ông cũng cầm quạt lông phe phẩy, khoác áo choàng lông bạch điêu, nhưng cũng không dày như các loại áo choàng trong kinh thành, bởi vì Mặc Trúc thành nằm ở phía tây, mùa đông cũng không lạnh mấy.
Nhưng nhìn khóe mắt và đôi môi hồng tự nhiên kia mới thấy, Tiểu Uyển thực cực kỳ giống cha.
Tối đó Tiểu Uyển cũng lén nói cho Hồ Ly Tuyết biết, thực ra phụ thân nàng là một người cực kỳ khiết phích, bộ trang phục màu trắng của phụ thân mà dính một chút xíu bùn cũng không được.
Ca ca Tiểu Uyển là một công tử rất tuấn tú quý phái, đôi mắt hạnh trong veo như nước giống hệt nương Tiểu Uyển, có chút nữ tính, lại cố tình mặc bạch y giống cha Tiểu Uyển, trông như xử nữ.
Quan trọng là cha mẹ của Tiểu Uyển nhìn có chút quá trẻ so với tuổi tác thật sự.
Cả nhà ba người đều nhìn chằm chằm đánh giá Hồ Ly Tuyết, thật sự là một chuyện rất thống khổ mà.
Hồ Ly Tuyết nhìn Tiểu Uyển cầu cứu, nhưng Tiểu Uyển chỉ lo cúi đầu tự bảo vệ mình trước.
Rốt cuộc nương Tiểu Uyển là người đã mở miệng trước.
“Đôi mắt và mái tóc của ngươi…”
“Hắn là hồ ly tinh.”
Tiểu Uyển nhanh nhẩu giành mở miệng giải thích trước Hồ Ly Tuyết.
Cả nhà lại kinh ngạc đánh giá Hồ Ly Tuyết lại một lần nữa.
“Chuyện tình nhân là thế nào?” Cha Tiểu Uyển thản nhiên hỏi.
“Ặc…”
Tiểu Uyển không biết trả lời làm sao.
Nhìn về phía Hồ Ly Tuyết, Hồ Ly Tuyết trong lòng thầm thở dài một tiếng, nói. “Ta và Tiểu Uyển tình đầu ý hợp, quyết định thề nguyền kết tóc trăm năm.”
Không ngờ ngay sau đó, nương Tiểu Uyển lại lập tức nhào lại, ôm chầm lấy khuê nữ nói. “Hài tử giỏi quá! Sớm như vậy đã bắt được một đại mỹ nhân làm tướng công, rất có tiền đồ!”
Ca ca Mặc Lâm cũng ho khan một tiếng rồi nói “Muội muội ta tuy rằng có vẻ lôi thôi, nhưng con người cũng không tệ.”
Cuối cùng phụ thân Tiểu Uyển lên tiếng kết luận lại “Nha đầu bảo bối nhà ta còn nhỏ, tuy rằng chuyện hồ ly tinh này không phải ta lần đầu tiên nghe nói, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy.” Dứt lời nhìn nhìn đôi đồng tử màu lam của Hồ Ly Tuyết, còn có mái tóc trắng mà người thường không thể có được, nói “Nhưng nha đầu bảo bối nhà ta dù sao cũng do nương nàng dạy dỗ, sau này ngươi cần phải quản lý chặt chẽ, bằng không, ngươi cũng không phải muốn hoa đào nở đầy sân đó chứ.”
“Đừng nói bậy.” Nương Tiểu Uyển giận.
Cha Tiểu Uyển cười khẽ.
Ca ca Tiểu Uyển nhìn bên này một chút rồi lại nhìn bên kia một chút, cuối cùng nói với Tiểu Uyển “Muội muội, ta thấy hắn là người thật thà, ngươi đừng khi dễ hắn nha…”
…
Bởi vì cha mẹ Tiểu Uyển không biết hồ ly tinh thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, nên bày biện một bữa tiệc vô cùng long trọng, dọn hết các món ngon nhất lên, Hồ Ly Tuyết đó giờ cũng chỉ ăn món canh cá trắng hắn sở trường nhất mà thôi.
