Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326092

Bình chọn: 10.00/10/609 lượt.

ạc vào động hồ ly, kết bạn với Hồ Ly Tuyết. Nàng muốn dẫn

Hồ Ly Tuyết về Quốc sư viện. Nhưng lại sợ mọi người hỏi tới hỏi lui là

một năm nay nàng đã đi đâu, Hồ Ly Tuyết là ai, quan hệ với nàng như thế

nào...

“Mất trí nhớ là vạn năng!” Tiểu Uyển ôm bát canh kích động nói “Mỗi

lần mẫu thân vụng trộm đi ra ngoài bị phụ thân phát hiện, liền nói với

phụ thân là mình bị mất trí nhớ, nên hoàn toàn không nhớ rõ vừa rồi đã

đi đâu!”

Hồ Ly Tuyết cười nói “Vậy mà phụ thân ngươi cũng tin?”

“Phụ thân tin chứ! Chỉ là sau đó, không biết tại sao phụ thân lại sai người gác cửa nghiêm ngặt, trong vòng ba tháng cấm không cho hai vị

nghĩa phụ của ta vào.”

--------------------------------

“Ta muốn đọc sách nào ta thích, làm những chuyện ta thích

Muốn có một căn nhà không lớn không nhỏ, nuôi một đám mèo con lông xù

Ta không giàu có, nhưng ta thảnh thơi.

Ta thích có những bằng hữu tốt, bằng hữu chân chính.

Có lẽ ta chính là người ích kỷ, không hay bận tâm đến cảm nhận của người khác.

Nhưng ta hy vọng có một bằng hữu giống như tiên tử để ta tâm sự, có

thể lắng nghe bao oan ức, ủy khuất của ta, có thể bận tâm đến cảm nhận

của ta trước mặt người khác.

Ta muốn có cha mẹ quan tâm ta, lắng nghe ta, hiểu ta.

Sẽ không đánh mắng, sẽ không bỏ mặc ta, cho ta những thứ ta cần.

Ta muốn có một tình nhân.

Không yêu ta vì dung mạo của ta, cũng không phải vì những lợi ích nhàm chán.

Khi ta lạnh thì khoác thêm áo cho ta, khi ta khóc sẽ ôm ta vào lòng.

Ta đã quen sống một mình cô độc, quen bị bạn học ghẻ lạnh.

Bởi vì bằng hữu, cha mẹ và tình nhân mà ta muốn đều là những tiên tử không tồn tại.

Nên thế giới mà ta sống, chẳng qua là một địa ngục tràn ngập lừa gạt, đố kỵ và dục vọng.

Nên ta đã quen bị bỏ mặc, bị quên lãng.

Ta đã quen ở một mình, nhưng lại rất sợ phải ở một mình.

Ta không thích độc lai độc vãng, cũng không thích sống một mình.

Không phải ta không hợp với đàn sáo, mà là đàn sáo nó không hợp ta.”



Lúc Tiểu Uyển bước đi trên tuyết, nàng bỗng nhiên nhớ tới những lời này trong cuốn nhật ký của mẫu thân viết trước đây.

Những gì mẫu thân viết trong cuốn nhật ký, lúc ấy Tiểu Uyển cũng không hoàn toàn hiểu hết.

Nhưng loại cảm giác bi thương mãnh liệt và áp lực đó đã khắc sâu vào tận tâm khảm của Tiểu Uyển.

Hiện tại nàng phát hiện mình tựa hồ đã hiểu được một chút.

Nàng có thể cảm giác được mẫu thân là một nữ nhân thực dễ dàng bị thương tổn.

Có lẽ cuốn nhật kí đó ghi lại một thời tuổi trẻ không được hạnh phúc của mẫu thân.

Nhưng trong ấn tượng của Tiểu Uyển, mẫu thân luôn được phụ thân ôm

vào lòng, hễ trời lạnh là phụ thân sẽ khoác thêm áo cho mẫu thân.

Mẫu thân còn có bằng hữu rất tốt, đều là những thúc thúc cực kỳ anh tuấn.

Còn có hai vị nghĩa phụ tìm mọi cách vụng trộm ôm hôn mẫu thân sau lưng phụ thân.

Nhưng cuốn nhật kí kia đã bị phụ thân giấu cẩn thận, không bao giờ

cho Tiểu Uyển xem nữa, chỉ nói mẫu thân đến từ một nơi rất xa rất tàn

nhẫn, hiện giờ mẫu thân chỉ thuộc về nơi này. Thuộc về phụ thân, thuộc

về ca ca, thuộc về Tiểu Uyển.

Có lẽ những gì mẫu thân viết chỉ là khát vọng, mong ước của cả đời nàng mà thôi.

Tại cái nơi rất xa rất tàn nhẫn kia, khát vọng của mẫu thân thật sự rất khó thực hiện sao?

Tiểu Uyển bỗng nhiên nghĩ tới chính bản thân mình.

Bước chân nàng dẫm nát lớp tuyết trên đất, để lại những vết nông cạn khác nhau trên tuyết.

Tiểu Uyển bỗng nhiên ý thức được, đó cũng là những gì mình theo đuổi cả đời này.

Mẫu thân nói đúng.

Tiểu Uyển cảm thấy mình quả thực không có bằng hữu, bởi vì những đồng môn ở Quốc sư viện này của nàng đều cho rằng nàng vào đây được là bằng

cửa sau, bằng mối quan hệ.

Nhưng nàng có một phụ thân và mẫu thân vô cùng yêu thương nàng, còn có ca ca nàng nữa.

Hơn nữa nàng được học pháp thuật nàng thích nhất, tương lai làm quốc sư nàng thích nhất.

Nàng so với mẫu thân hồi còn trẻ, đã có hai điểm tốt hơn rồi.

Cho nên Tiểu Uyển không khỏi mừng thầm, hiện giờ nàng mười ba tuổi,

vậy mục tiêu cả đời còn lại chỉ là, tìm một bằng hữu tri tâm, một tình

nhân, và sinh ra một tiểu oa nhi thuộc về riêng nàng.

--------------------------------

Tiểu Uyển bị An Liên dè bĩu về khả năng pháp thuật của mình, nàng vô

cùng bực tức, buồn bã. Thế là Hồ Ly Tuyết ôm lấy nàng an ủi.

“Cũng khó trách, đến đây đã lâu như vậy, lão tử cũng chưa hề thấy ngươi luyện tập qua pháp thuật.”

“Ở nhà ta ham chơi…Lúc ca ca đọc sách…ta ra hậu viện bắt sâu lông dọa nương ta…”

“Sau đó thì sao?”

“Nương ta sợ tới mức khóc nhè, phụ thân liền phụng phịu nói ta không

ngoan, nhưng sau lưng nương, phụ thân lại giữ chặt lấy ta, nói ta làm

rất đúng.”

“Ặc… Cha ngươi cũng là một nhân vật rất có cá tính nha.”

“Tuyết…”

“Gì?”

“Cha ta cũng hay ôm ta như vầy nè…”

Hồ Ly Tuyết nghe vậy sắc mặt trầm xuống, nhanh chóng buông nàng ra.

--------------------------------

Lễ Cửu Trùng, Tiểu Uyển dẫn Hồ Ly Tuyết về thăm nhà.

Phụ thân và mẫu thân Tiểu Uyển đã sớm mang theo ca ca chờ đón nàng tại cửa thành của Mặc Trúc thành.

Tiểu Uyển vừa xuống xe đã được mẫu thân nhào lại ôm chầm lấy.

Dùng sức vừa ôm vừ


Snack's 1967