g, mới bắt đầu được một nửa đã mềm lòng rồi, này làm sao được! Em sẽ không dùng đến những trò trêu chọc gây hại, chỉ là hôn môi, không phải đến tận bây giờ ngay cả miệng nhỏ của chị dâu anh Quân cũng chưa từng hôn.......”
Lừa gạt… Mấy thằng nhóc cười ha hả, sắc mặt Hồ Quân có phần ửng đỏ, không biết là nôn nóng hay là tức giận, đưa tay cầm lấy cục nước đá nhét vào miệng, Tây Tử chưa kịp phản ứng, đã bị anh giữ gáy, có thứ gì đó mềm mại trên môi........Á.......
Tây Tử ngạc nhiên chớp mắt, đã bị Hồ Quân mạnh mẽ cạy mở răng môi, mùi rượu pha trộn lạnh giá, xông vào trong khoang miệng........ Cô theo bản năng giơ tay đẩy anh, lại bị Hồ Quân nhanh tay lẹ mắt bắt được, cơ thể áp sát, trực tiếp đè Tây Tử lên giường, hai người lăn lộn ở trên giường........
Anh đặc biệt dự tính trước kìm hai chân cô gây rắc rối, tay giữ gáy nhanh chóng trượt xuống, nắm lấy cánh tay cô, lưỡi cuốn lấy lưỡi, quấy động, dây dưa......
Thật ngọt! Cục đá lạnh dần dần hóa thành nước, trong miệng cô vị rượu nho nhàn nhạt, khiến Hồ Quân gần như hận không thể say trong nụ hôn này........
Nếu Tây Tử thật sự phán kháng, cũng sẽ không thua Hồ Quân, nhưng cô rất rõ ràng trường hợp hiện tại, nếu ngay buổi tối đầu tiên đã trình diễn toàn bộ vai người vợ vũ phu, chuyện cô và Hồ Quân kết hôn giả sẽ bị đưa ra ánh sáng, cô không thể để cho lão ba giàu có phải lo lắng cho cô.
Với lại, lúc này Tây Tử đột nhiên phát hiện, có lẽ Hồ Quân cũng không vô dụng như cô nghĩ. Bản lĩnh của người đàn ông này khẳng định không kém, tốc độ, phản ứng, kết hợp với việc anh nằm ở trên thân mình, bắp thịt cường tráng đàn hồi. Rõ ràng anh không phải kẻ vô tích sự. Có lẽ người đàn ông này không dễ trêu chọc giống như cô nghĩ trước đây…
Nụ hôn và con người của anh hoàn toàn trái ngược, ngang ngược, bá đạo, không cho phép cự tuyệt, tiến quân thần tốc, căn bản không sẽ không qua loa rồi ngừng lại. Mà kỹ xảo quá tốt, ít nhất người ngây ngô như Tây Tử rất nhanh hơi không theo kịp, môi lưỡi quấn quýt, dường như dính vào một chỗ, ướt át, mất hồn…
Nhiệt độ lên cao, viên đá tan ra, tên cũng giống nghĩa ‘như cá gặp nước’... Lúc Hồ Quân buông Tây Tử ra, khóe miệng còn đọng lại chút nước, anh vẫn còn chưa thỏa mãn liếm liếm, dáng vẻ này có vẻ vẫn chưa vừa ý, căn bản chỉ làm được một con mèo ăn nửa con cá.
Diệp Trì không nhịn được nở nụ cười, mấy thằng nhóc Hồ Tử coi như cũng được mở rộng tầm mắt. Ánh mắt nhìn Hồ Quân đã có cả thích thú lẫn sùng bái. Nụ hôn vừa rồi của anh Quân thật sự là băng lửa dung hòa! Một đám bọn họ đứng bên cạnh nhìn đều cảm thấy được máu nóng sôi trào, huống chi là hai người trong cuộc.
Tây Tử bị Hồ Quân kéo dậy, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn không thể nói rõ là đen, là hồng hay vẫn là xanh, ánh mắt nhìn chằm chằm Hồ Quân, không hề chớp một lần.
Phong Cẩm Thành thấy tình huống không tốt, vội vàng đứng lên hòa giải: “Được rồi, được rồi, đã không còn sớm, chúng ta không thể làm chậm trễ chính sự của Quân. Rút lui! Mau rút lui! Hôm nay tôi làm chủ, mời mấy anh em đi đến hội quán vui vẻ, đi thôi, đi thôi......”
Phong Cẩm Thành lên tiếng, mấy người Hồ Tử cũng không đáp lại, phút chốc đã tản đi hết, trong phòng tân hôn chỉ còn lại hai vợ chồng son bốn mắt nhìn nhau: “Hồ Quân, anh nói thật cho tôi, vừa rồi có phải là anh cố ý không?”
“Cố ý cái gì?” Đến lúc này, Hồ Quân cũng chỉ có thể trợn trắng mắt nói láo, biết rõ còn cố hỏi. Tây Tử cắn cắn môi, gương mặt không tự chủ được lại đỏ lên, bắt cô phải trực tiếp hỏi ra như vậy, cô thật không mở miệng được.
Tây Tử liếc anh một cái, đứng lên đi về phía cửa, Hồ Quân vội vàng kêu to: “Cô đi đâu?”
Tây Tử đứng ở cửa xoay người lườm anh: “Cục phó Hồ, nếu anh thật sự cảm thấy đêm xuân vắng vẻ, tự mình đi tìm một tiết mục giải trí không phải là được sao, tôi nhìn thấy, vừa rồi thú tính của anh đã bộc phát!”
Cạch... Cửa phòng tân hôn đóng sập lại, bản thân Hồ Quân cũng không nhịn được lắc đầu nở nụ cười. Đúng vậy, chẳng lẽ anh lại trông đợi vào cô bé Tây Tử sẽ cùng chung đêm xuân với anh thật sao, những mà mùi vị của cô bé kia cũng khá tốt.......
Hồ Quân duỗi eo, trực tiếp ngã xuống giường, miệng lẩm bẩm, cô bé kia trẻ trung non nớt, vừa rồi lúc anh hôn cô, rõ ràng là bị kích động, vừa nhìn đã biết là không hề có kinh nghiệm và kỹ xảo. Kết luận này khiến khóe miệng Hồ Quân cong lên, cong lên, xoay người lại, ôm chầm lấy chiếc gối lớn ôm vào trong ngực, coi như đó là vợ!
Tây Tử bước vào phòng sát vách, trực tiếp nhảy vào phòng tắm đánh răng, soàn soạt vài lần, súc miệng bằng nước súc miệng vẫn cảm thấy trong miệng không được thoải mái, hình như vẫn còn mùi vị của tên Hồ Quân vô lại.
Tây Tử vô tình nhớ tới Phạm Lý, trước kia khi học đại học còn có thời gian ở chung một chỗ, về sau vào bộ đội, thời gian gặp ngày càng ít đi. Doanh trại quân đội của hai người cũng không ở cùng một nơi, muốn gặp mặt cũng phải vào lúc hai người đều có thời gian nghỉ ngơi, mỗi lần gặp mặt đều vội vàng. Khi nhận nhiệm vụ huấn luyện, dài hơn một tháng, thậm chí mấy tháng không gặp nhau là chuyện bình thường.
Trong lòng cô Phạm Lý vĩnh viễn là ngư