Pair of Vintage Old School Fru
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326244

Bình chọn: 8.00/10/624 lượt.

Đừng nhìn Hồ Quân bình thường rất lắm lời, rất vô lại, nhưng thật sự những chuyện anh muốn trong lòng, không gì là không làm được. Cho tới hôm nay, những chuyện anh muốn, không có chuyện gì không thành. Cho nên nếu anh đã hạ quyết tâm để mắt tới Tây Tử, đừng nói là Tây Tử muốn chạy qua cửa, ngay cả một khe hở cửa sổ cũng đừng hòng.

Chỉ là cần phải có thời gian, nhưng Hồ Quân không sợ tốn thời gian. Cô là vợ anh, chính là miếng thịt cạnh miệng anh, anh cũng không nóng vội, việc này còn phải tiến hành có chất lượng, coi trọng phương thức, Hồ Quân đều biết rõ những điều này.

Trước kia là Hồ Quân đùa giỡn với Tây Tử, xen nhiều việc vào cuộc sống. Hiện tại không giống trước, trong mắt Hồ Quân, Tây Tử chính là người vợ thật sự của anh, cho dù không có việc gì sự thật vẫn là vậy. Ánh mắt kia, thái độ kia, tâm tư kia, đều đã thay đổi.

Buổi chiều, bố già tài phiệt đến Thừa Đức. Hồ Quân mới nhậm chức con rể, hầu hạ người lớn tuổi kia vô cùng thoải mái, mở miệng một tiếng là ba. Buổi tối vốn nói muốn đến nhà hàng bạn Hồ Quân nếm một chút, nhưng bố già tài phiệt nói, sáng mai còn bái Phật, không ăn thức ăn mặn. Hồ Quân không nói một lời liền xác định đi tới một nhà hàng đồ ăn chay cách đó một dặm.

Ăn xong rồi vẫn ra dáng người con hiếu thảo đi theo ông dọc theo sông Vũ Liệt tản bộ nói chuyện phiếm. Ông muốn nghe gì, anh liền nói cái đó. Không phải là ông tin Phật sao? Một miệng Hồ Quân kia nói ra một đống chuyện xưa về kinh Phật, dông dài từ câu chuyện Bộ Bộ Sinh Liên cắt thịt nuôi chim ưng, từ Thích Ca Mâu Ni đến Tông Khách Ba, từ Tông Khách Ba lại liên hệ tới Thương Ương Gia Thố*…..(*Những vị Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng)

Đừng nói bố già tài phiệt không có văn hóa, ngay cả Tây Tử ở bên cạnh đều nghe đến mức choáng váng, dùng ánh mắt kỳ quái quỷ dị thỉnh thoảng quan sát đánh giá Hồ Quân. Đây là Hồ Quân đầu óc phế liệt hủ bại sao? Người này đột nhiên.... rồi đó. Tây Tử bị Hồ Quân gây ảnh hưởng, buổi tối nằm trên giường không ngủ được, nghiêng người, mở mắt nhìn Hồ Quân phía dưới đất. Đừng nói người đàn ông này hư hỏng vẫn là hư hỏng, vô lại vẫn là vô lại, nhưng rất ra dáng đàn ông. Sau khi trở về nói thẳng với cô luôn: ‘trên mặt đất lạnh, cô ngủ giường’, rồi ôm chăn rồi nằm dưới đất.

Sớm biết vậy, ngay từ đầu đã lấy phòng lớn hơn, ít nhất còn có ghế sofa gì đó. Tây Tử vẫn chưa cảm giác hay nhận thức được, cô đối với Hồ Quân dần dần thay đổi. Nếu là trước kia cô sẽ không quản gì anh sống hay chết.

Cô nghĩ vậy, cũng không biết Hồ Quân cũng nghĩ như vậy. Nếu như là buổi sớm hôm ấy, anh quyết định trước, nhất định ngủ trên đất sẽ là Tây Tử, ai bảo cô chạy tới chỗ này. Mà lúc này trong đầu Hồ Quân, Tây Tử chính là vợ anh. Vợ là gì? Là được yêu thương, được cưng chiều, được che chở,để cho chính mình chịu khổ thay vợ, không tính nhóm người quan lớn.

Hồ Quân với mấy người bạn thân đều rất giống nhau, thực chất bên trong đều có chủ nghĩa đàn ông rất lớn, đương nhiên cũng đặc biệt bá đạo. Yêu là yêu, cưng chiều là cưng chiều, nếu người nào đó liều mạng, cũng không nương tay trừng phạt. Tây Tử là vợ, cho nên anh thật sự rất khó ra tay, nhưng anh có cả đống chiêu, nhờ tay của người nhà nữa.

Được, không phải ở trên giường cô không thể phát huy được năng lực sao?

Trong đầu Hồ Quân càng nghĩ những thứ này thì càng không ngủ được. Hơn nữa nơi này cũng không phải khách sạn năm sao, đừng nói trên mặt đất không có thảm, ngay cả lát sàn cũng không có. Là nền gạch, rất cứng, thắt lưng của anh thật đau, một cái chăn mỏng thật sự không là gì, thật sự đã nhiều năm không chịu cảnh như vậy rồi.

Anh xoay người lại, mặt đối diện nhìn Tây Tử, ánh mắt hai người đều mở to, ai cũng không ngủ, nhìn nhau vài giây. Tây Tử liền mở miệng, nhưng là một câu vô nghĩa: “Trên mặt đất có cứng không?”

Hồ Quân hừ một tiếng: “Đại khái là hơn chiếc giường thoải mái của em.”

Tây Tử chu mỏ: “Nếu không lại gọi cho anh thêm chăn trải trên mặt đất?” “Thôi đi! Đây cũng không phải là khách sạn năm sao, không phục vụ tốt như vậy.” Trong lòng Hồ Quân còn tưởng cô nhóc kia mềm lòng, muốn cho anh lên giường, nào biết lại là thêm chăn.

Tây Tử im lặng một hồi: “Anh cũng tin Phật?” Hồ Quân cười vui vẻ: “Ngoài bản thân anh, anh không tin bất kỳ ai. Tin Phật gì? Không hề.”

Tây Tử ngạc nhiên: “Vậy anh nói với ba tôi những thứ này...... .” Hồ Quân ngồi bật dậy, ánh mắt mong đợi nhìn Tây Tử: “Vợ, anh kìm nén đến mức ngột ngạt…” Lông mày Tây Tử còn chưa kịp dựng thẳng lên Hồ Quân đã nói tiếp: “Em cho anh hút điếu thuốc được không? Dù sao anh cũng không ngủ được.”

Tây Tử âm thầm nhẹ nhàng thở ra, liếc anh một cái ngầm đồng ý. Hồ Quân cầm bao thuốc lá, đốt một điếu cho vào trong miệng, đặt gạt tàn trên mặt đất, hít hai hơi rồi dụi tắt.

“Tại sao không hút?” Tây Tử lại buồn bực hỏi.

Hồ Quân ném bao thuốc lá lên bàn: “Cho đỡ thèm là được, em không thích mùi khói, sáng mai anh ra ngoài sẽ hút sau. Trước kia bà nội đã mất của anh cũng tin Phật, lúc ấy ông nội của anh bị ung thư gan. Bà nội vì ông nội dùng đủ phương pháp, sau cùng liền bái Phật thắp hương, còn mời cư sĩ. Nh