Old school Swatch Watches
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326311

Bình chọn: 9.5.00/10/631 lượt.

Hồ Quân cũng cố gắng đến mức mệt mỏi, dù sao đàn ông trải qua chuyện tốt như vậy được mấy lần, hao tổn khí lực, có thể khỏe hơn so với phụ nữ nhưng đã đến lúc phải bỏ. Trong lòng anh vẫn biết chờ sau khi cô gái này tỉnh lại không biết sẽ gây loạn với anh thế nào? Tiếp theo cũng không biết khi nào trở về?

Càng nghĩ như thế Hồ Quân càng cảm thấy lần này phải bù đủ vốn. Vì vậy lần đầu tiên của Tây Tử thật sự bị Hồ Quân giày vò không ít. Nhưng cho dù giày vò nhiều thế nào đi chăng nữa cũng đến lúc trời sáng.

Mặt trời chậm rãi đi lên từ lưng chừng núi, từ đầu đến cuối cơ thể con người đều như một cái đồng hồ sinh học, đồng chí Tây Tử của chúng ta tỉnh dậy, vừa nháy nháy mí mắt Hồ Quân lập tức buông cô, nhanh chóng nằm xê ra nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng ánh mắt không nhắm hết, chỉ hé mắt quan sát phản ứng của vợ anh, cũng hết sức cảnh giác.

Dù sao anh cũng hiểu rất rõ vợ anh, nếu như cô thật sự giận dữ mấy hết lý trí sẽ tấn công trực tiếp chỗ yếu thế của anh. Anh cũng không thể ngồi chờ chết, anh phải suy nghĩ cho tương lai của hai người. Anh còn muốn lăn lộn trên giường với vợ, muốn sinh một tên nhóc mập mạp, cả nhà hòa thuận sống với nhau qua ngày, không thể để chuyện vừa mới kết hôn lập tức biến thành thái giám được.

Nhưng anh cũng không thể chạy ngay, rốt cuộc vợ anh sẽ có phản ứng thế nào Hồ Quân thật sự không đoán ra. Chủ yếu là do công dụng của rượu thuốc kia, anh còn chưa hiểu rõ nó đơn giản chỉ là chất tạo hứng hay còn có tác dụng khác…

Tối hôm qua mấy lần giày vò loay hoay, sau đó anh đặt cô vợ ngồi theo tư thế quỳ sấp, vợ anh cũng hết sức ngoan ngoãn phối hợp. Hơn nữa cái miệng nhỏ nhắn của cô còn ư ử… Hồ Quân suýt chút nữa đã chết trên người vợ anh, luôn cảm thấy cô có cảm giác, bởi vì chuyện phối hợp ăn ý này không thể coi là mê man được!

Còn nữa, rượu thuốc kia chỉ có cô uống, lúc đó anh còn khuyên can, sợ rượu này có tác dụng chậm. Nhưng cô vợ vung cánh tay nhỏ bé lên, trừng mắt ý là không cần anh quan tâm. Cho nên mới nói, nếu bàn về trách nhiệm Hồ Quân cảm thấy mình còn là người bị hại. Dĩ nhiên anh cũng không phải là xử nam, nhưng chuyện này không thể lấy lần đầu tiên ra để bàn ai đúng ai sai, đặc biệt là được khoe mẽ tiện nghi.

Chẳng qua tên nhóc Hồ Quân này vô cùng gian trá, thật đúng là chó ngáp phải ruồi. Tây Tử mở mở mí mắt ra, đập vào mắt là trần nhà trắng xóa với đèn trần hình sao Ngưu, không cần động người cũng cảm thấy toàn thân đau nhức, hoàn toàn không giống là cơ thể của mình.

Trong đầu cô rất rõ ràng, lúc này cô không thể làm chuyện nào khác, chuyện tối hôm qua cô không nhớ đoạn sau, nhưng cô nhớ rất rõ chuyện trước.

Sao cô có cảm giác nóng bức, sao lại cởi quần áo, sao lại trần truồng, không phải là ôm Hồ Quân không buông tay… Còn nữa sao cô lại nhiệt tình dâm đãng… A… Tây Tử giơ tay che khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, sau này sao có thể gặp người!

Vợ anh không động chân động tay như dự đoán, nhưng dáng vẻ đáng thương lẫn đáng yêu kia thực sự lọt vào trong trái tim Hồ Quân. Hồ Quân không thể giả vờ được nữa, lật người, lấy hai tay đang che trên khuôn mặt nhỏ bé của cô vợ. Nhưng sức lực cô quá lớn, không hề buông tay, vùi đầu trong tay, giọng khàn khàn: “Anh cút sang một bên, không cần phải để ý đến tôi.”

Đúng là cách nói kỳ cục, lời nói tuy không dễ nghe nhưng lọt vào trong tai Hồ Quân lại trở nên nhẹ nhõm đi rất nhiều. Tuy anh không thể đoán rốt cuộc bây giờ vợ anh đang trong trạng thái tinh thần thế nào nhưng xem ra khẳng định là cô biết cô khiêu khích anh trước.

Hôm nay xem như Hồ Quân may mắn! May mắn là vợ anh là một cô gái hết sức đặc biệt, không tùy tiện đổ lỗi oan cho người tốt. Anh vừa nghĩ như vậy, cô vợ vèo một cái nhanh xuất chiêu nắm lấy cánh tay anh, lật người trực tiếp ấn anh ở trên giường, đầu gối còn chỉa ở trên eo anh, kéo hai tay anh đặt ở trên đầu.

“A, vợ, vợ, buông tay, em buông tay! Cánh tay sắp gãy rồi…”

Hai người đều trần truồng, nếu để người ngoài nhìn thấy khẳng định sẽ cho là hai người đang ân ân ái ái. Dù sao hôm nay đều có thể có đủ mọi thể loại thưởng thức ân ái, có thể có rút roi ra, đốt sáp nến, không biết rằng nếu thật sự đánh lộn cũng sẽ không mặc quần áo.

Tây Tử chỉa đầu gối lên eo anh, dùng tay bóp cổ anh: “Nói, tối hôm qua chắc chắn là rượu có vấn đề, không phải là anh làm chứ?”

Đến lúc này Hồ Quân quá rõ, vậy thì dù có đánh chết cũng không thể thừa nhận, nếu thừa nhận thì đời này không thể tiếp tục tiến tới, không thừa nhận thì không phải là chuyện của anh. Đã có một lần là tối qua thì nếu anh kiên trì rồi sẽ có lần hai. Còn nói chuyện tối qua thật sự không liên quan đến anh.

Nghĩ đến đó, Hồ Quân hít khí biện minh: “Vợ em phải xem xét dựa trên phán đoán của cảnh sát, không nên đổ oan cho anh. Tối hôm qua anh không ngừng khuyên em uống ít thôi, nhưng lúc đó em phản ứng thế nào em còn nhớ rõ không?”

Khuôn mặt Tây Tử đỏ bừng lên, uốn éo vặn vẹo cánh tay Hồ Quân trong tay: “Ai ôi… vợ, gãy tay, gãy tay mất…”

“Xem như tôi uống say thì thế nào, anh cũng không có ý chí nguyên tắc không đẩy tôi ra sao! Anh đúng là cán bộ quốc gia, cảnh sát