Ring ring
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328133

Bình chọn: 10.00/10/813 lượt.

ửa sạch sẽ liền lộ ra, màu da trắng nõn nà tương phản với màu đen của bộ trang phục dạ hành đang mặc, dễ nhìn vô cùng.

Liễu Thư Sinh chưa từng gặp qua cảnh tượng bậc này, trong chớp mắt té xỉu.

Trong lòng Bồ Đào thầm mắng “ca ca” này thật chẳng nghĩa khí gì cả, bên này Đàm Tử Uyên cầm nửa ống tay áo cười nói "Có thể tránh được Tuyết Xà Cầm Nã Thủ của ta, đương kim võ lâm này cũng không có đến mười người. Rốt cuộc ngươi tại sao lại đến đây?"

Bồ Đào cắn môi dưới, quyết định dù bị đánh chết cũng không lên tiếng. Nhưng bên kia Liễu nhi “chân dài da trắng” đang trợn hai mắt trắng dã té xỉu, nàng lại không thể cứ mặc kệ hắn như vậy. Biết rõ ràng là phí lời nhưng không thể không nói, bèn quơ cánh tay lên ra dấu nói “Đàm Tử Uyên không phải là người đọc sách thánh hiền hay sao? Tại sao ngươi lại biết võ công?"

"Ngươi câm điếc?" Đàm Tử Uyên ngừng một chút, nheo đôi mắt lại nói "Không lẽ ngươi là Thượng Quan Kinh Hồng đã từng làm cả võ lâm khiếp vía, hiện giờ lưu lạc đến nỗi phải làm những giao dịch bậc này?"

Bồ Đào chấn động mạnh, đang muốn hoa hoa tay lên ra dấu trả lời nhưng chợt đứng lặng ra suy nghĩ, không hiểu tại sao nàng lại dễ dàng bị người khác nhận ra như thế này.

"Thật đúng lúc, vốn dĩ ta muốn giết ngươi, nhưng chi bằng ta bắt ngươi mang đến Minh chủ võ lâm lĩnh thưởng."

"Ngươi là Vương gia mà còn thiếu thốn gì!"

Bồ Đào phẫn nộ hoa tay ra dấu nói.

"Vậy ngươi thừa nhận rồi sao?" Đàm Tử Uyên nheo lại con ngươi màu hổ phách "Bổn vương cũng đang nhàm chán, vốn thích xem người khác chịu khổ! Còn chưa kể đến việc ngươi dám đùa cợt ta, làm người ăn ở phải có hậu một chút, nếu đã diễn kịch thì phải có khả năng chịu trách nhiệm vở kịch của mình."

Bồ Đào bị lý luận này của hắn làm giật mình kinh hãi, nhân cơ hội Bồ Đào đang ngẩn ngơ, Đàm Tử Uyên tung một chưởng đến ngực của Bồ Đào. Bồ Đào mắt thấy một chưởng kia có sơ hở, đảo mắt một cái đã suy nghĩ ra một cách.

"Bình!"

Bàn tay của Đàm Tử Uyên dán sát vào ngực của Bồ Đào, nội lực hung hãn tràn vào công kích, tuy Bồ Đào vận Ngưng Vũ thần công lên chống lại, nhưng vẫn bị chấn động đến mức muốn nôn mửa, đầu váng mắt hoa. Đột nhiên Bồ Đào mở miệng, phát ra tiếng thét chói tai.

"Nha a a a a a!! Người đâu mau cứu mạng nha nha nha nha!!!! Có người giở trò lưu manh a a a a a a!!!"

Bàn tay của Đàm Tử Uyên như bị điện giật nhanh chóng thu hồi lại, lui về phía sau hai bước, chung quanh vốn là phố phường đông đúc, lúc đó có không ít người nháo nhào hướng bên này chạy lại.

Sau khi hắn chấn động không hiểu vì sao nội lực của mình bị ngăn cản lại, mà cảm giác dưới tay lại mềm nhũn như thế. Lúc này chỉ nghe thấy dưới tấm khăn che mặt của “công tử Thượng Quan Kinh Hồng” đột nhiên phát ra tiếng thét chói tai của nữ nhân.

Nhanh như chớp giật, Bồ Đào đợi Đàm Tử Uyên lui về phía sau vài bước, khoảng cách đủ an toàn, lập tức câm miệng, thu hồi tiếng la, nâng tay kéo Liễu Thư Sinh nhảy lên nóc nhà.

"Khoan đã! Rốt cuộc ngươi là ai?" cước bộ Bồ Đào khẽ ngừng một chút.

Đàm Tử Uyên đứng bên dưới cả giận nói "Tóm lại bổn vương sẽ nhớ kỹ ngươi!"

"Hạng người tâm ngoan thủ lạt như ngươi, ta cũng sẽ nhớ kỹ!"

Tiếng nói trong trẻo của Bồ Đào vang vọng trong không trung mơ hồ mang theo chút ý cười. Sau nàng lại cảm thấy kinh dị vạn phần, cân nhắc tự nhủ từ nay về sau không thể làm những phi vụ như thế này nữa, không khéo ngay cả cái mạng nhỏ cũng không tự bảo vệ được, Đàm Tử Uyên này giả bộ khéo như vậy, hắn đã sớm nhìn rõ toàn bộ mưu kế của phi vụ này, sợ rằng vị cẩm y công tử tự cho mình là thông minh kia không biết cũng gặp kết cục thê thảm cỡ nào rồi.

Kiệt sức trở về phòng.

Bồ Đào tự mình hớp một ngụm nước phun cho Liễu Thư Sinh tỉnh lại.

Hắn hừ hừ á á nửa ngày đầu óc mới tỉnh táo lại.

"A! Ta còn sống!?"

"Còn chưa có chết đâu!" Bồ Đào sầm mặt lại hoa hoa tay ra dấu nói, nàng vừa trở về đã thay ra một bộ trang phục sạch sẽ.

"Người nọ buông tha chúng ta sao!?"

"Đàm Tử Uyên đã sớm phát hiện, mắng chửi ta một phen, tịch thu hết bạc rồi."

Bồ Đào hoa tay làm dấu nói ra vẻ rất mất hứng, Liễu Thư Sinh nuốt nuốt nước miếng, lẩm bẩm nói "Được rồi, ta biết rồi, mất rồi thì thôi, ta tìm cách khác......"

Bồ Đào không nói gì.

Thật ra Bồ Đào đã âm thầm tịch thu mười hai lượng bạc của Liễu Thư Sinh, coi như là lộ phí cõng hắn về phòng. Lúc dùng cơm chiều còn đăm chiêu, vừa nghĩ thầm trong bụng khi nào thì lén đi mua quyển họa đồ tinh túy kia được, vừa cân nhắc Đàm Tử Uyên là loại người gì.

Bồ Đào cảm thấy Đàm Tử Uyên này không đơn giản chút nào.

Nàng dò hỏi Liễu Thư Sinh, chỉ biết Đàm Tử Uyên địa vị bình thường, lại là một người đọc sách thánh hiền nổi danh. Loại hình tượng này của hắn đã khắc sâu trong lòng mọi người, không ai nghĩ hắn có liên quan gì đến võ công, hôm nay hắn giết không được nàng, sợ rằng ngày sau sẽ nổi sóng gió.

Bồ Đào cho rằng, Đàm Tử Uyên giấu diếm võ công, tuyệt đối có nguyên nhân gì đó mà không muốn cho ai biết. Mà không ai biết Đàm Tử Uyên biết võ, cũng chỉ có một lý do.

Đó chính là Đàm Tử Uyên đã giết người diệt khẩu.

Lúc