giật giật, rên hừ hừ một chút.
"Chảy máu sao!? Cũng phải thôi!!"
Bồ Đào cắn môi vuốt ve mái tóc bồng bềnh trắng như tuyết rơi hỗn loạn trên giường của Thượng Quan Khâm, sư phụ trông thật tiều tụy.
Trang phục phủ lấp che kín vết thương trên người, Bồ Đào chậm rãi đứng lên đi lấy cháo, Thượng Quan Khâm vẫn tựa ở đầu giường bất động.
"A......"
Bồ Đào múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng Thượng Quan Khâm, nhưng Thượng Quan Khâm cũng không hả miệng ra ăn.
"Không muốn ăn sao?"
Bồ Đào bỏ muỗng cháo xuống, bộ dáng bất động của Thượng Quan Khâm trông thật đáng thương, không hề giống tối hôm qua chút nào......
Quả nhiên Thượng Quan Khâm không buồn ăn gì cả!
Cầm lấy y phục, trợn tròn mắt, không nói năng gì, cũng không nhìn tới Bồ Đào.
Việc này Bồ Đào thật không quen, trong trí nhớ của nàng, Thượng Quan Khâm cho đến bây giờ đều là chỗ dựa dẫm của nàng, hắn luôn luôn mỉm cười, luôn là người vô cùng lợi hại. Bộ dáng này của hắn là Bồ Đào lần đầu tiên nhìn thấy, thật sự yếu ớt đến mức khiến người ta đau lòng.
"Đêm qua ngươi tái phát bệnh cũ."
Bồ Đào buông chén cháo xuống nói.
Thượng Quan Khâm chấn động mạnh, rốt cuộc mở miệng hỏi "Ta đã tổn thương ngươi phải không?"
"Không có......"
Bồ Đào đột nhiên bày ra một động tác thật khoa trương, hai tay ôm mặt, ngượng ngùng e lệ, dùng thanh âm nhão nhẹt nũng nịu "Ai da......Thật đáng ghét mà...... Chúng ta...... Chúng ta......đêm qua hợp thể...... Sư phụ thật chủ động nha......"
"Khụ khụ......"
Thượng Quan Khâm bị hành động của Bồ Đào làm nổi da gà, khó chịu đứng dậy, nhíu mày nói "Ta rửa mặt trước rồi sẽ ăn cháo. Ừm...... Ta muốn......"
"Tắm rửa hả? Bồn tắm ở phòng kế bên......"
Thượng Quan Khâm qua phòng kế bên, chỉ chốc lát đã nghe tiếng khoát nước bì bõm truyền đến.
Bàn tay che mặt của Bồ Đào chậm rãi buông xuống, lén vuốt lên vết thương bị cắn trên vai và trên ngực, đau đến nhăn răng nhếch miệng.
"Ai...... Ngươi chờ đó cho ta! Đợi thương thế ngươi bình phục, ta sẽ cắn lại cho mà biết!"
Kể từ hôm đó Bồ Đào không cắt móng tay nữa.
Trong nháy mắt ngày khởi hành cuộc hành trình đã gần kề, Bồ Đào cũng chuẩn bị để tham gia, Thượng Quan Khâm đả thông kinh mạch khôi phục lại công lực cho Bồ Đào, Bồ Đào cao hứng không nhịn nổi, rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra, kiếm quang loang loáng như mưa rơi. Thượng Quan Khâm vừa ôm dỗ dành Mặc Tuyết ngủ vừa chỉ điểm cho Bồ Đào "Không đúng, biên độ quá lớn......"
"Ai, đã bao lâu rồi ngươi không luyện võ?"
"Không lâu lắm!"
Bồ Đào ngừng lại, trầm mặt nói "Từ ngày rời xa ngươi, đã hơn một năm rồi không có luyện lại, tuy chiêu thức vẫn còn nhớ kỹ, nhưng mà cảm giác sử kiếm...... thật đúng là đã quên mất."
Thượng Quan Khâm ôm Mặc Tuyết, cân nhắc một lúc rồi nói "Vậy chúng ta luyện lại?"
"Tốt!"
Bồ Đào cầm kiếm đứng đó.
Thượng Quan Khâm đặt Mặc Tuyết vào chiếc nôi trong phòng.
Rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra, vẽ kiếm thành một vòng tròn, nói "Ở đây chật hẹp, chúng ta qua sân bên kia đi."
Đến một đình viện trống trải, Bồ Đào đột nhiên nhớ tới những người trong Thượng Quan gia.
"Lưu Thủy, Thượng Quan đại thúc......"
"Bọn họ còn sống, ta không có xuống tay hạ độc thủ......đối với bọn họ......"
Thượng Quan Khâm thản nhiên nói.
"Gia chủ cũng còn sống?"
"...... Có lẽ vậy."
Thượng Quan Khâm đứng một bên, đột nhiên nói "Bồ Đào, thu kiếm lại, lấy Thiên Hoa Loạn Vũ của ngươi ra đi."
"Sư phụ......"
Bồ Đào giật mình, nhưng nàng cũng muốn biết hai loại võ công này hơn kém nhau như thế nào.
Cơ hoàng chuyển động, Thiên Hoa Loạn Vũ bung ra.
Thanh trường thương này, là khắc tinh thanh nhuyễn kiếm của hắn, không biết có thật không......
Thượng Quan Khâm vung lên một chiêu kiếm tấn công tới, kiếm quang loang loáng như trăm hoa nở rộ.
Bồ Đào ngơ ngẩn.
Kiếm đâm đến trước mặt Bồ Đào rồi ngừng lại.
"Sao không tiếp chiêu?"
Bồ Đào ấp úng nói "Cái này...... tiếp làm sao?......"
"Ta không biết......"
Thượng Quan Khâm thu kiếm, mỉm cười.
Tiếp làm sao?
Một chiêu vừa rồi của Thượng Quan Khâm căn bản không có chiêu thức, nói một cách khác, hắn xuất chiêu như một tiểu hài tử ba tuổi vung vẩy kiếm chơi đùa, hoàn toàn không có sát ý và mục đích, nên......không hề có sơ hở!!
"Đây......đây là Tuyết Nguyệt Phiêu Linh sao?"
"Rất thú vị có phải không?"
Thượng Quan Khâm nhìn thoáng qua Thiên Hoa Loạn Vũ trong tay Bồ Đào, nhẹ nhàng nói "Ngươi đã nhìn ra chưa? Thủy Nguyệt Phiêu Linh của ngươi chỉ có ba chiêu, nhìn bình thường, thản nhiên, không có gì kỳ diệu nhưng lại có thể nhìn ra trăm ngàn biến hóa sơ hở của chiêu thức đối phương."
"Cũng thế, Tuyết Nguyệt Phiêu Linh chỉ có ba chiêu, lại cố tình bình thường, đơn giản hơn, nhưng Thủy Nguyệt Phiêu Linh của ngươi vẫn nhìn không ra sơ hở. Ba chiêu này tự nhiên sẽ sinh ra vô số chiêu tiếp theo, thiên biến vạn hóa triền miên không ngớt, ngươi cũng sẽ nhìn không ra sơ hở nữa."
Bồ Đào thu hồi thương, có chút run rẩy. "Đây là Tuyết Nguyệt Phiêu Linh?"
"Nếu ngươi luyện tâm pháp bí mật của Thủy Nguyệt Phiêu Linh, có lẽ sẽ có thể phá Tuyết Nguyệt Phiêu