kế lớn theo đuổi vợ vừa mới khởi sắc, nói không chừng ngay lập tức sẽ bị thất bại.
“Khụ......” Hồ Quân xấu hổ, ho khan một tiếng vội vàng ngăn anh: “Thường Kiếm, đây là ba vợ của mình, đây là Tây Tử vợ mình, ba đây là Thường Kiếm, bạn của con.....”
“Gì...... .” Thường Kiếm bày ra biểu tình như nhìn thấy UFO: “Cậu kết hôn rồi? Sao mình không biết?”
Hồ Quân cười haha: “Không làm to, bạn bè chúng mình chưa biết, chỉ có bữa cơm trong nhà.”
Thường Kiếm cũng không phải người mù, lúc vừa vào, đương nhiên cũng nhìn thấy bố già tài phiệt ngồi chính giữa, Tây Tử ngồi bên. Cũng coi như là Thường Kiếm chứng kiến vô số nhân duyên, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra. Đừng thấy ông cụ này khá thô kệch, nhưng cả người đều toát lên mùi vị của kẻ có tiền, không giống người bình thường.
Cô nhóc ở bên cạnh kia nhìn không lớn, ăn mặc cũng đơn giản, cả người mặc quần áo thể thao màu trắng, nhan sắc bình thường, ít nhất so với những người anh gặp qua, phụ nữ xuất hiện bên người Hồ Quân muôn hình muôn vẻ, cái nha đầu này xanh non không để mắt, khiến cậu ta cam tâm tình nguyện kết hôn.
Nói ra, Thường Kiếm tự nhận rất hiểu rõ bốn anh em kia, gia thế trâu bò, bối cảnh thâm tàng, năng lực cường, bộ dạng soái, lúc tham gia quân ngũ ấy, liền là vô địch! Về sau càng đừng nói nữa, Diệp Trì, Tả Hồng, Phong Cẩm Thành, so với Hồ Quân, coi như dựa vào chút bài, tối thiểu trước sau đều đã cưới vợ sinh con rồi.
Nhưng Hồ Quân...... .Mấy tháng trước anh đến thành phố B làm việc, vẫn là Hồ Quân chiêu đãi, anh tổng cộng đi ba ngày, trong ba ngày, cô nhóc bên người Hồ Quân không quan trọng hơn hình dáng, lúc này mới dài hơn một ngày, liền xé giấy chứng nhận trẻ con rồi.
Ánh mắt Thường Kiếm không thể không hướng về phía Tây Tử, cẩn thận chu đáo đoan trang, nhan sắc bình thường nhưng làn da trắng mịn, xem xét tuổi còn nhỏ, tuổi xuân vô địch, muốn nói nơi không đồng dạng như vậy, nếu không có Hồ Quân luôn luôn yêu thích phong cách quyến rũ nhiệt tình hiếm lạ, lẫm liệt có bắp đùi ẩn ẩn khí khái anh hùng, rất hiên ngang.
Ngồi cạnh bên ba cô, thật sự không thể nghĩ tới là phụ nữ đã kết hôn, căn bản cũng không giống, nhưng Hồ Quân kia rõ ràng là có chút khẩn trương biểu hiện ra, vợ này không phải cưới giả, là bà chủ lớn chân chính, dâu trưởng đích tôn nhà họ Hồ.
Thường Kiếm nhanh chóng thu Chương biểu tình trêu tức khinh thường, có tiếng cũng có miếng kêu một tiếng: “Bác, chị dâu......”
Tiếng chị dâu này kêu thật có chút không quen, nhưng nghe vào lỗ tai Hồ Quân, không biết rằng, lại rất xuôi tai. Vốn dĩ Tây Tử cũng có ấn tượng khá tốt với Hồ Quân, nhưng sau khi nghe Thường Kiếm nói con cà con kê một tràng dài nên dường như cũng dần mất hết cảm tình. Cô đã nghĩ trước Hồ Quân cũng không phải là người tốt lành gì, khó khăn lắm mới có chút thiện cảm, giờ đã bắt đầu thay đổi.
Hồ Quân hận không thể đánh tên Thường Kiếm này, làm hỏng việc nhiều hơn cả thành công. Nhân lúc Thường Kiếm đi ra chuẩn bị các món ăn Hồ Quân theo đuôi ra ngoài, sau đó túm lấy cổ áo sau của Thường Kiếm xách vào một căn phòng trống bên cạnh, “Tên nhóc cậu cố tình phá hỏng đúng không? Nói linh tinh cái gì thế hả? Vợ mình nghe được tối về không đồng ý để mình lên giường thì cậu phải chịu trách nhiệm!”
Hồ Quân nói thật nhưng khi vào trong lỗ tai Thường Kiếm lại trở nên rối mù. Thường Kiếm biết lúc nãy mình nói mấy câu kia là phá hỏng chuyện, cười ha ha nhận tội: “NÊn trách mình, nên trách mình mình không được sao, yên tâm mình có chiêu này bảo đảm buổi tối có thể được chị dâu cho phép lên giường.”
“Chiêu gì? Mình nói cho cậu biết tên nhóc cậu không cần phải nói ra mấy chiêu vớ vẩn bẩn thỉu, trong kia không phải là phụ nữ chơi bời linh tinh mà là vợ mình.”
“Em biết, em biết, anh Quân cứ yên tâm!”
Hai người rất cố gắng đồng lòng nhưng ý kiến kia căn bản hoàn toàn trái ngược nhau. Sau khi Hồ Quân vào phòng không bao lâu thì Thường Kiếm cũng đi vào cầm theo hai bình rượu Mao Đài*, mở bình rượu ra, rót cho bố già tài phiệt trước. Bố già tài phiệt cũng là người trong nghề, vừa liếc mắt nhìn màu sắc, nhìn độ sánh của rượu, mùi vị đậm đà cũng biết là rượu được ủ hơn mười năm, rất khó tìm.
*Rượu Mao Đài: là một trong ba loại rượu nổi tiếng thế giới
Hồ Quân vừa định rót rượu cho vợ lại bị Thường Kiếm đưa tay cản lại: “Mình có một loại rượu cung đình được cất tự nhiên dành cho những nương nương trong hậu cung uống, cũng quý hiếm như Mao Đài, có công dụng chăm sóc sắc đẹp, rất thích hợp cho chị dâu uống…”
Vừa dứt lời nhân viên phục vụ đã mang một cái lò nhỏ bằng đất sét than hồng, bên trên đặt một chiếc mình men màu vàng rực rỡ, sau đó một lúc thì từng đợt mùi rượu thoang thoảng bay ra xộc vào mũi. Hồ Quân rót cho Tây Tử một chén, màu rượu xanh biếc trong suốt trông rất đẹp mắt.
Tây Tử nhấp một ngụm nhỏ, không có mùi gì là mùi rượu, rất giống một loại đồ uống, từng chén từng chén… Chờ ăn cơm xong thì bầu rượu này đã bị cô uống không còn thừa một giọt. Nhưng không biết loại rượu này có tác dụng chậm hay không, lúc ngồi không cảm thấy gì, vừa ra khỏi khách sạn, hớp phải ngụm gió T
