Anh Chỉ Cần Em

Anh Chỉ Cần Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322965

Bình chọn: 9.00/10/296 lượt.

mắt đứng giữa vòng tròn giơ tay sờ, những người

khác chạy trốn. Đếm đến mười thì tất cả phải dừng lại, người bị bịt mắt

bắt đầu đi tìm. Chẳng những phải tìm thấy người, mà còn phải nói đúng

đấy là ai. Những người khác trong lúc đó chỉ được di chuyển cơ thể, chân không được xê dịch khỏi vị trí cố định.Oẳn tù tì một lúc mới tìm ra

người thua cuộc là Phùng Lỗi, cậu ta bị bịt mắt bằng khăn, đứng chính

giữa. Mọi người vừa đếm từ một đến mười vừa chạy trốn, đếm xong lập tức

đứng lại, im lặng chờ Phùng Lỗi hành động. Phùng Lỗi rất thông minh, cậu ta bò hẳn xuống đất sờ soạng vì biết mọi người được phép chuyển động cơ thể. Bởi vì chân không được xê dịch, nên chỉ cần kiên trì mò một hướng

nhất định, chắc chắn sẽ bắt được.

Kết quả, cậu ta bắt được La Na.

La Na ngồi thụp xuống co đầu lại không dám lên tiếng, những người

khác ôm miệng nhịn cười. Phùng Lỗi dọc theo chân mò lên, sờ vào mái tóc

dài của La Na. Phùng Lỗi xấu hổ chết được, biết đối phương là con gái,

không dám sờ nữa, vội nói: “Người này bỏ qua bỏ qua”. Quay người đi tìm

kẻ khác.

Cả bọn thộn mặt ra, nhưng không thể nói không được, đành để cậu ta

bắt người khác. Bên cạnh La Na là Đồng Lâm, Phùng Lỗi sờ lên đầu cậu,

liền sung sướng, ra sức sờ nặn bóp véo, Đồng Lâm đau quá kêu lên: “Thôi

thôi, tôi đầu hàng, tôi đầu hàng là được chứ gì? Cậu còn sờ nữa chắc

bong luôn lớp da mất”.

Mọi người lại cười ầm lên. Triệu Hạc Nam xụ mặt nói: “Lần sau không

được bỏ qua, bắt được ai thì phải sờ người đó; không được đầu hàng,

chẳng nhẽ có thể chết vì bị sờ nắn sao? Tất cả đều coi như phạm quy. Còn nữa, ai thua thì phải uống một cốc bia”.

Lúc này cuộc chơi mới coi như chính thức bắt đầu, ai cũng không muốn

bị phạt bia. Người trốn không dám thở mạnh, nằm dài trên nền đất, giãy

giụa xoay qua xoay lại, chỉ sợ bị thua cuộc; người đi tìm cũng không dễ

dàng bỏ qua đối phương, sờ hết sức cẩn thận, đồng hồ đeo tay với giày

cũng không tha.

Cả bọn cười hớn hở, càng chơi càng điên. Bia mở hết chai này đến chai khác, uống vào đầu óc quay cuồng, càng không kiêng nể gì cả.

Lần này Châu Dương là người bị bịt mắt, tóm được Liêu Duy Tín, mới sờ đến giày của anh, đã hét lên ngay tức khắc: “Là anh Liêu!”.

Liêu Duy Tín cười lớn: “Em đoán nhanh thế, hay là nhìn lén rồi đấy?”.

“Còn lâu ấy.” Châu Dương cởi khăn ra, “Nhờ giày của anh đó. Bọn em đều đi giày thể thao, có mồi anh đi giày lười thôi”.

“Thôi xong.” Liêu Duy Tín cười: “Anh phải đi đổi giày trước đã”.

“Mau lên nào, bịt mắt cho anh Liêu.”

