mới gội xong xủa mình, sau đó sửa sang sơ lại áo xống
rồi đi ra ngoài.
Hồ Ly Tuyết sờ sờ bộ xiêm y nhăn nheo ướt nhẹp, không khỏi đau lòng.
Tiểu Uyển vừa ra khỏi cửa đã gặp nương.
Nương Tiểu Uyển xõa tóc, không mặc bộ xiêm y hoa lệ phiền phức thường ngày, chỉ mặc có một bộ y phục ở nhà rộng rãi, đơn giản.
“Đây là cái gì…”
“Nha đầu chết tiệt kia, đi theo ta.”
Thế là Tiểu Uyển bị nương Tiểu Uyển mang đi.
Hồ Ly Tuyết vuốt bụng, tâm tình sảng khoái ngọt ngào tiến vào mộng
đẹp, vừa đang mơ thấy một bàn yến tiệc linh đình thì bị người lay tỉnh
lại.
Đôi mắt màu lam tinh tế mở ra, đã thấy một người trong bộ bạch y phiêu miểu xuất trần, chính là cha Tiểu Uyển.
“Nương, đây là thương mà.”
“Nương biết đây là thương.”
Nương Tiểu Uyển đấm đấm thắt lưng “Đây là võ lâm chí bảo, Thiên Hoa Loạn Vũ của nương.”
“Á?” Tiểu Uyển thở dài sờ lên cây thương đẹp đẽ, kích động nói “Cho ta hả!?”
“Còn lâu mới cho ngươi!”
Nương Tiểu Uyển đem một cây thương bằng gỗ dựng phía sau đưa cho Tiểu Uyển, Tiểu Uyển tiếp lấy, ngắm ngắm Thiên Hoa Loạn Vũ trong tay nương,
buồn bực.
“Nha đầu, nếu ngươi muốn Thiên Hoa Loạn Vũ, sẽ có người khác tặng cho ngươi.”
“Ai?”
“Hahaha…” Nương Tiểu Uyển cười cười thần bí “Ngươi sẽ nhận được.
Trước hết ngươi hãy nói cho ta nghe một chút đi, ngươi và hồ ly tinh này đã xảy ra chuyện gì?”
“Đây là chuyện riêng của nữ nhi nha.”
“Ui! Chuyện riêng của ngươi không thể nói?” Nương Tiểu Uyển sờ sờ cằm “Vậy để ta đi kể cho con rể nghe, Tiểu Uyển của chúng ta năm tuổi mà
còn đái dầm.”
“Ngươi! Ngươi dám nói! Ta sẽ ra hậu viện bắt sâu lông!”
“Nha đầu chết tiệt kia! Ngươi làm phản hả!” Nương Tiểu Uyển một
thương quét ngang đến cổ Tiểu Uyển, Tiểu Uyển ôm cổ kêu lên ngao ngao.
“Cha nói!”
“Nói cái gì!?”
“Ặc…” Tiểu Uyển chột dạ nói “Không có gì…”
“Tóc ngươi còn ướt kìa, mới tắm gội hả, không phải nha đầu nhà ngươi lười chảy thây hay sao?”
“Ta sửa rồi.”
Nương Tiểu Uyển lộ ra ánh mắt ám muội “Con rể thật có ảnh hưởng mà,
còn lợi hại hơn so với nương. Nương thực thương tâm…” Sau đó bắt đầu giả bộ khóc.
Không phải… vì Hồ Ly Tuyết…
Tiểu Uyển nghịch nghịch cây thương bằng gỗ, cúi đầu không nói gì.
“Được rồi, không nói chuyện vô nghĩa nữa, về sau mỗi ngày ngươi ra đây, nương đem ba chiêu công phu bảo mệnh dạy cho ngươi.”
“Không học đâu, võ công chả có ý nghĩa gì cả.”
“A! Ca ngươi cũng đã học rồi! Ngươi không học nương cũng không miễn
cưỡng ngươi! Nhưng hồ ly tinh mà ngươi mang về, vài chục năm nữa hắn vẫn là một đại mỹ nhân, còn ngươi sẽ già như bà lão, ngươi không sợ sao!?”
