Old school Swatch Watches
Anh Chờ Em Lại Yêu Anh - Waiting You Love Me Again

Anh Chờ Em Lại Yêu Anh - Waiting You Love Me Again

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323465

Bình chọn: 8.5.00/10/346 lượt.

- Anh và Uyên Nhi… sao có thể? Có phải nhà anh ép buột anh không?

Cô ta đã lo cả hai người từng hứa hôn, môn đăng hộ đối thì ba mẹ hắn cũng rất là vừa ý Uyên Nhi rồi. Khả Phong chỉ cười nửa miệng trả lời…

- Ai mà ép được anh chứ? Chuyện này là anh muốn thôi!

- Vậy…vậy còn em?

Linh Diễm nói chưa chi mắt đã ứa lệ nhìn gương mặt hoàn hảo tàn nhẫn của Khả Phong. Hắn cười khẽ lại hôn môi Linh Diễm thật nhẹ nhàng…

- Em chúc phúc cho anh và đến dự đám cưới là đủ rồi! Tạm biệt em!

Hắn bỏ rơi người ta cũng rất thoải mái hỏi ai không đau lòng. Linh Diễm đột ngột mất hắn chỉ biết ngồi xuống khóc.

Ai chứ muốn níu giữ trái tim của Khả Phong chỉ là vô vọng mà thôi. Tim hắn vốn đã bị lấy mất lâu, giờ đây hắn sẽ độc chiếm chủ nhân của chính trái tim mình thành của riêng dù cách hơi hèn hạ nhưng cũng thật xứng đáng.

Nhi thì không thoát được đâu trong khi Linh Diễm níu kéo vô ích. Nàng nộp tờ đơn thì Louis hỏi ngay…

- Sao lại xin nghỉ phép không lương?

- Em có chút việc chắc phải đi mấy tháng. Nếu không được thì em nộp đơn xin thôi việc!

Louis nhìn nàng cười cười nói mà không vui…

- Có việc gì em cứ nói anh có thể giúp em! Gần đây em rất lạ có phải có chuyện gì không?

Nàng nhìn Louis thật lòng muốn giúp mình mà cảm động. Tiếc là chuyện của nàng ai có thể giúp được cơ chứ. Louis thật tốt tiếc là nàng không nảy sinh tình cảm nam nữ gì để đáp lại anh ấy.

Người như Louis thì có 10 tên Triệu Khả Phong kia cũng không sánh bằng…

- Anh Louis thật tốt với em, em rất biết ơn!

- Nhi thật sự là anh rất thích…

- Anh sẽ vẫn tốt với em nhiều như vậy nhé!

Uyên Nhi nhanh chóng cản trước lời Louis, nàng không muốn Louis tổn thương nhiều thêm vì mình. Khả Phong có thể ép nàng đến bước đường này thì Louis cứ gần nàng không khéo có ngày hắn ta cũng đem Louis ra “xử bắn”.

Nàng khiến Louis không thể nói thêm. Louis cười gượng buồn bã…

- Ừhm, em nghỉ phép rồi nhanh trở lại làm việc nha!

- Dạ! Cám ơn trưởng phòng!

Uyên Nhi đi ra có tí nhẹ nhõm tuy biết Louis rất buồn vì mình. Dù sao giờ nàng phải lo thân mình trước không có dư thời gian quan tâm hơn chuyện gì khác cả.

Nàng lén thu xếp hành lí gọn nhẹ vừa sáng đã trốn khỏi nhà chỉ để lại lá thư viết vội. Chắc chắn ba mẹ sẽ giận lắm nhưng nàng không muốn chết trong tay Khả Phong đâu.

Uyên Nhi ra sân bay đổi vé đã đặt trước. Đưa nhân viên chứng minh thư và passport nàng nói…

- Tôi là Trần Uyên Nhi, lấy vé đi NewYork chuyến bay 8h!

- Xin quý khách chờ một chút!

