XtGem Forum catalog
Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326173

Bình chọn: 8.00/10/617 lượt.

Đình, anh ta như một kẻ từ trên trời rơi xuống, không có hề có quá khứ. Một con người như

vậy thật quá nguy hiểm, vì bạn sẽ vĩnh viễn không thể biết được hắn là

ai.

Kỷ Niệm Hi nể tình nở một nụ cười:

- Vậy anh thì đơn giản à?

Con trai của Kỷ Thiệu Quân và đại minh tinh Mạnh Tư Nghiên, bất kể thân

phận anh là gì thì anh chắc chắn không thể là người đơn giản. Thậm chí

anh còn phức tạp hơn cả suy nghĩ của mọi người, mà cô và cái người đàn

ông phức tạp này lại chẳng hề có quan hệ gì hết.

- Không

giống nhau. – Kỷ Thành Minh hơi nhíu mày, sự phức tạp của Kỷ Y Đình sẽ

gây ra tai họa cho rất nhiều người, thậm chí khiến rất nhiều người vô

tội bị liên lụy.

Cô mỉm cười, không muốn tiếp tục đề tài này. Đương nhiên là các anh không giống nhau, trên thế giới này làm gì có ai giống ai.

Ăn cơm xong, cô lười rửa bát đũa, nên tự cho phép bản thân được một ngày

lười biếng. Còn anh, đừng hi vọng anh rửa bát nhé… Kiểu đàn ông như anh

ngoại trừ thất vọng, anh sẽ chẳng thể mang đến cho phụ nữ bất kỳ điều gì đâu.

Cô còn có ý nghĩ xấu xa rằng không biết trên đời liệu có

một cô gái nào đối xử với Kỷ Thành Minh giống như Kỷ Trừng Tâm đối với

Kỷ Y Đình không nữa. Đến lúc đó không biết anh sẽ xử lý ra sao nhỉ? Anh

ta chắc chắn sẽ chẳng cao thượng hơn Kỷ Y Đình đâu, thậm chí có khi còn

tàn nhẫn hơn thế. Đấy, nhìn xem, người ta chỉ biết khoan nhượng với

chính bản thân và luôn hà khắc phán xét người khác, chỉ luôn giải thích

cho những điều xảy ra với mình và kết tội cho những hành vi của người

khác.

Họ cùng đứng trên lan can nhìn cảnh vật phía xa xa. Không

một ánh đèn tỏa ra từ hàng vạn ngôi nhà nên cũng mất đi cảm giác tự hào

từ thành phố luôn đứng sừng sững này, một vài ánh đèn le lói hắt ra từ

một vài khung cửa sổ chỉ đủ để nhìn thấy những bộ quần áo đang được phơi trên ban công.

Cô mỉm cười, đứng tựa vào lan can, cô không thể hiểu nổi cái cảm giác chân thực lúc này nhưng lại cảm thấy thỏa mãn:

- Anh cũng tốt chứ?

Kỷ Thành Minh cũng đứng dựa vào lan can:

- Cũng vẫn như trước đây thôi. – Không hề có bất kỳ điều gì thay đổi, ít nhất trong lòng anh là như thế.

Họ không nói gì thêm, chỉ đứng im lặng, thậm chí ngây ngốc ở đây. Những

cơn gió đêm lành lạnh thổi qua, có lẽ như nhắc nhở với hai con người có

ưu điểm luôn giả vờ ngớ ngẩn này.

Nửa đêm, Kỷ Trừng Tâm tỉnh lại, cô nhìn vào bóng đêm u ám tràn ngập căn phòng xa lạ, theo ánh đèn hắt

vào cô nhìn ra ngoài, thấy một đôi tình nhân đang đứng ngoài lan can.

Cô cứ yên lặng ngắm nhìn, không hiểu sao lại cảm thấy rất ngưỡng mộ.

Có lẽ hai bóng lưng đó dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến hai từ “hạnh phúc” và “ấm áp”.

Kỷ Niệm Hi không cho rằng Kỷ Trừng Tâm là người cố chấp không chịu nghe

lời, cô luôn nhớ về Kỷ Tâm Trừng với nụ cười trẻ trung rạng rỡ thanh

thoát. Liệu có phải tình yêu sẽ khiến cho người con gái để tâm đến tuổi

tác, vì đã từng trải qua nên nhân sinh quan của họ cũng trở nên tang

thương hơn. Cô bỗng nhiên cảm thấy phiền hà. Cô không muốn nghe Kỷ Trừng Tâm nhắc lại những câu như “Chị chẳng biết gì hết” , “Chị chưa từng yêu ai đến thế cả” , “Chị không phải là em nên không biết được em yêu anh

ấy đến mức nào đâu.” . Kỷ Niệm Hi nghe xong, chỉ còn biết đè nén sự buồn phiền trong lòng, thầm nghĩ, chỉ vì cô ấy luôn cho rằng họ khác nhau,

nhưng đối với đàn ông cô ấy chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ, thậm chí là một người phụ nữ mà họ không yêu.

Chỉ có quá trình là

không giống nhau, còn kết quả đều như nhau, chỉ đơn giản là yêu hoặc

không yêu, liệu có ai không như vậy đâu?

Giống như những giấc mộng khác nhau, nhưng kết quả đơn giản chỉ là tỉnh mộng mà thôi.

Nếu Kỷ Trừng Tâm chỉ có như thế này, Kỷ Niệm Hi cũng chẳng biết làm gì

khác, đối với một người thất tình hoặc không được đáp lại tình yêu,

người ta thường có thói quen thông cảm cho họ, vì mọi hành động sau đó

của họ đều có thể lí giải. Chính vì vậy Kỷ Niệm Hi rất cố gắng phối hợp

với cô, thế nhưng Kỷ Tâm Trừng lại nhiều lần vì thấy Kỷ Niệm Hi làm việc ở Thượng Tinh nên nhất định đòi cô đưa cô ấy đi làm cùng để đến gặp Kỷ Y Đình, khiến Kỷ Niệm Hi không thể chịu nổi.

Trong khi đó, Kỷ Thành Minh không biết chạy đâu mất tăm mất tích.

Kỷ Niệm Hi cố nói để thoát được khỏi Kỷ Tâm Trừng, tuy nhiên giọng điệu vẫn rất hòa hoãn:

- Em không thể cứ thế mà đến gặp sếp của chị được, anh ta không tiếp khách

đâu, em có đi cũng không được gặp đâu. Hơn nữa công việc của anh ta rất

bận rộn, luôn không có mặt tại công ty, em đi cũng chẳng để làm gì.

- Vậy chị cứ thử dẫn em đến đấy xem có gặp được anh ấy không, anh ấy nhất định sẽ chịu gặp em mà.

Kỷ Niệm Hi chỉ còn biết quay đi, không muốn tiếp tục nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Kỷ Tâm Trừng. Bảo sao người ta luôn nói rất khó để từ chối người khác hay nói ra những lời tàn nhẫn, đúng là một thử nghiệm tâm lí mà.

- Em không phải nhân viên trong công ty chị, em không vào được cửa đâu. – Đây là sự thật nhé.

- Chị có thể dẫn em vào, vậy là em có thể vào…

- Bảo vệ thấy người lạ mặt nhất định không cho vào.

Kỷ Trừng Tâm vẫn chưa bỏ ý đị