Buổi tối, không cần ai an bài, Hồ Ly Tuyết liền tót vào trong phòng của Tiểu Uyển.
Bốn chân chỏng vó nằm trên giường, sờ sờ cái bụng tròn vo, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu thật đúng là hai vị mỹ nhân rất biết cách chăm sóc người.”
Tiểu Uyển giận dữ nói “Đừng kêu bậy!”
“Hung dữ như vậy để làm chi nha, ngay cả đại cữu tử cũng đã nói, ngươi không được khi dễ ta!”
“Ngươi!”
“Tiểu Uyển.”
Nương Tiểu Uyển gõ cửa bên ngoài “Ngươi ra đây một lát!”
“Đến liền!”
Tiểu Uyển chụp bộ trang phục màu trắng của Hồ Ly Tuyết lau qua mái tóc ướt đẫm vừa mới gội xong xủa mình, sau đó sửa sang sơ lại áo xống rồi đi ra ngoài.
Hồ Ly Tuyết sờ sờ bộ xiêm y nhăn nheo ướt nhẹp, không khỏi đau lòng.
Tiểu Uyển vừa ra khỏi cửa đã gặp nương.
Nương Tiểu Uyển xõa tóc, không mặc bộ xiêm y hoa lệ phiền phức thường ngày, chỉ mặc có một bộ y phục ở nhà rộng rãi, đơn giản.
“Đây là cái gì…”
“Nha đầu chết tiệt kia, đi theo ta.”
Thế là Tiểu Uyển bị nương Tiểu Uyển mang đi.
Hồ Ly Tuyết vuốt bụng, tâm tình sảng khoái ngọt ngào tiến vào mộng đẹp, vừa đang mơ thấy một bàn yến tiệc linh đình thì bị người lay tỉnh lại.
Đôi mắt màu lam tinh tế mở ra, đã thấy một người trong bộ bạch y phiêu miểu xuất trần, chính là cha Tiểu Uyển.
…
“Nương, đây là thương mà.”
“Nương biết đây là thương.”
Nương Tiểu Uyển đấm đấm thắt lưng “Đây là võ lâm chí bảo, Thiên Hoa Loạn Vũ của nương.”
“Á?” Tiểu Uyển thở dài sờ lên cây thương đẹp đẽ, kích động nói “Cho ta hả!?”
“Còn lâu mới cho ngươi!”
Nương Tiểu Uyển đem một cây thương bằng gỗ dựng phía sau đưa cho Tiểu Uyển, Tiểu Uyển tiếp lấy, ngắm ngắm Thiên Hoa Loạn Vũ trong tay nương, buồn bực.
“Nha đầu, nếu ngươi muốn Thiên Hoa Loạn Vũ, sẽ có người khác tặng cho ngươi.”
“Ai?”
“Hahaha…” Nương Tiểu Uyển cười cười thần bí “Ngươi sẽ nhận được. Trước hết ngươi hãy nói cho ta nghe một chút đi, ngươi và hồ ly tinh này đã xảy ra chuyện gì?”
“Đây là chuyện riêng của nữ nhi nha.”
“Ui! Chuyện riêng của ngươi không thể nói?” Nương Tiểu Uyển sờ sờ cằm “Vậy để ta đi kể cho con rể nghe, Tiểu Uyển của chúng ta năm tuổi mà còn đái dầm.”
“Ngươi! Ngươi dám nói! Ta sẽ ra hậu viện bắt sâu lông!”
“Nha đầu chết tiệt kia! Ngươi làm phản hả!” Nương Tiểu Uyển một thương quét ngang đến cổ Tiểu Uyển, Tiểu Uyển ôm cổ kêu lên ngao ngao.
“Cha nói!”
“Nói cái gì!?”
“Ặc…” Tiểu
