Bồ Đào giao đấu với hắn đã nhận ra, người này tâm địa bất chính, bản tính ngoan độc, giỏi giả vờ, thù sâu hận dai. Bị hắn nhớ kỹ thực không phải là chuyện tốt gì.
Hơn nữa lúc ấy nàng kéo Liễu nhi chạy chật vật như vậy, nếu hắn cương quyết đuổi theo thì bọn nàng đã mất mạng rồi. Chẳng lẽ hắn có ý buông tha cho bọn nàng?
Tóm lại mười hai lạng bạc đổi lấy mấy ngày ăn ngủ không yên.
Lúc Bồ Đào lén ra ngoài mua Xuân Cung đồ đã thầm van vái ngàn vạn lần đừng gặp người này nữa.
--------------------------------
Cơm chiều theo thông lệ ăn chung với Quý Tử Thiến.
Sơn hào mỹ vị.
Vì là tiểu Hầu gia nên bữa cơm tự nhiên là thịt cá ê hề, nhưng Quý Tử Thiến cẩn thận để ý, phát hiện Bồ Đào không thích động vào cá, nên tối nay liền bày một bàn đủ thứ món ăn chế biến từ nhiều loại nguyên vật liệu khác nhau.
Bồ Đào mấy ngày nay khẩu vị rất tốt, có lẽ là trước đây ngồi xe ngựa bị đói quá.
Quý Tử Thiến liền kể lể cho Bồ Đào nghe hắn trong cung gặp chuyện ủy khuất như thế nào, lại thêm mắm dặm muối nhấn mạnh hắn mất công mất sức chịu gian khổ như thế nào để chuẩn bị sính lễ cưới nàng.
Cuối cùng còn mặt dày đòi nàng phải thưởng công.
Hôn hai bên má còn chưa chịu, đòi phải hôn miệng.
Bồ Đào tức giận cho hắn một tát tay, Quý Tử Thiến ôm nửa bên mặt, môi mấp máy, nước mắt lưng tròng, bộ dạng đáng thương vô cùng.
Chịu không nổi, Bồ Đào cắn cắn môi, kéo Quý Tử Thiến đang sụt sịt như muốn khóc qua, biết rõ là hắn đang giả bộ, nhưng vẫn không kềm chế được đau lòng, nhẹ nhàng khắc môi mình lên môi hắn.
Quý Tử Thiến lập tức cả gương mặt tuyệt mỹ tỏa sáng, ánh mắt lấp lánh như ngọc, thu hồi vẻ ủy khuất, ngồi cười ngây ngô.
Mấy ngày nay mỗi ngày Bồ Đào đều bị Quý Tử Thiến đòi thưởng “hôn miệng”, rồi cả đêm nhìn vẻ ngây ngốc kia của hắn, vì thế ban ngày càng lúc càng tâm phiền ý loạn.
Tính tình cũng đâm ra cáu gắt, Liễu Thư Sinh sợ tới mức vô cùng căng thẳng, hắn oán giận nói "Bồ Đào, ngươi gần đây thực khủng bố nha, nếu ngươi không phải là nam, ta thực nghĩ rằng ngươi còn đang có thai."
Một câu vô tâm này của hắn khiến Bồ Đào giận tới mức ......một bàn tay đập trên bàn cái rầm, bao nhiêu bình trà chén trà trên bàn đều bị chấn động mạnh, Liễu Thư Sinh sợ tới mức mím môi lại, thập phần ủy khuất.
Rốt cuộc Bồ Đào cũng phát hiện thân thể của mình khác thường, bụng của nàng bắt đầu trở nên không thoải mái. Mặc kệ bó ngực như thế nào đều cảm thấy khó chịu, hô hấp không thuận, tinh thần uể oải, càng ngày càng thích ngủ nhiều.
Bồ Đào nghĩ tới nghĩ lui, vào một đêm trăng sáng ít sao, điểm huyệt ngủ của Liễu nhi rồi đi thẳng đến Trung viện.
Quý Tử Thiến đã thay đồ ngủ, quấn mền mơ mơ màng màng, bị Bồ Đào dựng dậy, kéo ra sân viện gió lạnh thổi vù vù.
"Rút kiếm của ngươi ra đi."
Bồ Đào bắn ra cơ hoàng, Thiên Hoa Loạn Vũ tràn ngập chân khí "Mấy ngày nay ta cảm thấy không được thoải mái, đúng là không thể ngừng luyện võ được."
"Cái gì......vậy ta......"
"Luyện võ với ta, giống như trước kia vậy."
"Ta hy sinh thời gian ngủ để luyện võ với ngươi, ngươi phải hôn ta mới được."
Bồ Đào nhíu mi, trực tiếp một thương đánh thẳng tới.
Tội nghiệp cho hoa đào vừa nở trong viện, bị cuốn bay lên trời, rồi lại rơi xuống đất, như một cơn mưa mùa hè màu hồng phấn.
Đánh được một canh giờ, hai bên chỉ dùng ba chiêu thức Thủy Nguyệt Phiêu Linh nhưng lại đánh ra vô số hoa chiêu.
Thêm một canh giờ nữa trôi qua, Bồ Đào ngừng lại, cảm thấy chịu hết nổi.
"Nghỉ ngơi một chút đi." Quý Tử Thiến nắm tay nàng ngồi xuống bệ cửa, còn lấy áo khoác thêm cho Bồ Đào, sợ nàng lạnh.
"Ta cảm thấy lúc này ta sao sao đó!"
Bồ Đào vẫn nhíu mi.
"Còn bây giờ thì sao?"
Quý Tử Thiến kéo Bồ Đào qua, để đầu của nàng tựa vào vai của hắn.
"Bây giờ...... không biết nói sao......chỉ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, nhưng đã có thể quên nhiều suy nghĩ rối rắm trong đầu."
Ngừng một chút, Bồ Đào nhẹ nhàng nói “Lúc sử Thủy Nguyệt Phiêu Linh, ngoại trừ thương pháp ra, đầu óc không nghĩ đến cái gì cả."
"Gặp chuyện gì phiền lòng phải không?" Quý Tử Thiến hỏi "Nói nghe xem nào?"
Bồ Đào suy tư xem có thể nói chuyện nào.
Ví dụ như nàng lo lắng cho Thượng Quan Khâm, chuyện này không thể nói. Nàng muốn lén xem Xuân Cung họa đồ nhưng lại không có cơ hội nào, chuyện này cũng không thể nói. Còn những chuyện phiền phức khác như Đại hội võ lâm...vân...vân...thậm chí là quan hệ rắc rối phức tạp giữa nàng và Quý Tử Thiến, những lời này cũng làm sao mà nói được.
Do dự nửa ngày, Bồ Đào chọn ra một chuyện không nhạy cảm nhất.
"Ngươi có biết Đàm Tử Uyên hay không?"
"Đàm Tử Uyên, tôn tử bảo bối của Đàm lão Vương gia, năm nay hai mươi tuổi, người trên kẻ trước khắp thiên hạ này ai cũng đều biết hắn. Một năm trước ta đến kinh thành này đã gặp qua hắn tại Quỳnh Lâm yến, đó là lần hắn đỗ đạt trạng nguyên, ta chỉ biết là hắn không ham mộ vinh hoa phú quý, từ chức về nhà phụng thị lão gia gia đã tám mươi tuổi của hắn......"
Nói đến đây hai mắt Quý Tử Thiến đỏ lên.
Bồ Đào đột nhiên phát hiện có điều kỳ lạ, trên tay Quý Tử Thiến chẳng phải là Thiên Hoa Loạn Vũ
