n nhà giàu mới nổi, nếu không vẫn là lưu manh đường phố, không giống Hồ Quân là một người đàn ông hấp dẫn. Tới bây giờ cô ta còn đang mơ, căn bản là chưa từng gặp một lần, bây giờ gặp được không kiềm chế nổi bộc lộ vẻ háo sắc.
Tây Tử bực bội! Trong lòng nghĩ tên lưu manh Hồ Quân này đúng là không kén chọn, người phụ nữ tầm thường vậy cũng có thể chú ý được, theo bản năng Tây Tử quan sát bà ta thêm mấy lần nữa.
Thật ra thì người này không lớn tuổi lắm, khoảng chừng ba mươi tuổi. Khuôn mặt trang điểm đậm, tóc dài uốn lọn lớn, mặc váy ngắn liền thân bó sát màu đen, áo hở ngực chỉ cần hơi cúi người xuống có thể nhìn thấy hết da thịt phía bên trong ngực, dáng người được chăm sóc kỹ lưỡng, eo nhỏ. Hình như cô ta làm công việc không được đàng hoàng cho lắm, trông rất giống những phụ nữ chuyên mua vui cho khách làng chơi.
Chỉ là đối với người dùng nửa người dưới để nói chuyện như Hồ Quân, người phụ nữ này chưa đủ hấp dẫn. Lúc này ánh mắt khinh thường tức giận của Tây Tử lọt vào trong mắt Hồ Quân, vừa buồn cười vừa tức giận cho nên anh chỉ muốn giải quyết như bình thường. Mặc kệ cô ta muốn gì, vấn đề này căn bản không đáng để anh ra mặt, tùy tiện tìm một người trực tiếp đến nơi kinh doanh của bà ta quậy phá là được.
Nhưng chuyện này không thể làm như vậy, sẽ ảnh hưởng đến tương lai về sau của Kỳ Kỳ, hơn nữa đây này là đội 17, nơi Tây Tử làm việc sau này. Về tính tình của vợ anh ra sao, hiện tại Hồ Quân biết rất rõ cô là một người khác biệt, sĩ diện, ngoài ra còn rất cứng ngắt, nóng nảy nhưng lại ngay thẳng.
Nói thật, người như vợ anh không thích hợp làm trong cơ quan nhà nước, anh muốn cô vợ của mình phải hiền lành nhút nhát luôn đứng ở phía sau anh để anh che chở. Nói cách khác chỉ cần ở trước mọi người giới thiệu: Đây là Tây Tử, vợ của Hồ Quân, thì ở bất kỳ nơi nào cũng sẽ không có ai dám bắt nạt cô.
Nhưng cô nói cho anh cô muốn chuyển nơi công tác, không cho mọi người biết mối quan hệ của cô với anh, cô không muốn dựa vào quan hệ với nhà họ Hồ để tiến thân, cô chỉ muốn tự mình làm việc của bản thân.
Cô không chỉ nói những lời này cho anh mà còn trực tiếp nói rõ ràng với người nhà anh. Nhắc đến đây Hồ Quân cũng không thể không nhắc đến vợ anh, cô có lực hấp dẫn cực kỳ lớn. Người nhà anh là người có tính tình bảo thủ, nghiêm khắc nhưng khi gặp Tây Tử đều hoàn toàn thay đổi hình tượng, lúc nói chuyện cũng ôn hòa nhiệt tình hơn.
Tây Tử nói gì, Hồ Quân có chút nghi ngờ thật ra thì gia đình anh xem Tây Tử như con gái ruột của mình. Tây Tử nói muốn chuyển nơi công tác, cũng không muốn nhờ vả, việc đó được gia đình anh đánh giá rất cao.
Lúc ấy gia đình anh mới nói: “Ừ, Tây Tử nói cũng đúng, không cần có quan hệ với nhà chúng ta, vợ con vẫn có công việc tốt, chỉ cần vợ con làm việc nghiêm túc, cẩn trọng, ba vĩnh viễn ủng hộ nó.”
Lúc ấy Hồ Quân cũng không hiểu rõ, những năm gần đây sự nghiệp kinh doanh của anh rất tốt, còn về phương diện khác lại thấy Tây Tử với anh có những điểm rất giống nhau, đều thuộc kiểu ngay thẳng.
Có những việc trước tiên phải nhịn, chuyện ngày hôm nay Hồ Quân không thể làm lớn chuyện. Nếu làm ầm ĩ quá, về sau khi Tây Tử công tác ở đội 17 sẽ khó làm việc, vì vậy đành chiều theo yêu cầu của cô ta, thản nhiên nhận lời trả tiền, nhưng Tây Tử không phải kiểu cô gái dễ bị bắt nạt.
Hồ Quân suy tính rất chu đáo, giọng điệu khá lạnh lùng. Trong suy nghĩ của Hồ Quân anh không có chuyện bị lừa thua thiệt như vậy. Từ nhỏ đến giờ chưa từng có, đời này cũng không thể có, vì vậy người phụ nữ này nghĩ muốn được lợi hả, cũng được lắm! Hiện tại để cho cô ta đắc ý đi, sau này tôi sẽ tính sổ sau, phải trả gấp mười lần mới hả dạ, cô hãy cầu Bồ Tát phù hộ cho mình đi.
Cô ta đâu biết rằng sau khuôn mặt tươi cười của Hồ Quân đang che giấu toan tính không tốt, cô đã từng buông lỏng cảnh giác trước nụ cười này của Hồ Quân, nhìn rất dọa người, phải nói chính xác hơn đây là con nhà giàu hai mặt.
Cô ta đá lông nheo theo thói quen: “Anh là anh rể của cô ta phải không?”
Tây Tử có vẻ nhỏ tuổi hơn, ngồi với Kỳ Kỳ ở bên kia, nên không đoán được tuổi. Nhưng lúc nãy vừa nghe Kỳ Kỳ gọi Hồ Quân là anh rể, đương nhiên cô ta sẽ nghĩ hai chị em này còn có một người chị nữa, cho nên người đàn ông đứng đầu này chắc chắn là anh rể bọn cô.
Hồ Quân không có lòng nói chuyện phiếm cùng bà ta, cười sảng khoái mở lời: “Tiền không thành vấn đề, hai mươi ngàn thì hai mươi ngàn, sự việc phát sinh lần này xem như chúng ta cùng nhau kết giao bạn bè, xin hỏi chị làm ở đâu?”
Người đàn bà này không nghĩ tới sẽ thuận lợi như vậy, vừa nghe hỏi đến, liền nhớ lại tiệm massage của mình, nở nụ cười, từ trong túi xách lấy ra danh thiếp đưa cho Hồ Quân: “Anh là anh rể của hai cô em này à, hai mươi ngàn, đưa mười ngàn tệ cũng được, về sau anh hãy dẫn bạn đến chỗ em, ở đó sẽ phục vụ các anh “OK” luôn”
Nói xong, còn cố ý nhỏ giọng nói: “Có một em rất xinh đẹp, so với các em vợ anh còn mềm mại trắng nõn nà hơn......”
^
Nhìn mặt cô ta rất giống tú bà, Hồ Quân nhìn kỹ danh thiếp một chút, trên danh thiếp ghi tiệm massage Hoa Tụy, tên rất dễ nghe, c