XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326305

Bình chọn: 8.00/10/630 lượt.

n bị bỏ mặc, bị quên lãng.

Ta đã quen ở một mình, nhưng lại rất sợ phải ở một mình.

Ta không thích độc lai độc vãng, cũng không thích sống một mình.

Không phải ta không hợp với đàn sáo, mà là đàn sáo nó không hợp ta.”



Lúc Tiểu Uyển bước đi trên tuyết, nàng bỗng nhiên nhớ tới những lời này trong cuốn nhật ký của mẫu thân viết trước đây.

Những gì mẫu thân viết trong cuốn nhật ký, lúc ấy Tiểu Uyển cũng không hoàn toàn hiểu hết.

Nhưng loại cảm giác bi thương mãnh liệt và áp lực đó đã khắc sâu vào tận tâm khảm của Tiểu Uyển.

Hiện tại nàng phát hiện mình tựa hồ đã hiểu được một chút.

Nàng có thể cảm giác được mẫu thân là một nữ nhân thực dễ dàng bị thương tổn.

Có lẽ cuốn nhật kí đó ghi lại một thời tuổi trẻ không được hạnh phúc của mẫu thân.

Nhưng trong ấn tượng của Tiểu Uyển, mẫu thân luôn được phụ thân ôm vào lòng, hễ trời lạnh là phụ thân sẽ khoác thêm áo cho mẫu thân.

Mẫu thân còn có bằng hữu rất tốt, đều là những thúc thúc cực kỳ anh tuấn.

Còn có hai vị nghĩa phụ tìm mọi cách vụng trộm ôm hôn mẫu thân sau lưng phụ thân.

Nhưng cuốn nhật kí kia đã bị phụ thân giấu cẩn thận, không bao giờ cho Tiểu Uyển xem nữa, chỉ nói mẫu thân đến từ một nơi rất xa rất tàn nhẫn, hiện giờ mẫu thân chỉ thuộc về nơi này. Thuộc về phụ thân, thuộc về ca ca, thuộc về Tiểu Uyển.

Có lẽ những gì mẫu thân viết chỉ là khát vọng, mong ước của cả đời nàng mà thôi.

Tại cái nơi rất xa rất tàn nhẫn kia, khát vọng của mẫu thân thật sự rất khó thực hiện sao?

Tiểu Uyển bỗng nhiên nghĩ tới chính bản thân mình.

Bước chân nàng dẫm nát lớp tuyết trên đất, để lại những vết nông cạn khác nhau trên tuyết.

Tiểu Uyển bỗng nhiên ý thức được, đó cũng là những gì mình theo đuổi cả đời này.

Mẫu thân nói đúng.

Tiểu Uyển cảm thấy mình quả thực không có bằng hữu, bởi vì những đồng môn ở Quốc sư viện này của nàng đều cho rằng nàng vào đây được là bằng cửa sau, bằng mối quan hệ.

Nhưng nàng có một phụ thân và mẫu thân vô cùng yêu thương nàng, còn có ca ca nàng nữa.

Hơn nữa nàng được học pháp thuật nàng thích nhất, tương lai làm quốc sư nàng thích nhất.

Nàng so với mẫu thân hồi còn trẻ, đã có hai điểm tốt hơn rồi.

Cho nên Tiểu Uyển không khỏi mừng thầm, hiện giờ nàng mười ba tuổi, vậy mục tiêu cả đời còn lại chỉ là, tìm một bằng hữu tri tâm, một tình nhân, và sinh ra một tiểu oa nhi thuộc về riêng nàng.

--------------------------------

Tiểu Uyển bị An Liên dè bĩu về khả năng pháp thuật của mình, nàng vô cùng bực tức, buồn bã. Thế là Hồ Ly Tuyết ôm lấy nàng an ủi.

“Cũng khó trách, đến đây đã lâu như vậy, lão tử cũng chưa hề thấy ngươi luyện tập qua pháp thuật.”