Liêu Duy Tín uống xong cốc bia, bịt mắt lại, bắt đầu đếm. Cả bọn lại

lao đi trốn, có người đứng ngay trên ghế. Đám nhân viên phục vụ cũng

chạy tới đứng ngoài bụi trúc xem trò vui, rúc rích cười trộm.

Liêu Duy Tín đếm xong, cúi lưng mò theo một hướng. Không ngờ bị vướng vào chân ghế, ngã nhào lên một người. Anh hoảng hốt chống tay định đứng dậy, đột nhiên cảm thấy cơ thể này rất quen thuộc - là Bạch Kỷ Minh!

Bạch Ký Minh không ngờ mình lại bị Liêu Duy Tín đè chặt, cậu co người nằm trên đất, cánh tay che mặt không dám lên tiếng. Liêu Duy Tín cố

tình kêu “Ối chà” một tiếng, miệng nói thầm: “Là ai đây nhỉ?”. Anh nằm

đè lên người Bạch Ký Minh, tư thế của hai người vô cùng mờ ám. Nhưng ban nãy đều mò mẫm như vậy, chẳng ai để tâm cả.

Liêu Duy Tín giả vờ sờ mãi cũng không nhận ra đối phương, một bàn tay sờ lên ngực Bạch Ký Minh. Bây giờ đang vào thu, thời tiết vẫn nóng nực, chiếc áo sơ mi cộc tay trên người Bạch Ký Minh là do chính Liêu Duy Tín giúp cậu mặc. Liêu Duy Tín không hề khách khí, vừa giả vờ nói linh tinh vừa véo đầu ngực của cậu. Bạch Ký Minh bị kích thích, suýt nữa thì bật

dậy, cắn chặt môi mới ngăn được tiếng rên. Cậu sốt ruột lấy tay cấu vào

mặt trong bắp tay anh.

Liêu Duy Tín nghĩ tới cảnh cậu muốn phản kháng nhưng lại không dám

phản kháng, trong lòng cười thầm, bàn tay lần xuống phần eo cậu, véo

mạnh hai cái. Đó là nơi vô cùng nhạy cảm của Bạch Ký Minh, máu nóng toàn thân bốc lên bừng bừng, cậu không quan tâm đến cuộc chơi nữa, vừa định

đẩy Liêu Duy Tín ra, thì anh đã đứng dậy hét lớn: “Là Đồng Lâm”. Lấy tay cởi phăng khăn bịt mắt.

“Ha ha, sai rồi sai rồi.”

“Anh ngốc quá, sờ mất nửa ngày trời vẫn không đúng.” “Anh xem Tiểu Bạch nhịn thở lâu, mặt đỏ ửng rồi.”

Bạch Ký Minh đâu chỉ mặt đỏ ửng, mắt cậu còn rưng rưng, môi cắn đến

nỗi sắp chảy máu. Nhìn ánh mắt âm thầm đắc ý của Liêu Duy Tín, cậu vừa

ngượng vừa tức tối, nghiến răng ken két, nhưng không dám nói gì, lúc sau mới thốt lên: “Anh ta thọc lét tôi”.

“Trời ạ, anh Liêu, lần này anh sai rồi, ai cho chơi thế chứ?”

“Đúng đó đúng đó, chỉ được sờ thôi, ai chơi thọc lét bao giờ, nếu cậu ta buồn quá kêu lên thì cũng không tính anh thắng.”

“Chính xác chính xác.” Liêu Duy Tín vui vẻ nhận lỗi, giơ tay đầu hàng, “Xin lỗi xin lỗi, chỉ vì nhất thời mất kiểm soát”.

Không ai hiểu hàm ý trong câu nói của anh, chỉ có Bạch Ký Minh là mặt càng đỏ hơn. Đồ Tử Thành hết nhìn cậu lại nhìn anh, cười thầm trong

bụng.

Chơi đến nửa đêm, ai cũng mệt, lục tục về phòng ngủ. Liêu Duy Tín

liếc Đồ Tử Thành một cái, Đồ Tử Th


XtGem Forum catalog