoàn toàn là vì Tiêu Ức

Sơn. Nhưng em biết về Tiêu Ức Sơn bao nhiêu? Em nói chuyện với anh ta chưa? Hai

người là bạn học sao?”. Nói đến đây cô ngừng một lát cho cô ta suy nghĩ, sau đó

mới nói tiếp: “Hai bức thư ấy mới là thứ có giá trị nhất, bởi vì nó đề cập đến

sự riêng tư của người nổi tiếng, đăng tải trên báo lá cải, lượng tiêu thụ tăng

lên mới có thể mang lại lợi ích. Nhưng ngay cả hai bức thư ấy em cũng đưa cho

người khác, em bảo chị phải nói em có gì giỏi giang đây?”. Thuần Khiết lại

ngừng một lát, quan sát vẻ mặt của cô ta rồi nói tiếp: “Ngày mai mang hai bức

thư ấyvề đây. Cho dù đối phương có nói ngon nói ngọt thế nào, nhất định phải

mang thư về”.

Văn Tây không nói gì, một lúc sau mới nói: “Chị nói

nhiều như vậy, thì ra là muốn đòi lại thư của mình”.

Thuần Khiết nhìn vào mắt cô ta và nói: “Không sai.

Nhưng cũng là nghĩ cho em, đừng để người ta lợi dụng”.

Văn Tây bực tức nói: “Em biết rồi”.

Hai người thống nhất với nhau rồi mở cửa đi ra ngoài.

Hứa Lam và con trai đã ăn xong bữa tối, ngồi trên sofa

ngoài phòng khách xem ti vi, thấy họ bước ra, cả hai đều nhìn họ với ánh mắt tò

mò. Đặc biệt là Hứa Lam, bà ta biết rõ hai cô con gái của mình quyết không thể

cùng chung tiếng nói, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng vì có Thuần Khiết

ở đó nên không tiện hỏi, liền đưa cốc trà đã pha rồi nói: “Uống nước đi”.

Thuần Khiết gật đầu cảm ơn, ngồi xuống sofa uống trà.

Hứa Lam lại nhớ ra trong tủ lạnh còn có nửa quả dưa hấu, vội bảo con trai bưng

ra cho cô ăn, lời nói hành động toát lên vẻ nhiệt tình vụng về, xa lạ, cứ như

là bồng nhiên không biết cách đối nhân xử thế vậy.

Thuần Khiết nhìn mà thấy khó chịu thay cho bà ta. Cô

uống nửa cốc trà rồi nói: “Con về phòng đây”.

Nghe thấy câu ấy, Hứa Lam lại khó xử: “Con không ở

nhà, phòng cứ để không. Tháng trước anh họ của Dực Phi tốt nghiệp đại học, đến

công ti giúp việc, tạm thời ở nhờ trong nhà...

Nghe vậy Thuần Khiết không khỏi tức giận nhưng không

để lộ ra mặt.

Anh họ của Dực Phi tên là Hứa Tiểu Thần. Năm mười hai

mười ba tuổi, cứ mồi dịp nghỉ hè là lại coi đây là nhà của mình, muốn làm gì

thì làm. Hồi ấy cô rất ghét hắn. Bây giờ chắc chắn là tốt nghiệp xong không tìm

được việc, bám riết lấy công ti của bố, còn nói cái gì mà giúp việc cho công

ti. Người họ Hứa nhà họ vào công ti giúp việc đã đủ nhiều rồi, bây giờ ngay cả

phòng ngủ của cô cũng chiếm luôn, đúng là không thể chấp nhận được. Phong cách

hành sự của nhà đó khiến người ta không thể nhẫn nhịn được. Thật sự cô muốn lao

vào phòng ném đồ của hắn ra ngoài.

Hứa Lam thấy cô không nói gì, lại nói: “Hôm nay là

cuối tuần, nó cùng bạn bè đi chơi rồi, không ở nhà. Nếu nó về thì bảo nó ở cùng

Dực Phi, con ở phòng của nó, thay gai giường...”.

“Không cần phiền phức đâu!”. Thuần Khiết ngắt lời

bàHứa Lam càng khó xử, gượng cười nói: “Vậy con ngủ ở phòng Tiểu Tây vậy. Tiểu

Tây ngủ cùng dì. Bố con đi công tác rồi, ngày mai mới về..

Văn Tây không vui, vội tiếp lời: “Thế thì hai người

ngủ cùng luôn đi”.

Hứa Lam đã rất khó xử rồi, nghe thấy con gái nói vậy,

chỉ muốn cho nó hai cái bạt tai, nhìn con gái với ánh mắt vô cùng “dữ tợn”. Văn

Tây ý thức được mình đã nói sai, lại nói: “Hay là con và mẹ ngủ cùng nhau, để

chị ấy ngủ phòng của bố mẹ, chẳng phải cũng thế cả sao?”.

Câu này cũng chẳng thông minh hơn là bao, Hứa Lam vẫn

muốn bạt tai cô ta.

Bồng nhiên Thuần Khiết bật cười. Nỗi giận dừ trong

lòng cô lúc này đã biến thành nỗi bi ai. Cô nhận ra căn nhà này đã hoàn toàn

không có vị trí của mình. Cô đã trở thành người ngoài.

Cô đứng dậy, cố gắng giữ nụ cười: “Không cần phiền

phức đâu. Trước khi về con đã đặt khách sạn rồi. Vì muốn nói chút chuyện với

Văn Tây nên đến đây trước”.

Hứa Lam đang vô cùng khó xử, thấy cô nói vậy cũng

thuận theo: “Vậy ngày mai con về ăn cơm nhé. Ở thêm hai ngày, nhân tiện gặp mặt

anh chàng kia. Điều kiện của cậuta rất tốt..

Thuần Khiết thấy bà ta lại nhắc tới chuyện ấy, liền từ

chối với thái độ kiên quyết: “Con có bạn trai rồi”.

“Thế thì có sao đâu, cứ gặp đi, không biết chừng cậu

ta tốt hơn thì sao, phải tung lưới khắp nơi để bắt cá..Có lẽ bà ta nghĩ rằng

câu cuối cùng rất hài hước nên bật cười ha hả.

Đợi bà ta cười xong, Thuần Khiết mới nói: “Cảm ơn dì

Lam đã lo cho con. Nhưng con nghĩ rằng không cần thiết!”. Ngừng một lát, cô

không kìm được nói thêm một câu: “Con nghĩ trên thế giới này có lẽ sẽ không tìm

được người đàn ông