“A! Thực sợ a!!!! Nương không nói ta cũng quên, làm sao bây giờ!”
“Hahaha.” Nương Tiểu Uyển cười nói “Thấy nương ngươi không, còn cha
ngươi nữa, trẻ được như vầy cũng là vì ba chiêu bảo mệnh này đó nha. Học rất có ích lợi, nương sẽ dạy ngươi, ngươi luyện tập nhiều, từ nay về
sau sẽ trẻ mãi không già.”
Tiểu Uyển bĩu môi “Làm gì có chuyện như vậy.”
“Nha đầu chết tiệt kia! Đừng nói nhiều lời vô nghĩa! Xem chiêu đây!”
“Nha a a a a a a a a a a a a a!”
…
“Nhạc phụ… Bình tĩnh…”
Sau lưng Hồ Ly Tuyết toát mồ hôi lạnh, bởi vì cổ hắn đã bị kề sát một thanh trủy thủ.
Lưỡi dao sáng như tuyết, phát ra ánh hàn quang lẫm lẫm.
“Nhạc phụ?” Cha Tiểu Uyển mỉm cười, cúi người xuống, một mùi thơm
thoang thoảng nhẹ nhàng ập lại, nhưng không giống mùi thơm trên người
Tiểu Uyển.
“Tiểu hồ ly, muốn cướp đi khuê nữ của ta, phải hỏi coi ta có đồng ý
hay không đã.” Cha Tiểu Uyển mặt mày tươi cười, nhưng trong mắt lại tràn đầy sát ý.
Hồ Ly Tuyết rùng mình “Bá phụ.”
“Sửa miệng nhanh lắm, thực ngoan.” Thượng Quan Khâm thu hồi trủy thủ, phe phẩy cây quạt lông, đánh giá Hồ Ly Tuyết một hồi, tao nhã nghiêng
nghiêng đầu nói “Không sai, thật là một đại mỹ nhân hiếm có, có khi còn
đẹp hơn so với con chích chòe có mái tóc khổng tước kia, Tiểu Uyển nhà
ta thật là trèo cao.”
“Không, không, không, là ta trèo cao, ta trèo cao…” Hồ Ly Tuyết sợ tới mức phát run, quên bẵng hắn có pháp thuật.
Thượng Quan Khâm chống cằm, ngắm ngắm đôi mắt Hồ Ly Tuyết, cười nói
“Nói thật nha, ta thật khó mà tin được ngươi chính là hồ ly tinh chuyên
dụ dỗ người như lời đồn đại.”
“Hả?” Hồ Ly Tuyết đứng dậy, sửa sang lại vạt áo đang rơi tán loạn,
thẳng lưng ngồi lên giường, sợ chọc giận vị phụ thân khủng bố này của
Tiểu Uyển, nói “Ta là yêu hồ ngàn năm, hiện giờ cũng không xem như là
yêu tinh, tóm lại câu chuyện rất phức tạp, kể ra rất dài.”
“Vậy nói ngắn gọn đi.”
“Ờ, vậy thì.... ta là một tinh linh.”
“Không phải hỏi ngươi chuyện này” Thượng Quan Khâm nhìn nhìn ánh
trăng ngoài cửa sổ, thản nhiên hỏi “Ngươi sống cả ngàn năm rồi, đã làm
được những gì?”
“Tu luyện, ăn, ngủ.”
“Hừ hừ, quả nhiên.” Thượng Quan Khâm đứng dậy, lấy tay nâng cằm Hồ Ly Tuyết lên, nhìn vào đôi mắt băng lam của hắn “Ánh mắt của ngươi quả
không có một tí dục vọng nào, nhìn không đến thế tục, thậm chí có chút
trẻ con. Ngươi có biết, lúc ngươi nhìn Tiểu Uyển, ánh mắt của ngươi như
thế nào hay không?”
Hồ Ly Tuyết lắc đầu.
“Thích nàng sao?”
“…” Hồ Ly Tuyết rũ mắt xuống.
Thượng Quan Khâm