XtGem Forum catalog
Âm Láy Ma Quỷ

Âm Láy Ma Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211970

Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.

ỗ về an ủi.

Nhưng thực tế không như người quản lý mong đợi. Cửu Thiều hoàn toàn dửng

dưng, không hề có ý định an ủi Lý Trân. Chờ khi Lý Trân nín khóc, anh

mới nói với cô câu gì đó. Hai người đứng trò chuyện một lát thì người

trước kẻ sau rời khỏi phòng quản lý.

Lý Trân không buồn nhìn họ, lẳng lặng lên lầu với đôi mắt sưng đỏ.

Thanh Hoành đứng lên, hết sức ngạc nhiên, hỏi:

- Tình hình thế nào?

Cửu Thiều đeo ba lô lên vai, giành lấy ba lô của cô, trả lời ngắn gọn:

- Đi thôi, lát nữa anh kể em nghe cụ thể.

Họ rời khỏi khu ký túc xá của Lý Trân nhưng không về khách sạn ngay mà đi

vào một ngõ nhỏ tối thui. Cửu Thiều bước đi thoăn thoắt, không nhìn

ngang ngó dọc, một lát đã tới bãi đậu xe. Anh rút bao thuốc lá, nói vài

câu với người gác cửa, người đó nhanh chóng đưa họ vào trong, tới thẳng

chỗ một chiếc xe Buick đời cũ đang đỗ. Cửu Thiều mở ba lô, rút ra một

xấp tiền mặt, không buồn đếm lại, đưa thẳng cho người kia. Anh ta nhận

tiền, đếm đi đếm lại vài lần, rút chìa khóa xe trong túi áo quẳng cho

Cửu Thiều, rồi quay người bỏ đi.

Cửu Thiều mở cốp xe, xếp ba lô vào đó, rồi mở cửa ghế phụ và nói:

- Đi thôi.

Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào xe.

Lúc trước anh có nói cần làm hai việc, gặp Lý Trân và mua xe ở chợ đen.

Bây giờ thì cả hai việc đều đã hoàn thành, có điều, cô không cảm thấy

việc này là cần thiết.

Cửu Thiều cắm chìa vào ổ khóa, khởi động

xe, đồng hồ kilômét hiển thị tình trạng của chiếc xe còn khá mới, số

kilomét không nhiều. Anh móc túi áo lấy ra vài thứ giấy tờ, chọn một

thứ, rồi chìa tay về phía cô:

- Đưa thẻ phòng khách sạn cho anh.

Cô đưa thẻ cho anh, anh đặt chồng lên giấy tờ kia và bẻ gập cả hai thứ rồi ném vào thùng rác đặt bên ngoài.

Thanh Hoành kinh ngạc thốt lên:

- Chúng ta vẫn chưa trả phòng.

Anh mỉm cười với cô:

- Không cần trả phòng.

Anh nhấn ga, lái xe rời khỏi bãi đậu xe, hòa vào làn đường chính, họ nhanh

chóng về đến gần khách sạn. Anh đỗ xe ở bên kia đường, trông sang đại

sảnh khách sạn.

- Em nhìn bên trong mà xem.

Thanh Hoành nhìn qua cửa kính màu nâu, nhìn mãi mà không phát hiện ra điều gì.

- Bên trong làm sao?

Anh với tay ra ghế sau mở ba lô và lôi ra một chiếc ống nhòm với độ phóng đại lớn, chỉnh tiêu cự rồi đưa cho cô:

- Em hãy quan sát mấy người ngồi trong đại sảnh.

Nghe anh nói vậy cô mới để ý đến mấy người trông rất giống khách du lịch

đang ngồi đọc báo trong đại sảnh khách sạn. Nhưng rất lâu sau không thấy họ lật sang trang khác.

- Bọn họ đều đeo tai nghe bluetooth, có phải họ đuổi theo chúng ta không?

Thực ra cô cũng là người của đơn vị đó, nếu là trước đây, cô và bọn họ có thể coi là “người mình cả”. Cửu Thiều thản nhiên đáp:

- Nhẩm tính thời gian thì đúng là họ rồi. Trong số họ có một người anh

từng gặp một lần trong đợt huấn luyện trước đây, anh ấy là một cảnh sát

phòng chống bạo động.

Thanh Hoành định bỏ ống nhòm xuống thì chợt thấy một người đàn ông mặc áo khoác màu xám bước vào. Cô ngạc nhiên, nói:

- Đội trưởng đã đến.

Cửu Thiều “hừm” một tiếng, khởi động xe.

- Bây giờ em biết vì sao anh phải mua xe chợ đen rồi chứ? Bến xe khách và ga tàu quanh đây đều đã bị theo dõi, nếu chúng ta đi tàu hoặc bắt xe

khách thì chẳng khác nào chui đầu vào rọ.

Anh lái xe chạy vòng vòng một đoạn đường quốc lộ, tìm một trạm xăng nhỏ, đổ đầy bình, sau đó mới rẽ sang đường cao tốc.

- Hình Mẫn đuổi theo đến thành phố Tân thì phát hiện anh không ở đó, mới

đoán anh đã chuyển hướng đi thị trấn Vân Lạc, nên đã đuổi theo đến đây.

Ông ấy tính toán thời gian rất chuẩn xác, vừa khớp với tính toán của

anh.

Thanh Hoành kinh ngạc:

- Anh biết rõ điều đó? Vậy mà

hôm qua vẫn đưa em đi chơi khắp nơi? Vì sao không tranh thủ thời gian xử lý dứt điểm mọi việc trong ngày hôm qua?

Cửu Thiều cười, đáp:

- Ám Hoa chưa chịu xuất hiện nên anh đành tìm cho mình đối thủ khác để giết thời gian.

Chạy xe trên đường cao tốc thật nhàn nhã, tay lái của Cửu Thiều tương đối “lụa” nên chỉ một lúc sau anh đã bỏ xa những xe khác.

Thanh Hoành xem xét phương hướng và thấy rằng anh đang đi về thành phố Nam, Tô Quỳ sống ở thành phố đó.

Chạy xe được khoảng hai tiếng thì đến giờ trưa, anh cho xe dừng tại trạm

nghỉ gần đó. Ở trạm nghỉ chỉ có cơm canh đạm bạc. Thật tệ là cơm hộp hôm nay lại có món rau cần và ớt xanh mà anh không ăn được. Anh vừa nhìn

thấy đã sa sầm nét mặt. Thanh Hoành đành nhặt rau cần và ớt xanh ra cho

anh.

- Tội phạm truy nã mà còn kén ăn vậy sao?

Cửu Thiều

nắm chặt tay cô, cô vùng vẫy thế nào cũng không thể rút tay về. Họ vừa

ăn cơm vừa nắm tay nhau thật chặt, hệt như một đôi uyên ương đang độ yêu đương nồng thắm.

Xong bữa, họ tiếp tục lên đường, Thanh Hoành giành lấy chìa khóa xe:

- Để em lái, anh tranh thủ ngủ một lát đi. Đến trạm dừng tiếp theo chúng ta sẽ đổi lái.

Cửu Thiều không phản đối, anh nhìn đồng hồ báo tốc độ, bảo:

- Không ngờ em chạy xe hăng thế.

Cô cười, nói:

- Bạn gái của anh có nhiều ưu điểm lắm, anh nên biết quý trọng. - Cô nhìn phía trước, hỏi: - Anh đã nói gì với Lý Trân mà khiến cô ấy xúc độ