Ring ring
Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321880

Bình chọn: 8.00/10/188 lượt.

mày nhướng lên. “Vừa ăn cơm xong lập tức uống trà không tốt, không tốt cho cơ thể. Hay là uống nước trắng đi, trà kia ít nhất phải hơn một phút mới được uống. Ngươi làm Hoàng Đế nhìn qua quả có rất nhiều người hầu hạ bên cạnh, thật ra ngườ ithật sự lo lắng cho ngươi cũng chẳng có mấy.”

Hoắc Thiên Trạm nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác, một cảm giác mất mát mãnh liệt đến cực điểm đột nhiên dâng lên.

Vệ Lai không để hắn tránh né, nghiêng người đi về phía hắn đang nhìn.

“Hoắc Thiên Trạm, ta muốn đi thăm núi Đại Xuyên nổi tiếng, trong cuộc đời hữu hạn này ta muốn hiểu thêm về thế giới ta đột nhiên tới. Ngươi là người rất tốt, nhưng chúng ta khác nhau. Ta có thể làm bằng hữu với ngươi, nhưng lại không thể thuyết phục mình yên tâm làm cô gái của ngươi. Ta không muốn lừa dối người, mặc dù có lúc lời nói không nhất định đều là thật, nhưng cho dù là lời nói dối, cũng tuyệt đối không có nửa phần ác ý. Ta không yêu ngươi, cho nên ta thẳng thắn nói cho ngươi biết. Ta phải đi, cũng bỏ qua kế hoạch trốn khỏi cung lúc đầu mà nói thẳng với ngươi. Cho nên, Hoắc Thiên Trạm, đây là lúc chúng ta buông tay lẫn nhau. Ngươi thả ta, cho ta tự do, đồng thời, cũng cho chính ngươi một sự giải thoát.”

“Giải thoát cho ta?” Hoắc Thiên Trạm bất đắc dĩ, “Không có nàng bên cạnh, ta chỉ biết rơi vào bế tắc, giải thoát thế nào đây?”

“Đây chẳng qua là nhất thời!” Vệ Lai đáp kiên định, “Tin ta, cho dù là trống rỗng, cũng chỉ là một thời gian thôi. Chúng ta từ biệt như này, còn tốt hơn để ngươi rối rắm cả đời. Hoắc Thiên Trạm, ngươi đã hứa với ta...”

“Ta biết!” Hắn giương tay, “Ta đồng ý để nàng rời đi, sẽ không rút lời. Nhưng Ánh Nhi, nàng cũng phải đồng ý nói cho ta biết nàng đi đâu, nàng cũng đã đồng ý sẽ không biến mất khỏi sinh mệnh của ta. Ánh Nhi, điều ta muốn không nhiều lắm, chỉ muốn biết nàng có sống tốt hay không, vui vẻ hay không!”

Vệ Lai cười ra tiếng, tiếng cười tỏa ra khắp phòng, cũng làm cho không khí giảm bớt không ít.

“Nói cho ngươi biết thế nào đây? Ngay cả ta cũng không biết mình muốn đi đâu. Thiên hạ lớn như vậy, cuối cùng ta cũng phải tìm nơi ở tốt nhất cho mình. Đợi đến một ngày ta tìm được nơi ta thích, ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết!” Nàng nháy mắt mấy cái, nói tiếp. “Giao dịch kia của ngươi với thái tử Liêu Hán ta kệ đấy, nếu ngươi thấy thích hợp thì nên làm đi! Cô gái không hỏi chính sự, trước là ta vượt quá rồi.”

Hoắc Thiên Trạm sững sờ, “Sao trở nên hiểu biết như vậy?”

“Ha ha...” Vệ Lai cười có chút xấu hổ, “Hoàng Đế bệ hạ anh minh thần võ, loại chuyện như vậy ngươi độc đoán là được rồi, là được rồi!”

Hắn hơi buồn cười, nhìn bộ dạng cô gái trước mặt lại hiện lên cái vẻ mặt cợt nhã, đột nhiên phát hiện mình đã sớm quen Lam Ánh Nhi như vậy. Nàng của ngày trước, dường như thật sự đã theo Tiên Đế rời đi.

“Nàng cứ như vậy cũng rất tốt!” Theo bản năng nói ra lời trong lòng, Vệ Lai tỏ vẻ thắc mắc, hắn lại nói. “Bộ dáng như vậy có thể làm cho cuộc đời bớt đau lòng, cũng làm cho người khác cảm thấy nàng không yếu ớt như vậy!”

“Dừng!” Vệ Lai đập một quyền lên vai hắn, “Lão tử vốn không yếu ớt, lão tử lên được chiến trường vác được đao thương, vốn cũng không phải là cô gái yếu đuối.”

“Ánh Nhi!” Hoắc Thiên Trạm quát nàng. “Đừng có lão tử lão tử, nói vậy sao được! Nàng cứ như thế, về sau ai dám lấy nàng!”

“Dĩ nhiên là có người sẽ dám đấy!” Nàng cười đến rực rỡ, giống như Quý Mạc Trần đang thực sự ở trước mắt, tự tin như thế.

“Có phải là nàng tìm được người trong lòng rồi không?” Hoắc Thiên Trạm bắt được trong mắt nha đầu này có một tia giảo hoạt, “Ánh Nhi nàng có chuyện lừa ta!”

“Nào có!” Bị người bắt được thóp, Vệ Lai sống chết không thừa nhận, “Hây da, ngươi đừng có đoán bậy, tóm lại thái y nói thương thế của ta không cần bôi thuốc nữa rồi, mấy ngày nữa ta đi. Nhưng ngươi xem, ngươi là Hoàng Đế nha! Chúng ta quen biết một thời gian rồi, bây giờ đường ai nấy đi, có phải ngươi nên cho ta ít tiền, cho ta thêm một khoái mã nữa không?”

Hoắc Thiên Trạm gật đầu, “Đó là đương nhiên, cũng không thể để nàng ra ngoài bôn ba vì tiền. Ánh Nhi nếu nàng tìm được nơi ở rồi, ta xây tòa nhà cho nàng có được không? Nàng thích suối nước nóng, vậy nàng tìm nơi có suối, ta xây một tòa nhà giống Ánh Tuyền Cung!”

“Kim Ốc Tàng Kiều sao?” Nàng cười khổ, “Đây là ngươi đổi cách nhốt ta trong thế giới của ngươi! Thái Hoàng Thái Hậu cũng gọi ta là yêu nữ họ Lam, đến lúc đó sợ rằng có người sẽ nói người ngồi trong kim ốc kia là yêu, mà không phải là kiều rồi!”

“Đây là nàng đổi cách không muốn để ta biết hành tung của nàng!” Hoắc Thiên Trạm dường như đã hiểu, nhưng vẫn không cam lòng, “Ánh Nhi, không làm được vợ chồng, chúng ta có thể làm huynh muội, không làm được huynh muội, còn có thể làm bằng hữu. Ta chỉ không hi vọng từ đây cuộc đời của ta hoàn toàn cắt đứt với nàng! Nàng xem ta cũng đã đồng ý buông tay, sao nàng không thể khoan dung một chút?”

“Nhưng ta thật sự không biết đi đâu!” Nàng nói thật. Ngẫm lại, lại nói. “Được rồi! Ta bảo đảm, sau khi dừng chân nhất định sẽ liên lạc với ngươi, nói cho ngươi biết ta ở chỗ nào, t