Cô nhân viên kiểm tra làm thủ tục nhưng bỗng lại nhìn nàng sau đó gọi điện đi đâu đó. Uyên Nhi chỉ chờ thì chốc lát ở sau quản lí ra nói với nàng…

- Có chút ngoài ý muốn mời chị đến phòng chờ chút xíu để lấy vé được không?

- Ơh… vâng!

Nàng hơi run đi theo họ mà có chút bất an. Đó giờ đặt vé rất đơn giản đâu có thế này. Ngồi trong phòng chờ một mình, nàng vân vê ly trà giấy vừa mua. Định bụng trốn qua Mỹ ở nhờ nhà chú ruột của nàng nhưng nơi đó thì quá dễ bị mọi người biết có khi sẽ bị lôi trở về.

Uyên Nhi tính toán lại không biết phải đi đâu, nhưng chổ nào cũng được miễn không ở lại làm vợ hắn ta thôi. Chợt có người vỗ mạnh vé máy bay lên bàn khiến nàng nhìn lên phun ngay ngụm trà trong miệng. Khả Phong cười đáng sợ không chờ nàng hoàn hồn đã quăng vé vào thùng rác sau đó chẳng nói chẳng rằng đem nàng đi.

Nàng liều chết vùng vẫy làm nhiều người trong sân bay nhìn…

- Sao anh biết hả?

- Anh đoán không sai là em sẽ làm trò này nên có liên hệ trước với các sân bay trước nếu em xuất cảnh sẽ báo anh biết!

Uyên Nhi há hốc vì thế lực của kẻ có tiền đáng sợ thật. Nếu nhà nàng không giàu ngang ngửa nhà hắn chắc nàng cũng thất kinh hồn vía tôn hắn làm vua rồi. Uyên Nhi tức quá sắp thoát đến nơi rồi nên quyết tâm chống đối…

- Đâu chỉ có máy bay là phương tiện. Tui sẽ đi tàu lửa, đi thuyền hay băng rừng vượt biên cũng được miễn không phải lấy anh! (Các bé ngoan chớ có bắt chước làm theo nhé!)

Khả Phong nghe thế xoay lại nhìn nàng bằng ánh mắt đáng sợ. Hắn tức giận thật rồi làm nàng mới hùng hồn lại co rúm sợ.

Người ta nói không nên đùa với cọp mà hắn ta còn giống sư tử dễ sợ hơn cọp nhiều. Khả Phong không nói năng gì lôi nàng ra xe. Nhi giờ không dám tỏ ra hành động “bất kính” nào nữa vì sợ quá.

Lâu lâu nàng lén lén nhìn qua gương mặt đẹp trai cáu giận vẫn rất cuốn hút. Người sai và vô lí là hắn vậy mà còn dám tỏ ra giận dỗi.

Xe ngừng lại ở cửa hàng áo cưới lớn làm Uyên Nhi ngơ ngơ ngác ngác. Hắn xoay qua nói nhẹ đáng sợ…

- Tự xuống hay muốn anh lôi xuống!

Nàng mím môi bất lực bước xuống không vui vẻ tí nào cả. Vậy là lẽ ra nàng đã trên máy bay cao chạy xa bay lại bị Khả Phong quay vòng như dế phải đi thử áo cưới thế này đây.

Hắn ngồi thong dong chọn áo nào là nàng phải vào thay cho hắn xem có được mắt hay không. Lòng nàng thật rất bực nhưng mặc áo cưới vào khiến Nhi thấy rất lạ lẫm, trong lòng cũng có chút thích thích. Chưa kể ánh mắt của Khả Phong nhìn làm nàng mắc cỡ lắm.

Khả Phong ngồi nhìn nàng lộng lẫy trong bộ váy trắng, gương mặt ửng hồng đáng yêu. Tim hắn đập mạnh không ngờ nhìn Uyên Nhi mặc áo