p anh ta, tôi cũng không có cảm tình mấy vì bề ngoài anh
ta quá lạnh lùng. Anh ta đối với tôi cũng không được lịch sự lắm, lại luôn sai
bảo, khiến tôi rất khó chịu.
Tôi
là người phụ nữ có cá tính rất mạnh. Nếu ai cứng với tôi, tôi cũng có thể cứng
lại, thậm chí còn hơn, không để đàn ông xem thường. Có thể vì như vậy, đột
nhiên anh ta nhìn tôi bằng con mắt khác, đặc biệt thích ngồi cạnh tôi, luôn
chăm chăm nhìn tôi không khách khí. Sếp tôi trêu rằng có thể anh ta thích cô
đấy. Nghe nói vậy, mặt tôi bừng đỏ, hơi ghét anh ta nữa. Nhưng rồi cũng có cảm
giác hơi tự hào. Hừ, không biết tôi làm sao nữa. Ngày thứ hai, anh ta khiến tôi
phải tăng cường chủ động ý thức bảo vệ và phản kháng. Có lẽ anh ta thấy tôi rất
thú vị nên một lần cố tình dùng ánh mắt mê hoặc đột ngột hỏi: “Không phải cô
phải lòng tôi đấy chứ?”. Tôi sững người, đờ cả ra, không biết phản ứng ra sao,
thấy mình bị anh ta lợi dụng quá. Anh ta lập tức cười xòa: “Phụ nữ phương Đông
không có khiếu hài hước nhỉ?”. Tôi tức quá bỏ đi nên bị sếp sau đó cạo cho một
trận. Càng ghét lại càng nhung nhớ. Kỳ lạ là tôi càng ghét anh ta lại càng thấy
nhớ anh ta. Phải chăng phụ nữ bị đàn ông tán tỉnh một lần sẽ nhận thấy có người
theo đuổi mình, nhất là phụ nữ đã lấy chồng và mới chỉ từng yêu một lần? Vẫn có
người đeo đuổi hay sao? Tâm trạng đó thật hấp dẫn biết bao.
Tôi
còn gọi điện thoại đường dài cho chồng, kể rằng P thật đáng ghét. Chồng tôi
nói: “Vẫn thấy anh tốt nhất phải không?”. Anh ấy nói như vậy, tôi mới thực sự
có ý thức so sánh hai người. Nói thẳng ra nếu so về trình độ học vấn, diện mạo
bên ngoài, địa vị, tài sản, thành tựu thì chồng tôi hoàn toàn không so nổi.
Nhưng nói về tính cách, chồng thuộc diện thật thà, có ưu điểm và chỗ nhàm chán.
Trong khi P lại rất hài hước hóm hỉnh, hiểu rõ kế tấn công. Ở bên anh ta luôn
có một cảm giác kích thích thật khó nói. Mỗi thời khắc đều như thử thách và chờ
đợi. Anh ta là một người đàn ông rất quyến rũ. Điều này không khỏi nghi ngờ.
Anh ta có thể làm rung động trái tim bằng một câu nói. Đó cũng là công lực tán
tỉnh thâm hậu của anh ta. Không nói nhiều, không làm nhiều, nhưng thoắt một cái
bạn đã biến thành một tù binh không giẫy giụa nổi. Nghĩ tới đây tôi không khỏi
đỏ bừng mặt. Sao lại nghĩ tới đây nhỉ? Người ta chưa từng bày tỏ gì, chỉ có tôi
tự tưởng tượng mà thôi. Rốt cuộc tôi bị làm sao thế này?
Lần
thứ hai đi công tác chỉ có họp với anh ta một lần. Anh ta không ngồi cạnh tôi,
họp xong vội vã bỏ đi như phải kịp chuyến bay. Tôi lại thấy hơi thất vọng. Rốt
cuộc tôi muốn gì nhỉ? Muốn anh ta tiếp tục tán tỉnh mình? Muốn gặp anh ta nhiều
hơn, chờ đợi bị anh ta đùa giỡn để tự thỏa mãn ư? Lần đầu tiên tôi phát hiện
thấy tình cảm của mình thật khó lí giải. Tôi không ngừng nhắc nhở mình là một
phụ nữ đã kết hôn, trong nhà đã có một ông chồng yêu thương và biết nấu ăn cho
mình, rằng từ trước tới giờ tôi vẫn rất ghét loại phụ nữ không biết giữ phận.
Nhưng điều khiến tôi khổ sở nhất thật ra không phải là luôn nghĩ tới anh ta mà
anh ta không hề làm bất cứ điều gì đủ khiến tôi có phản ứng nhạy cảm khác
thường. Tôi đã tự dâm loạn khi chưa hề bị tán tỉnh, đã có những tư tưởng thật
đáng sợ. Tôi về khách sạn rửa mặt, nhìn thấy mình trong gương thật xa lạ biết
bao, đành lập tức quay về nhà ôm lấy chồng để trốn tránh tất cả.
Lần
thứ ba đi công tác gặp lại P là hai tháng sau. Trước khi xuất phát quả nhiên
tôi thấy ngóng đợi lạ lùng. Không phủ nhận rằng tôi muốn gặp anh ta, nghe tiếng
anh ta nói, nhìn nét biểu cảm của anh ta, bị anh ta “dày vò”. Dục vọng khiến
tôi muốn kề cận bên anh ta.
Rút
cuộc anh ta có đặt lời nguyền gì vào tôi không nhỉ? Nhìn thấy anh ta, bị ánh
mắt nhìn như thấu khắp người khiến toàn thân tôi không tự nhiên. Anh ta nhân
thời cơ buông ra một câu: “Lúc nãy cô run vì tôi sao?” và vẫn nụ cười như vậy,
ánh mắt thúc giục, hối hả, quyến rũ tới đáng ghét biết bao. Lúc này sếp không
đi theo cộng thêm trí tưởng tượng điên rồ của tôi khiến tôi thấy bất an. Tôi
không ngừng rên rỉ như niệm kinh: “Mình yêu chồng, mình yêu chồng…” nhưng vừa
quay người lại đã phát hiện thấy anh ta đang đứng sát sau lưng tôi nghe rồi
cười phá lên đầy ác ý và bỏ đi. Ngượng ngùng chết lịm. Tại sao anh ta luôn có
cách khiến tôi không thể tự nhiên nhỉ?
Ngày
thứ hai, sau khi họp xong, anh ta rất nghiêm trang kêu tôi và giám đốc tới
phòng khách sạn của anh ta để bàn bạc thêm. Không thể phủ nhận vẻ cực kỳ chân
thành của anh ta khi làm việc, tôi âm thầm khâm phục anh ta, nhất là khi anh ta
mặc đồ nom rất đẹp, rất gợi cảm. Vừa nghĩ tới đó, mặt tôi lại đỏ bừng.
Anh
ta đã chú ý tới điều đó. Tôi thật ngốc quá. Rút cục anh ta còn muốn dày vò tôi
tới đâu? Hẳn anh ta là một gã lão luyện trong tình trường, chỉ mang mục đích
tình dục. Nhưng tôi đã bị anh ta quay như chong chóng. Sau đó giám đốc còn có
một cuộc họp khác, P giữ tôi ở lại để bàn thêm về một số chi tiết. Tim tôi đã
nhảy nhót.
Khi
chỉ còn lại hai chúng tôi, anh ta rất phong độ hỏi tôi có uống rượu không và đi
bật nhạc.
“Lúc