cửa, cầm tay nắm cửa, xoay người lại nói: “Ba tôi gọi điện đến, nói buổi tối sẽ qua, tôi tới báo cho anh một chút, còn có. . . . .”
Ánh mắt Tây Tử đảo qua phía dưới anh, có vài phần ghét bỏ: “Đồng chí Hồ Quân, lớn nhỏ cũng coi như cán bộ quốc gia, mặc dù suy nghĩ trong đầu bẩn cũng không có cách nào, nhưng tối thiểu, thân thể cũng nên kiềm chế một chút, không lại ảnh hưởng tới hình tượng cán bộ.”
Cửa đóng lại, Hồ Quân cúi đầu nhìn, không khỏi lắc đầu thở dài, đã lớn như vậy, chưa từng bị một người phụ nữ nào ghét bỏ như vậy. Nhưng mà đệ đệ nhà anh lại cứ không tốt, tại sao lại không có tiền đồ như vậy, vừa nhìn thấy cô nhóc kia cứ như ăn phải xuân dược, nhanh nhẹn đứng nghiêm chào.
Cho dù là năm đó lúc mười mấy tuổi cũng chưa từng bị kích thích như vậy. Xem ra công năng vẫn còn trong trạng thái tốt, mài luyện nhiều năm, vậy mà không hề uể oải, ý chí chiến đấu vẫn sục sôi như cũ......Trong đầu không tự chủ được nhớ tới buổi tối ngày hôm qua, lúc đặt cô nhóc Tây Tử kia ở dưới người, cảm giác đó......
Ặc. . . .Hồ Quân đã cảm thấy trướng lên khá đau, xoay người lại đi vào phòng tắm. Vào làm gì, tôi không nói rõ, tóm lại, khi trở ra đệ đệ anh đã thực sự ngừng công kích rồi.
Trước khi bố già tài phiệt đến, Tây Tử liền đem hành lý của mình chuyển vào phòng Hồ Quân. Mặc dù biết cô nhóc kia sẽ không để cho anh làm gì nhưng Hồ Quân lại giống như lúc mười mấy tuổi, giống như thanh thiếu niên chưa ăn qua thức ăn mặn, rất kích động.
Hết sức nhiệt tình đem hành lý Tây Tử vào sắp xếp ổn thỏa, lại rót nước, lại lấy dép lê, dáng vẻ chân chó ân cần, không thể không khiến Tây Tử hoài nghi anh lòng lang dạ thú.
Tây Tử cầm cốc nước uống một ngụm, mắt liếc nhìn anh, bắt đầu ra lệnh: “Ba tôi sẽ ở lại hai buổi tối, đêm nay anh ngủ giường, tôi ngủ trên mặt đất.”
Hồ Quân cười hắc hắc: “Giường lớn như vậy, có cần thiết sao? Yên tâm, tôi đảm bảo không chạm vào người cô. Cô cũng không phải người đẹp tuyệt trần gì, không cần phải đề phòng tôi như phòng kẻ trộm vậy?”
Tây Tử cười châm chọc: “Mang anh so sánh với kẻ trộm thì oan uổng kẻ trộm nhà người ta quá, ít nhất kẻ trộm vẫn còn là người.”
Hồ Quân bị cô làm cho nghẹn thiếu chút nữa không nói nổi, nghiến răng nói: “Ý cô là tôi không tính là người?”
“Lời này tôi không nói, nhưng mà, hành động việc làm của anh, theo tiêu chuẩn của người có vài phần không giống. Anh không thấy vậy sao?” Tây Tử nói xong, lại vẫn có vài phần ngụ ý, quét mắt nhìn phía dưới của anh.
Hồ Quân liền có tư tưởng xấu, khóe môi bỗng nhiên cong lên, lộ ra một nụ cười lưu manh: “Vợ, em đang nói oan cho anh, đây là phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông. Không phải em tham gia quân ngũ nên u mê chứ, cả chuyện này cũng không biết, đúng là không phải phụ nữ. Có lẽ em cũng không thường xuyên duỗi duỗi lưng mỏi, cũng không vươn vai, còn phải khai thông khai thông, bằng không, không có lợi cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh được, hiểu không?”
Miệng Tây Tử lợi hại, đấy là do Hồ Quân có lòng để cho cô nói. Nếu anh thật sự sử dụng tư tưởng xấu trong bụng anh, mười Tây Tử cũng không phải đối thủ. Hơn nữa trên phương diện này, Hồ Quân anh không sợ gì. Anh nói những tiết mục đồi trụy ngắn này, đoán chắc cô nhóc kia cũng chưa từng nghe. Nếu bại bởi một con nhóc, về sau anh cũng không cần phải lăn lộn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tây Tử liền đỏ lên, muốn cãi lại hai câu, nhưng lại không tìm được từ thích hợp, liền trừng mắt nhìn anh, giận dỗi. Cô nhóc này thật sự tức giận, khuôn mặt trẻ con hồng hồng. Trong lòng Hồ Quân ngứa ngáy, nhưng ngứa kệ ngứa, Hồ Quân biết, nhìn thấy phải thu lại ngay.
Không phải do cô nhó này nói khiến anh bực bội, anh cũng sẽ không hồ đồ đùa giỡn với cô, cho dù có chơi xấu thế nào cũng là vợ anh. . . . Hồ Quân bỗng nhiên cảm thấy, có cô vợ như vậy cũng rất tốt, ít nhất ngày qua ngày có người nói chuyện, thỉnh thoảng đùa một chút, như vậy cuộc sống rất thú vị. Nếu buổi tối ở đây có thể hài hòa càng tốt hơn nữa. . . . .
Không chừng, còn khiến chuyện này thành sự thật, cái gì mà mang tính hình thức, dù sao trên hộ khẩu nhà anh tên vợ là Tây Tử, không thể sai được.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu Hồ Quân, làm như thế nào mới đúng như suy nghĩ? Hồ Quân dùng ánh mắt kia nhìn Tây Tử, Tây Tử không tự chủ được rùng mình một cái, ấp úng nói: “Anh, anh nhìn tôi như vậy làm gì, kỳ quái khiếp sợ?”
Ánh mắt Hồ Quân sáng lên, đặt mông ngồi bên cạnh Tây Tử, dáng vẻ vô lại, bắt đầu ăn nói khép nép dỗ vợ anh: “Vừa rồi anh không đúng, đừng giận, anh có bạn mở một nhà hàng ở bên cạnh, rất ngon, buổi tối cùng anh và ba đi nếm thử đi......”
Hồ Quân cầm tinh con chó, biến đổi một hồi, nhưng sao Tây Tử cứ cảm thấy trong lòng người này chắc chắn có chủ ý hư hỏng gì đó. Mặc dù cô biết anh ta là tên háo sắc, nhưng lúc này nhìn ánh mắt kia thế nào cũng giống như hồ ly, tràn ngập mưu kế.
Cô nào biết Hồ Quân đã thay đổi mục đích, lúc trước là vì lừa gạt hai người già ở nhà, hiện giờ thật sự nghĩ muốn đem cả da lẫn xương Tây Tử nuốt vào trong bụng. Theo lời Tả Hoành nói, nước miếng tham ăn kia đã chảy dài ba mét rồi.