về đã không chịu răn đe vợ. Cậu vẫn còn có hi vọng đó! Lúc này cậu vừa mới kết hôn, vẫn còn kịp thể hiện uy quyền, cứng rắn mà phải quyết đoán hơn.”
Hồ Quân ưỡn thẳng lưng lên, ra dáng một ông chồng, không chút do dự liền khoác lác: “Dĩ nhiên, mọi việc trong nhà đều do tôi quyết định, mấy người đúng là không có tiền đồ. Bên ngoài thì diễu võ dương oai rất ngang ngược, về nhà lập tức trở nên như quả cà chua dập, ở trước mặt vợ thì ỉu xìu, kinh sợ, chỉ mong rửa chân cho vợ. Tôi mà nói một tiếng Tây Tử không dám làm trái ý, hãy xem xem tôi dạy vợ thế nào.”
Cúi đầu nhìn lại bề ngoài, đứng lên: “Cậu uống một mình, tôi về trước đây!”
Diệp Trì cứ như vậy trơ mắt nhìn Hồ Quân nói xong đi mất. Diệp Trì cầm chai rượu còn sót lại, đặt bốp một cái thật mạnh lên trên bàn. Không thể không sầu não, thấp giọng hừ một tiếng lẩm bẩm trong miệng: “Tôi con mẹ nó cũng không tin Hồ Quân cậu có thể làm tốt được như vậy, ngay cả miệng còn chưa được hôn nữa là...”
Phải nói Diệp Trì rất hiểu rõ người anh em Hồ Quân? Tuy cậu ta mạnh miệng nói nhưng nhìn qua cũng biết là đang lộ vẻ lúng túng, thầm mắng cậu ta là con người lừa gạt. Trước mặt Tây Tử cậu ta sẽ như thế sao? Nói thật so với ba người bọn anh cũng không hơn bao nhiêu, nói chính xác còn không bằng bọn họ.
Ít nhất người ta muốn ăn đậu hủ của vợ liền ăn, muốn làm gì thì làm.
Không giống anh ngày ngày kìm nén đến sắp chịu không nổi rồi, nhìn thấy mà không được ăn, muốn đưa tay sờ chỉ sợ rắc rối, chính anh cũng cảm thấy mình rất vô dụng.
Mặc dù bọn họ đã trải qua thời kỳ trăng mật ở Thừa Đức, nhưng ban ngày chỉ đi dạo nói chuyện với nhau, đến tối anh muốn thân mật cũng không có cửa. Tây Tử thẳng thừng nói mỗi người ngủ riêng một phòng.
Ở trên bãi cát mỗi người một căn lều nhỏ cách xa ba thước, giống như anh có bệnh truyền nhiễm vậy. Hồ Quân buồn bực không nói ra được, cố tình nói qua chuyện thức ăn hơi mặn, lần này thức ăn không ngon làm anh có ấn tượng xấu, anh đang tìm cách nói chuyện với vợ, cố tình phàn nàn chợt cảm thấy hơi nhàm chán.
Hồ Quân cảm thấy mình không lây tật xấu của Tả Hoành, vợ anh trừng mắt nhìn, anh còn cảm thấy hai con mắt tròn tròn, long lanh, trông rất hấp dẫn khiến anh không kiềm chế được nhớ tới đêm hôm đó. Nghĩ lại anh rất muốn cô nhưng anh cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ, thế nào cũng phải nhường nhịn vợ anh trước tiên để cô ấy buông lỏng cảnh giác.
Với lại anh cũng không muốn mối nhân duyên này quá ngắn ngủi, hiện nay anh thật lòng muốn sống gắn bó hòa thuận với Tây Tử, còn về sau này cái gì răng long đầu bạc, anh cũng không nghĩ xa vời như vậy, trước mắt được như vầy, vợ anh mà hiểu được tấm lòng của anh thì hay biết mấy.
Ngày hôm trước vợ chồng bọn họ trở về từ Thừa Đức, ngày hôm qua còn ghé nhà ba vợ, sáng mai hai người phải đi làm lại nên hôm nay Hồ Quân còn muốn mở tiệc chiêu đãi. Nhưng vào buổi trưa sau khi ăn cơm ở trong đại viện, khi hai người vừa lái xe đi về còn chưa tới nhà vợ anh nhận được điện thoại.
Giọng nói trong điện thoại rất nhỏ, Hồ Quân cố gắng lắng tai nghe cũng không nghe được gì. Vợ anh cũng không có ý định giải thích, trực tiếp để anh sang một bên, đẩy cửa xe ra nghênh ngang rời đi.
Trong khoảnh khắc đó Hồ Quân ngồi ở trong xe nhìn bóng lưng của vợ rời đi, trong lòng cảm thấy hình ảnh này quá quen thuộc, hình như đã biết, đó chính là hình ảnh của anh lúc trước! Anh chưa bao giờ nhìn lại phía sau, mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm đằng trước, mọi thứ xung quanh đều là phong cảnh, quá khứ cưỡi ngựa xem hoa, không có một người nào có thể làm cho anh động tâm để dừng lại, giờ thì anh đã rõ.
Hiện tại chờ anh hiểu rõ mới phát hiện ra anh không muốn anh với vợ giống như những người xa lạ, anh giống như cột điện cho dù cô đụng vào rất là đau nhưng cô cũng phải đụng vào, anh muốn cô phải biết đến sự tồn tại của anh, anh không phải người lạ, anh là chồng cô.
Tuy nói Hồ Quân từ trên lầu đi xuống, nhưng khi ra khỏi chung cư, đúng là anh không biết đi nơi nào để tìm vợ, tâm trạng khác thường này làm anh khó chịu, anh suy nghĩ một chút liền gọi điện thoại cho cô.
Chuông điện thoại reo rất lâu, Tây Tử mới nhận máy: “A lô......”
Hình như điện thoại bên kia có chút lộn xộn, giống như đang đánh nhau thì phải, giọng rất lớn: “Hôm nay đừng nghĩ chuyện này dễ dàng, chưa chắc giải quyết xong, cô nói là mua ở bên đường, vậy ai sẽ làm chứng? Cô là đồ ăn cắp, các người phải dẫn hiệu trưởng của trường tới đây, nhanh lên! Cô gọi điện thoại cho ai vậy, kiện tôi hả, đừng nghĩ kêu người đến, kêu đến cũng không có tác dụng gì......”
“Quái lạ” vợ anh đang nói cái gì? từ trong tai nghe truyền đến một giọng nữ nói năng lộn xộn lung tung, nghe ra cũng nghĩ đây không phải là người lương thiện. Mặt Hồ Quân trầm xuống, là ai mà dám nói chuyện như thế với vợ anh như vậy?
Sắc mặt đen lại, giọng không tự chủ được cũng thấp xuống: “Em đang ở đâu?”
Căn bản Hồ Quân không hỏi là có chuyện gì mà trực tiếp hỏi địa chỉ. Tây Tử do dự mấy giây, hay là nói: “Đội 17......” Tây Tử cũng cảm thấy chuyện quá ầm ĩ như vậy anh gọi thật đúng lúc, cô liền thô