XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325904

Bình chọn: 8.00/10/590 lượt.

a hôn nàng ngấu nghiến.

“Bảo bảo của ta…”

Nương Tiểu Uyển kích động muốn khóc.

“Sư phụ ngươi nói ngươi bận tu hành, nên một năm qua cũng không thể

về nhà, làm nương ngươi nhớ mong không chịu nổi.” Cha Tiểu Uyển nói.

Mặc Lâm há miệng thở dốc, đang định nói gì đó, đột nhiên màn xe ngựa

mở ra, một vị mỹ nhân tuyệt sắc xiêm y không tề chỉnh vừa ngáp vừa chui

ra.

Hồ Ly Tuyết lười biếng vặn lưng mấy cái, vén mớ tóc trắng rũ xuống

trước mặt, lúc này mới để ý phát hiện ra rằng tất cả mọi người đều đang

kinh ngạc nhìn hắn.

Nhất thời ngượng ngùng, sờ sờ cái mũi, nói. “Đến rồi hả?”

Nương Tiểu Uyển hỏi “Hắn là ai vậy?”

Tiểu Uyển nhanh chóng nói “Là linh thú ta mới nuôi.”

Cha Tiểu Uyển và ca ca Tiểu Uyển lẳng lặng nhìn linh thú này, linh

thú nghe vậy bất mãn nói “Không phải lão tử là tình nhân của ngươi sao?”

“…”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tiểu Uyển.

Tiểu Uyển hung hăng liếc Hồ Ly Tuyết một cái, lập tức cúi đầu không dám hé răng.

“Về nhà trước đã.” Cha Tiểu Uyển mỉm cười, chỉ vào chiếc xe ngựa xa hoa rộng lớn mang từ nhà đến.

Cả nhà vào xe ngựa, Hồ Ly Tuyết và Tiểu Uyển lần lượt ngồi xuống, mục đích của hắn là đến xem mặt cha mẹ Tiểu Uyển, không ngờ tình thế đổi

ngược lại, là hắn đang bị cha mẹ Tiểu Uyển xem mặt.

Nương Tiểu Uyển là một thiếu phụ mỹ mạo hiếm thấy, bộ dáng thậm chí chỉ giống một thiếu nữ chưa đến hai mươi tuổi.

Búi tóc bới lên một cách tùy ý, đeo một cây trâm Ngũ Phượng Kim sai

quý giá, thân mặc một bộ xiêm y hoa lệ chói mắt, kiểu dáng đang thịnh

hành nhất hiện nay.

Tối đó Tiểu Uyển lén nói với Hồ Ly Tuyết, xiêm y của nương đều do phụ thân tự tay chọn mua, còn cây trâm là do nghĩa phụ tặng.

Cha Tiểu Uyển là một nam tử phi thường tuấn mỹ… Bạch y nho nhã, dù

mùa đông cũng cầm quạt lông phe phẩy, khoác áo choàng lông bạch điêu,

nhưng cũng không dày như các loại áo choàng trong kinh thành, bởi vì Mặc Trúc thành nằm ở phía tây, mùa đông cũng không lạnh mấy.

Nhưng nhìn khóe mắt và đôi môi hồng tự nhiên kia mới thấy, Tiểu Uyển thực cực kỳ giống cha.

Tối đó Tiểu Uyển cũng lén nói cho Hồ Ly Tuyết biết, thực ra phụ thân

nàng là một người cực kỳ khiết phích, bộ trang phục màu trắng của phụ

thân mà dính một chút xíu bùn cũng không được.

Ca ca Tiểu Uyển là một công tử rất tuấn tú quý phái, đôi mắt hạnh

trong veo như nước giống hệt nương Tiểu Uyển, có chút nữ tính, lại cố

tình mặc bạch y giống cha Tiểu Uyển, trông như xử nữ.

Quan trọng là cha mẹ của Tiểu Uyển nhìn có chút quá trẻ so với tuổi tác thật sự.

