cưới làm cô dâu của mình lại cho hắn cảm xúc mãnh liệt như thế này.
Song hắn phán cho một câu làm tâm trạng thẹn thùng của nàng chấm dứt ngay…
- Nhìn em lùn quá! Bộ khác đi!
Nhi tức run túm váy quay vô thay. Bộ khác tay dài thì hắn lại nhăn nhó cũng không chịu chê ngay…
- Kín đáo quá nhìn em già như 35 tuổi dzậy!?
Nàng lại cố kiềm chế không la lên, hậm hực lại thay bộ khác. Lần này là một bộ đầm ống rất đẹp các cô nhân viên đều khen. Uyên Nhi ra làm dáng xem hắn có chê hay không?
Khả Phong nhìn áo sau dây rút chéo khoe hết cả lưng, phía trước dễ thấy đường cong gợi cảm, áo ôm theo hông thon xoè ra xếp li có xẻ cao hở chân cách điệu lên tận cặp đùi thon bên trái. Mặt hắn tối sầm lại không chịu…
- Hở hang quá! Bộ khác!
Giờ thì Nhi hết chịu nổi hắn rồi la lên…
- Anh không cần thay ra thay dzô mà cứ ngồi đó ý kiến là sao? Áo tui mặc tui chọn, lấy bộ này!
- Em dám không nghe lời anh?
- Ừh, đâu phải đám cưới của mình anh đâu!
Nàng ngang bướng đi lựa thêm mấy bộ váy cưới hở hang khoe dáng xem hắn làm gì được nàng. Tên này tức lắm nhưng nhìn nàng hăng say lựa áo cưới chỉ tự cười nhẹ. Nhi không biết mình đang dồn nhiều tâm sức cho đám cưới mình không muốn rồi.
Thế là mệt phờ, Uyên Nhi vô tư chọn đến 6 bộ váy cưới dù sao chồng nàng cũng có tiền mà. Hắn không nói gì đưa nàng đến một nhà hàng làm nàng phục hồi thần trí…
- Sao không về nhà?
- Chưa xong đâu! Ăn rồi đi tiếp!
Hắn nói như ra lệnh làm nàng phải miễn cưỡng theo. Nàng không thoải mái lắm khi cùng đi ăn với Khả Phong vì kí ức duy nhất ăn cùng hắn tại nhà hàng không hay ho tí nào dẫu lúc này chỉ có hai người thôi.
Hắn ta thậm chí còn tự ý gọi món luôn không cho nàng cầm đến menu…
- Phải để tui tự gọi chứ?
- Em ăn uốn kén chọn tự gọi đến chiều luôn!
- Anh làm như hiểu tui lắm không bằng!? - Uyên Nhi chun mũi hậm hực nói với hắn làm Khả Phong trả lời ngay.
- Anh hiểu em hơn em biết đó!
Hắn nói làm tim nàng khẽ run đột ngột. Hắn nói vậy là có ý gì chứ làm nàng vừa sợ vừa thấy có tí bối rối. Khi đồ ăn mang ra…
- Beefsteak chín kĩ và salad dầu hạt hướng dương!
Uyên Nhi đơ ra nhận món từ phục vụ đúng ý ăn cầu kì hơi kì cục của nàng. Tim Uyên Nhi đập lung tung trong lòng ngực ăn mà rụt rè hỏi…
- Sao anh biết? Anh cho người điều tra tui hả? - Ai chứ gã này có thể làm cả trò đó nha.
- Chúng ta biết nhau có phải mới vài tháng đâu, 7 năm hơn rồi còn gì? Hồi đó cái gì mà em không nói cho anh biết từ chuyện ở trường cho đến chương trình TV. Lúc nào cũng líu lo suốt!
Má nàng thoáng nóng rang. Nàng hồi đó có thế thật, bám hắn nhưng rõ ràng lúc nào Khả Phong cũng thờ ơ không quan tâm nàng không ngờ lại nhớ hết những thứ linh tinh nàng nói nhảm.
Nhi cố ngăn mình cảm động, việc hắn làm ra tồi tệ hơn nhiều…
- Trí nhớ của anh tốt quá ha!?
Nàng cố ra vẻ mỉa mai hơn cảm động. Hắn nhìn nàng cười nói…
- Rồi em sẽ lại như lúc đó chỉ biết có mỗi mình anh thôi!
Nghe thế thì tim nàng cũng muốn rớt ra ngoài, xấu hổ phản bác lại lời hắn…
- Tui chỉ biết có mỗi anh bao giờ?
- Chối làm gì cái chuyện ai cũng biết chứ! Ăn nhanh lên!
- Đồ xấu xa!
Nàng nhắm mắt la vì tức khiến Khả Phong không nhịn được cười, môi cười thoải mái trông như ác ma đội lớp thiên sứ vậy. Nhi nghẹn lại, trước kia hắn ít khi cười với nàng lắm. Vẻ mặt tươi cười của hắn làm tim nàng muốn mất kiểm soát mà.
Nàng vì thế không dám nói nhiều, chỉ cố cắm đầu ăn sợ bị hắn ta “dụ dỗ” lần nữa trong đời.
Sau khi ăn hắn lại lôi nàng đi lựa đến nhẫn cưới. Uyên Nhi đau khổ miễn cưỡng không muốn vào tí nào. Khả Phong nói như trêu nàng…
- Em không lựa kiểu rồi lại nói anh tự ý nữa!
- … không muốn lựa!
Nàng nói lí nhí phản đối sợ nói lớn hắn lại đáng sợ với mình. Nhưng Khả Phong không cáu giận, nàng không lựa thì hắn lựa dù sao nhẫn cũng có một chiếc hắn mang không như váy cưới của nàng …
- Đặt nhẫn mấy ngày có? - Khả Phong hỏi nhân viên.
- Nhanh nhất là ba ngày thưa quý khách!
- Vậy tôi chọn đôi này, bên trong phải khắc chữ!
Uyên Nhi định bụng không thèm lựa nhẫn nhưng mắt cũng liếc nhìn. Khả Phong chọn chiếc nhẫn có kim cương to cho nàng thôi. Nàng không muốn cái đám cưới này nhưng cái nhẫn nàng nhìn không thích.
Uyên Nhi níu lại cuốn catalog không cho hắn đặt nhẫn vội…
- Đừng chọn đôi đó! Nhẫn gì to đùng như thế anh muốn tui trầy mặt hả? - Hắn nhìn nàng nhíu mày nhăn mặt lựa chọn chỉ khẽ cười đáp lại lời nàng.
- Nói không muốn lựa mà!
- Đừng có chọc tui!
Uyên Nhi cáu giận thật đáng yêu, Khả Phong thấy vui vẻ ngang nhiên ôm nàng cùng lựa nhẫn cưới. Nàng có căng thẳng chút xíu rồi mãi lựa chọn nên quên mất tay hắn trên người mình luôn.
Cả hai cuối cùng cũng lựa được nhẫn cưới vừa ý nàng có kim cương cẩn chìm và khắc chữ bên trong theo ý hắn. Một ngày bỏ trốn bận rộn của nàng trở thành ngày đi chuẩn bị êm hết cho ‘đám cưới không mơ ước’ của mình rồi.
Bỏ trốn không thành, số phận bi thảm đã định, nàng ủ rũ đi làm lại không nghĩ phép nữa thì đơ ra vì Khả Phong ở văn phòng nàng để “ra tay” đưa thiệp cưới thay nàng. Mặt Uyên Nhi tối thui định bụng giấu hết đồng nghiệp không ngờ hắn quá thâm hi