ời khiêm tốn, nụ hôn đầu tiên của hai người là lúc còn học đại học, ở dưới ký túc xá khẽ chạm môi nhẹ nhàng rồi lập tức rời đi. Lúc ấy trái tim cô nhảy loạn, giống như có mười người đánh trống ở trong lòng, rốt cuộc nụ hôn đó có mùi vị gì cô cũng không nhớ.
Về sau, Phạm Lý luôn luôn cẩn thận hôn cô, giống như cô là búp bê thủy tinh dễ vỡ, hoàn toàn không giống với Hồ Quân, nụ hôn của anh ngang bướng không cho phép từ chối, còn nữa, kỹ thuật.......
Tây Tử vỗ hai má bốp bốp.......Không nể nang vỗ vào khuôn mặt của chính mình vài cái: “Tây Tử, mày suy nghĩ linh tinh gì chứ, đấy là tên đàn ông xấu xa, không biết đầu lưỡi thối nát hôn qua bao nhiêu phụ nữ. Nếu không, làm sao có thể luyện được kỹ thuật hôn tốt như vậy. Ghê tởm chết đi.” Tây Tử nghĩ vậy, bỗng nhiên cảm thấy hết sức chán ghét, bóp kém đánh răng, lại bắt đầu đánh răng..... Tây Tử và Hồ Quân thật sự chưa nghĩ tới cái gì mà chuyện tuần trăng mật sau hôn nhân này, dù sao hôn nhân của hai người bọn họ cũng chỉ mang tính hình thức mà thôi. Nhưng bố già tài phiệt với thái hậu Hồ còn hết sức nhiệt tình tích cực hơn hai vợ chồng son bọn họ.
Thái hậu Hồ nghe người ta nói, vợ chồng trẻ mới kết hôn nên thay đổi địa điểm, càng dễ dàng thụ thai hơn, nói không chừng, khi trở về từ tuần trăng mật còn có thể mang thai cục cưng. Bà đã trông mong tin tức cháu trai bảo bối nhiều năm nay, lại không biết, hai người bọn họ căn bản không có chuyện đó, vậy cháu trai bảo bối ở đâu ra?
Bố già tài phiệt lại cảm thấy, con gái bảo bối của chính mình kết hôn khó khăn, không thể bị oan ức. Nhà người ta có con gái, ông cũng có, mục đích hai bên ba mẹ khác nhau, lại có chung một đích đến, thúc giục hai người nhanh chóng ra ngoài hưởng tuần trăng mật. Vốn đề nghị bọn họ đi Maldives, nhưng Tây Tử không vừa ý, cảm thấy quá phiền phức.
Trong lòng thì lại nghĩ cái nơi trời xanh biển mát như thế người đẹp như mây, vây quanh người công tử bột Hồ Quân như thế có gì hay. Nói không chừng, khi trở về con mắt Hồ Quân kia đều sẽ mù một nửa, bị người đẹp bên bờ biển đánh trúng. Cho nên nói, hình tượng Hồ Quân trong lòng Tây Tử của chúng ta, thật sự không có điểm gì tốt.
Bố già tài phiệt của Tây Tử tin Phật, thành kính cỡ nào không cần nói ra, nhà ở quê còn cố ý để ra một gian phòng trống, cung phụng mời Phật về nhà, mỗi ngày ba nén nhang. Tây Tử không tin, nhưng nhân cơ hội này ra ngoài, thay ba bái Phật cũng rất tốt, ít nhất có thể phù hộ thân thể ba cô khỏe mạnh, cũng coi như là lòng hiếu thảo của cô.
Vì thế Tây Tử cùng Hồ Quân liền bàn đi Thừa Đức, lúc đầu Hồ Quân thật không nghĩ tới cô đi bái Phật, cho rằng cô muốn đến trang trại nghỉ hè thưởng ngoạn đập nước thảo nguyên, cũng không phản đối.
Vì đi gần nên cũng không có lập kế hoạch gì cho hành trình, ngày hôm sau, trực tiếp lái xe đi. Vốn Hồ Quân nghĩ muốn đi trang trại nghỉ hè, cũng sử dụng chút bản lĩnh, tạo ra chút lãng mạn gì đó, cứu vãn hình tượng chính mình trong lòng Tây Tử.
Ai biết được vừa mới đến thành phố Thừa Đức, Tây Tử đã bắt đầu chỉ huy anh: “Rẽ bên này. . . . .Qua cầu. . . . .Rẽ trái......Đi xuống dọc bờ sông......”
Đến nơi, Hồ Quân nhìn trên cổng chào có mấy chữ vàng, mới biết được cô nhóc này muốn đến chùa Phổ Ninh. Nói thẳng không phải là được rồi sao, cần phải sai bảo anh như cháu mình mới được à. Nhưng mà nơi này có vẻ không phải là nơi thích hợp để hưởng tuần trăng mật, huống chi lại ở ngay bên cạnh chùa.
Hồ Quân xách hành lý của hai người, đi theo Tây Tử thạo đường nhanh chóng dẫn vào nhà trọ bên cạnh. Tây Tử thuê luôn hai phòng, trong đó quăng thẳng một thẻ phòng cho anh sau đó tự mình lấy hành lý của mình rời đi. Hồ Quân nhìn thẻ phòng trong tay, ngây ngốc một lúc lâu.
Hồ Quân suy nghĩ, mình đã kết hôn... tuần trăng mật này… đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại gặp phải cô nhóc Tây Tử không hiểu chuyện thú vị như thế này? Chạy tới nơi này nghe trống chiều chuông sớm? May mà mặc dù căn phòng đơn giản nhưng cũng coi như đầy đủ tiện nghi, cũng sạch sẽ, dù sao đi theo cô nhóc Tây Tử kia cũng đừng nghĩ đến chuyện muốn hưởng thụ cái gì là hạnh phúc, chỉ cần cô không liều mạng giày vò anh thì niêm Phật đi! Năng lực thích ứng của Hồ Quân cũng coi như rất mạnh rồi.
Trong phòng tắm, Hồ Quân quấn một cái khăn tắm lớn, vừa đi ra liền thấy Tây Tử đang ngồi trên giường anh. Đừng nói, trong nháy mắt đó trái tim trong lồng ngực Hồ Quân không có tiền đồ liền thình thịch lên xuống vài cái.
Trong lòng suy nghĩ, chẳng lẽ cô nhóc kia nghĩ thông suốt, thực sự muốn cùng anh biến chuyện này thành sự thật. Nếu thật sự như vậy, anh cũng không phản đối, cố gắng ỡm ờ chấp nhận thôi. Nhan sắc cô nhóc này cũng bình thường, lại rất hung dữ, đoán cũng không có người đàn ông nào yêu thích.
Ý nghĩ Hồ Quân vừa mới xoay chuyển, bỗng nhiên cảm thấy, sinh lực nhiệt huyết sôi trào tiêu tán nhiều năm nay dâng lên vù vù, theo phản xạ của đại não đập thẳng lên mặt......
Tây Tử mở to mắt nhìn Hồ Quân như vậy, bỗng nhiên dựng lều trại thật cao trong lòng. Không cần đoán cũng biết, trong đầu tên khốn này đang nghĩ cái gì. Tây Tử đứng lên, đi tới