Cả nhà ba người đều nhìn chằm chằm đánh giá Hồ Ly Tuyết, thật sự là một chuyện rất thống khổ mà.

Hồ Ly Tuyết nhìn Tiểu Uyển cầu cứu, nhưng Tiểu Uyển chỉ lo cúi đầu tự bảo vệ mình trước.

Rốt cuộc nương Tiểu Uyển là người đã mở miệng trước.

“Đôi mắt và mái tóc của ngươi…”

“Hắn là hồ ly tinh.”

Tiểu Uyển nhanh nhẩu giành mở miệng giải thích trước Hồ Ly Tuyết.

Cả nhà lại kinh ngạc đánh giá Hồ Ly Tuyết lại một lần nữa.

“Chuyện tình nhân là thế nào?” Cha Tiểu Uyển thản nhiên hỏi.

“Ặc…”

Tiểu Uyển không biết trả lời làm sao.

Nhìn về phía Hồ Ly Tuyết, Hồ Ly Tuyết trong lòng thầm thở dài một

tiếng, nói. “Ta và Tiểu Uyển tình đầu ý hợp, quyết định thề nguyền kết

tóc trăm năm.”

Không ngờ ngay sau đó, nương Tiểu Uyển lại lập tức nhào lại, ôm chầm

lấy khuê nữ nói. “Hài tử giỏi quá! Sớm như vậy đã bắt được một đại mỹ

nhân làm tướng công, rất có tiền đồ!”

Ca ca Mặc Lâm cũng ho khan một tiếng rồi nói “Muội muội ta tuy rằng có vẻ lôi thôi, nhưng con người cũng không tệ.”

Cuối cùng phụ thân Tiểu Uyển lên tiếng kết luận lại “Nha đầu bảo bối

nhà ta còn nhỏ, tuy rằng chuyện hồ ly tinh này không phải ta lần đầu

tiên nghe nói, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy.” Dứt lời

nhìn nhìn đôi đồng tử màu lam của Hồ Ly Tuyết, còn có mái tóc trắng mà

người thường không thể có được, nói “Nhưng nha đầu bảo bối nhà ta dù sao cũng do nương nàng dạy dỗ, sau này ngươi cần phải quản lý chặt chẽ,

bằng không, ngươi cũng không phải muốn hoa đào nở đầy sân đó chứ.”

“Đừng nói bậy.” Nương Tiểu Uyển giận.

Cha Tiểu Uyển cười khẽ.

Ca ca Tiểu Uyển nhìn bên này một chút rồi lại nhìn bên kia một chút,

cuối cùng nói với Tiểu Uyển “Muội muội, ta thấy hắn là người thật thà,

ngươi đừng khi dễ hắn nha…”



Bởi vì cha mẹ Tiểu Uyển không biết hồ ly tinh thích ăn cái gì, không

thích ăn cái gì, nên bày biện một bữa tiệc vô cùng long trọng, dọn hết

các món ngon nhất lên, Hồ Ly Tuyết đó giờ cũng chỉ ăn món canh cá trắng

hắn sở trường nhất mà thôi.

Buổi tối, không cần ai an bài, Hồ Ly Tuyết liền tót vào trong phòng của Tiểu Uyển.

Bốn chân chỏng vó nằm trên giường, sờ sờ cái bụng tròn vo, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

“Nhạc phụ, nhạc mẫu thật đúng là hai vị mỹ nhân rất biết cách chăm sóc người.”

Tiểu Uyển giận dữ nói “Đừng kêu bậy!”

“Hung dữ như vậy để làm chi nha, ngay cả đại cữu tử cũng đã nói, ngươi không được khi dễ ta!”

“Ngươi!”

“Tiểu Uyển.”

Nương Tiểu Uyển gõ cửa bên ngoài “Ngươi ra đây một lát!”

“Đến liền!”

Tiểu Uyển chụp bộ trang phục màu trắng của Hồ Ly Tuyết lau qua mái

tóc ướt đẫm vừa