“Ở nhà ta ham chơi…Lúc ca ca đọc sách…ta ra hậu viện bắt sâu lông dọa nương ta…”

“Sau đó thì sao?”

“Nương ta sợ tới mức khóc nhè, phụ thân liền phụng phịu nói ta không ngoan, nhưng sau lưng nương, phụ thân lại giữ chặt lấy ta, nói ta làm rất đúng.”

“Ặc… Cha ngươi cũng là một nhân vật rất có cá tính nha.”

“Tuyết…”

“Gì?”

“Cha ta cũng hay ôm ta như vầy nè…”

Hồ Ly Tuyết nghe vậy sắc mặt trầm xuống, nhanh chóng buông nàng ra.

--------------------------------

Lễ Cửu Trùng, Tiểu Uyển dẫn Hồ Ly Tuyết về thăm nhà.

Phụ thân và mẫu thân Tiểu Uyển đã sớm mang theo ca ca chờ đón nàng tại cửa thành của Mặc Trúc thành.

Tiểu Uyển vừa xuống xe đã được mẫu thân nhào lại ôm chầm lấy.

Dùng sức vừa ôm vừa hôn nàng ngấu nghiến.

“Bảo bảo của ta…”

Nương Tiểu Uyển kích động muốn khóc.

“Sư phụ ngươi nói ngươi bận tu hành, nên một năm qua cũng không thể về nhà, làm nương ngươi nhớ mong không chịu nổi.” Cha Tiểu Uyển nói.

Mặc Lâm há miệng thở dốc, đang định nói gì đó, đột nhiên màn xe ngựa mở ra, một vị mỹ nhân tuyệt sắc xiêm y không tề chỉnh vừa ngáp vừa chui ra.

Hồ Ly Tuyết lười biếng vặn lưng mấy cái, vén mớ tóc trắng rũ xuống trước mặt, lúc này mới để ý phát hiện ra rằng tất cả mọi người đều đang kinh ngạc nhìn hắn.

Nhất thời ngượng ngùng, sờ sờ cái mũi, nói. “Đến rồi hả?”

Nương Tiểu Uyển hỏi “Hắn là ai vậy?”

Tiểu Uyển nhanh chóng nói “Là linh thú ta mới nuôi.”

Cha Tiểu Uyển và ca ca Tiểu Uyển lẳng lặng nhìn linh thú này, linh thú nghe vậy bất mãn nói “Không phải lão tử là tình nhân của ngươi sao?”

“…”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tiểu Uyển.

Tiểu Uyển hung hăng liếc Hồ Ly Tuyết một cái, lập tức cúi đầu không dám hé răng.

“Về nhà trước đã.” Cha Tiểu Uyển mỉm cười, chỉ vào chiếc xe ngựa xa hoa rộng lớn mang từ nhà đến.

Cả nhà vào xe ngựa, Hồ Ly Tuyết và Tiểu Uyển lần lượt ngồi xuống, mục đích của hắn là đến xem mặt cha mẹ Tiểu Uyển, không ngờ tình thế đổi ngược lại, là hắn đang bị cha mẹ Tiểu Uyển xem mặt.

Nương Tiểu Uyển là một thiếu phụ mỹ mạo hiếm thấy, bộ dáng thậm chí chỉ giống một thiếu nữ chưa đến hai mươi tuổi.

Búi tóc bới lên một cách tùy ý, đeo một cây trâm Ngũ Phượng Kim sai quý giá, thân mặc một bộ xiêm y hoa lệ chói mắt, kiểu dáng đang thịnh hành nhất hiện nay.

Tối đó Tiểu Uyển lén nói với Hồ Ly Tuyết, xiêm y của nương đều do phụ thân tự tay chọn mua, còn cây trâm là do nghĩa phụ tặng.

Cha Tiểu Uyển là một nam tử phi thường tuấn mỹ… Bạch y nho nhã, dù mùa đ