Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326182

Bình chọn: 9.5.00/10/618 lượt.

, là bóng ma cản trở, đời này Tây Tử là bóng ma của Phạm Lý. Nhưng mà Phạm Lý cũng không biết, đời này anh cũng là bóng ma trong đời cô, không bỏ được, vứt không ra, bóng ma chém không đứt.

Mà lúc này, thậm chí cô không cần nhìn anh, cũng có thể cảm nhận được, ánh mắt anh nhìn Tây tử sâu sắc lưu luyến ra sao, loại ánh mắt này cả đời cô mong muốn mà không có được.

Phạm Lý không nói được một lời, chỉ là nhìn Tây Tử như vậy, gần như không biết chán. Cô ấy rất đẹp, chính là hình dáng trong vô số giấc mơ của anh, hoa hồng rơi xuống, nét mặt cô ấy cười tươi như hoa, rốt cuộc cũng không thuộc về anh.

Trong lòng Phạm Lý đã từng nó chút hy vọng hèn mọn mà xa vời, hôm nay biến thành tuyệt vọng thực sự, tuyệt vọng đem lòng anh nháy mắt hóa thành cát… Cô gả cho người đàn ông khác, nhanh chóng dứt khoát như vậy, cắt đứt tất cả ý nghĩ của anh, anh còn có cái gì? Ngoại trừ kí ức, anh còn lại gì? Chính anh cũng không biết nữa..... Phạm Lý bị Mộ Thanh kéo đi vào mà hồn cứ trôi lơ lửng nơi đâu. Hồ Quân hơi nghiêng đầu đến bên lỗ tai Tây Tử nói: “Thế nào? Thật sự là người tình cũ! Một người hung dữ như cô, không nghĩ tới thực sự có người muốn?”

“Không cần bới móc, có chuyện gì thì nói thẳng, tôi không có thời gian pha trò với anh.”

Đột nhiên Tây Tử liếc hai mắt đến anh đang ở bên cạnh: “Không phải là anh đang ghen chứ?”

“Ai? Ai ghen? Ghen vì cô sao, cắt, cô nghĩ cô đẹp, cô cũng không soi gương đi, người như cô, trên đướng vẫy tay một cái, có thể gọi đến một xe.”

Hồ Quân nói mấy câu đó rất nhanh, càng có vẻ ngây thơ chột dạ, có điều may mà Tây Tử không thèm để ý, cũng không muốn để ý tới.

Hồ Quân bỗng nhiên cảm thấy bản thân sao lại bực tức. Ở trước mặt cô gái này bất kể miệng lưỡi có bản lĩnh như thế nào vẫn không chiếm được một chút tiện nghi nào.

Cho dù nói như thế nào, tiệc cưới có kinh động không nguy hiểm, hỗn loạn đã qua. Đến tối, trong tân phòng chỉ còn lại vợ chồng son và mấy người Diệp Trì, mấy người Hồ Tử, còn một vài tên nhóc xấu xa, coi như mấy tên nhóc xấu xa ở trong đại viện đều đến đông đủ, đâu lường trước được.

Mấy người Diệp Trì biết Hồ Quân cưới vợ là giả, nhưng mấy anh em Hồ Tử lại không biết! Tiết mục dâm dục ngắn này, từng người từng người một, phát kẹo, thắp hương, ăn táo… Sai bảo mấy người lúc trước ra ngoài, Tây Tử miễn cưỡng đối phó cho qua, nhưng cô cảm thấy mấy người kia cực kỳ phiền phức.

Đặc biệt là Tả Hoành, trong lòng còn nhớ nửa đêm hôm đó Hồ Quân chạy tới nhà anh, quẳng ra những lời nói cay độc, bây giờ để cho Hồ Quân thoải mái vượt qua mới là lạ. Nháy mắt ra hiệu với nhóc Hồ, Hồ Tử hiểu ý, ra ngoài không đến một phút, không biết xách ở đâu nửa thùng nước đá đi vào, cười ha ha: “Hôm nay chúc mừng anh Quân, dù thế nào chúng ta cũng phải như cá gặp nước!”

Hồ Quân cũng tốt hơn so với mấy người này không được bao nhiêu, trước kia đã từng chỉnh không ít người mới. Vừa thấy cảnh này, còn có gì không rõ, khóe miệng nhỏ không thể phát hiện được gì, trong lòng thật là có vài phần chờ mong.

Miệng của cô bé kia, tối hôm đó anh chạm phải một cái, không ngờ trong lúc anh say mèm nhưng mùi vị thơm mát mềm mại đến hôm nay vẫn chưa tan.

Ba anh em Tả Hoành, Diệp Trì và Phong Cẩm Thành vừa nhìn thấy anh như thế, cũng không nhịn được cười thầm, tâm tư này của Hồ Quân, mắt nhìn đã không giấu được, nước miếng đã chảy dài ba mét rồi.

Tây Tử nhìn Hồ Tử, cô cũng không hiểu, làm sao một nhóm người ăn chơi trác táng lại có nhiều trò như vậy, cả ngày không có chuyện gì làm, mà trong đầu chỉ nghĩ đến những thứ này thôi!

Cô vừa nhíu mày, Hồ Tử liền cợt nhả nói: “Chị dâu, hôm nay là ngày vui lớn của anh Quân, nhíu mày không vui là điềm xấu.”

Kỳ thật Hồ Tử cũng khá lo sợ. Người khác không biết nhưng hắn biết, cô vợ này của anh Quân không phải dễ trêu chọc, lúc tức giận cho dù người khác có cố gắng đến mức phát bực cũng không còn cách nào. Vì vậy, phải nói lời ngon ngọt với cô trước, thế nào cô cũng thật thà làm theo.

Tây Tử liếc mắt nhìn nước đá, âm thầm hít ngụm khí, ngồi ở trên giường, dáng vẻ như tráng sĩ nắm cổ tay thật mạnh không đếm xỉa đến dùng bao nhiêu sức lực, trực tiếp hỏi: “Thế nào là như cá gặp nước?”

Hồ Tử cười ha ha: “Đơn giản, đơn giản thôi, chị dâu ngậm cục đá này trong miệng, sau đó hôn miệng với anh Quân, đợi cho băng trong miệng tan thành nước không phải như cá gặp nước rồi.”

Tây Tử hít một ngụm khí lạnh, mấy người trước mặt miễn cưỡng cho qua, cô cũng không bị thiệt thòi gì, như cá gặp nước cái này không phải cho cô hôn môi với Hồ Quân sao, còn không phải giống như loại đụng chạm môi kia sao.......

Cô không nhịn nổi liếc mắt nhìn Hồ Quân ở bên kia. Không biết có phải Tây Tử ảo giác hay không, cô có cảm giác, trong mắt Hồ Quân tỏa ra ánh sáng vùn vụt, lóe sáng.

Cô không thể không trừng mắt nhìn anh, ý này là, anh em của anh, anh đến mà xử lý. Hồ Quân đương nhiên biết ý cô trừng mắt với anh là gì, cũng thật biết điều nói một câu tình cảm: “ Được rồi, được rồi, cũng bình thường thôi! Da mặt vợ tôi rất mỏng, nếu không thì bỏ qua tiết mục này...”

“Anh Quân, anh còn chưa vào động phòn


Ring ring